Chu Ứng Bác vừa hỏi, ông ngoại Chu bà ngoại Chu cùng với cậu út, mợ út nhà họ Chu đều vô cùng quan tâm chuyện này.
Trong đó cậu út, mợ út nhà họ Chu đặc biệt cảm kích Trì Thù Nhan chưa từng gặp mặt nhưng được hai ông bà nhận làm cháu nuôi, phải biết rằng Ứng Bác chính là mệnh căn của bọn họ, nếu Ứng Bác xảy ra chuyện, cậu út cùng mợ út nhà họ Chu đều không biết nên làm cái gì bây giờ?
May mắn tạ ơn trời đất, Ứng Bác gặp quý nhân gặp dữ hóa lành không sao.
Không đợi Chu Ứng Bác hỏi lại, mợ út nhà họ Chu vội hỏi: "Thành Thành, đứa bé kia nói gì, đến nhà chúng ta, con nói cho mợ biết đứa bé kia thích ăn cái gì, mợ cũng tiện lập tức chuẩn bị chuẩn bị!"
Cậu út nhà họ Chu và ông ngoại Chu, bà ngoại Chu cũng lập tức phụ họa.
Tầm mắt một đám người nhìn chằm chằm trên người Chu Bác Thành, Chu Bác Thành mạc danh áp lực như núi, anh ta mở miệng nói: "Ông ngoại, bà ngoại, cậu út, mợ út, Thù Nhan biểu muội nói tối nay không rảnh, tối nay ông cụ nhà họ Kỳ gọi cô ấy về ăn cơm. Là thật sự không rảnh, con cùng Thù Nhan biểu muội hẹn qua vài ngày tụ tập!"
Chu Bác Thành loáng thoáng cảm thấy Thù Nhan muội t.ử sẽ không thích cuộc gặp mặt quá mức trang trọng này, ngay cả anh ta đột nhiên bị mời đến ăn cơm với một đống người lạ cũng vô cùng câu nệ, vẫn là ăn ở bên ngoài, tiện!
Chu Bác Thành vừa dứt lời, Chu Ứng Bác ánh mắt nhỏ trước ảm đạm xuống lại lập tức dâng lên ánh sáng, trông mong nhìn biểu ca nhà mình.
Chu Bác Thành liếc mắt một cái liền biết biểu đệ nhỏ nhà mình có ý tưởng gì, không phải là muốn anh ta dẫn cậu ta đi sao? Nếu không phải thằng nhóc này lông còn chưa mọc đủ, tuổi lại nhỏ, anh ta đều nghi ngờ thằng nhóc này có phải thầm mến Thù Nhan muội t.ử rồi hay không.
Chu Bác Thành cố ý bỏ qua ánh mắt biểu đệ nhỏ nhà mình, thấy ông ngoại bà ngoại cậu út mợ út nhà anh ta sôi nổi đều bộ dáng vẻ mặt mất mát.
Mợ út Chu và cậu út Chu vô cùng nhiệt tình lại tiếc nuối trăm miệng một lời nói: "Thành Thành, chuyện này cũng quá không có thành ý, con hẹn đứa bé kia khi nào rảnh đến nhà họ Chu đều được! Ơn cứu mạng này cũng không thể tùy tùy tiện tiện nói quên là quên!"
Trì Thù Nhan cuối cùng bị lời nói của mấy trưởng bối nhà họ Chu liên tiếp oanh tạc, đành phải gật đầu đồng ý trước.
Anh ta không ở lại nhà họ Chu lâu, chuẩn bị rời đi, Chu Ứng Bác vội vàng đi theo, Chu Bác Thành trừng mắt nhìn thằng nhóc này vô cùng bất đắc dĩ nói: "Anh đây là về nhà cũng không phải đi tìm Thù Nhan biểu muội, hay là thằng nhóc em đến nhà anh ở vài ngày?" Nếu không phải anh ta quen thuộc với Thù Nhan muội t.ử, anh ta đều vô cùng nghi ngờ Thù Nhan biểu muội có phải bỏ t.h.u.ố.c mê gì cho biểu đệ nhỏ này của anh ta hay không?
Không đợi Chu Ứng Bác mở miệng, Chu Bác Thành mở miệng nói: "Thôi, em vẫn là về trước đi, em nguyện ý đi, ba mẹ em phỏng chừng sẽ không đồng ý!"
Dù sao thằng nhóc này vừa xảy ra chuyện trở về, hiện tại cậu út cùng mợ út anh ta đối với việc Ứng Bác ra ngoài đặc biệt quan tâm, chỉ sợ cậu ta vừa ra ngoài lại xảy ra chuyện gì.
Anh ta đối với bộ dáng trọng nam khinh nữ lại cưng chiều con cái của cậu út cùng mợ út anh ta có chút không chịu nổi, nhưng may mắn biểu đệ này của anh ta không lớn lên lệch lạc.
Chu Bác Thành vỗ đầu thằng nhóc Ứng Bác này một cái, hứa hẹn qua vài ngày mời Thù Nhan muội t.ử ăn cơm, dẫn thằng nhóc này cùng đi.
Chu Ứng Bác lúc này mới mặt mày hớn hở: "Cảm ơn anh!"
Trước khi đi, Chu Bác Thành đột nhiên túm lấy cổ áo thằng nhóc trước mặt này mở miệng hỏi: "Thành thật nói cho biểu ca anh biết, có phải thầm mến Thù Nhan muội t.ử hay không!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái.net.vn - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-ta-lam-thien-su-bat-quy/chuong-569.html.]
Chu Ứng Bác rốt cuộc tuổi nhỏ, lại non nớt, sợ tới mức ngẩn ra, khuôn mặt anh tuấn đỏ bừng, cổ đỏ bừng khắp nơi, vội mở miệng nói: "Anh, anh nói gì vậy, ba mẹ em không cho em yêu sớm!" Lời nói dừng một chút, Chu Ứng Bác lại rất nhanh bổ sung một câu: "Nhưng em sau này tìm bạn gái liền dựa theo loại hình này mà tìm!"
"Đi cái thằng nhóc nhà em!"
Bên kia, Trì Thù Nhan còn chưa biết vì một cú điện thoại từ chối của cô, Chu ca bị một đám người nhà họ Chu điên cuồng oanh tạc.
Cả một ngày nhận không ít điện thoại, đồng thời cô cũng gọi cho ba cô mấy cuộc điện thoại, chỉ là khác thường những cuộc gọi cho ba cô mấy ngày nay một cuộc cũng không gọi được.
Trong lòng cô có chút không yên tâm, hạ quyết tâm khi nào ra cửa đi quân khu thăm ba cô.
Cuối cùng Trì Thù Nhan không có tâm tình ra cửa, dứt khoát ở nhà tu luyện một ngày.
Chạng vạng, lúc sáu giờ xe Kỳ Trăn Bách dừng ở ngoài căn hộ, đón cô đến nhà họ Kỳ ăn cơm, Trì Thù Nhan trong lòng nghĩ chuyện ba cô, có chút tâm thần không yên, trở lại trên xe còn có chút thất thần.
Kỳ Trăn Bách nhạy bén nhận thấy được bộ dáng thất thần của vợ anh, ánh mắt thâm trầm nhìn qua, nhịn không được hỏi một câu: "Sao vậy?"
Trì Thù Nhan không muốn vì chuyện ba cô ảnh hưởng tâm tình người đàn ông này, nhưng bởi vì liên tiếp mười mấy ngày điện thoại đều không gọi được, lúc đầu cô còn có thể tìm cớ cho ba cô nói ba cô làm nhiệm vụ phỏng chừng không có thời gian nghe điện thoại cô, nhưng hiện tại thời gian đã qua mười mấy ngày, điện thoại vẫn không gọi được, trong lòng cô thật sự không yên tâm, cô ngước mắt nhìn về phía người đàn ông trước mặt, đột nhiên thăm dò mở miệng hỏi: "Trăn Bách, anh nói em nhân lúc nghỉ lễ mùng 1 tháng 5 đi xa một chuyến thế nào?"
Kỳ Trăn Bách vừa định đạp chân ga, nghe được lời vợ anh chân đột nhiên trượt, vẻ mặt ngẩn ra, sắc mặt có chút ngưng trọng quan tâm hỏi: "Rốt cuộc làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"
"Anh lái xe đi, em nói với anh, kỳ thật cũng không phải chuyện lớn gì, chính là mấy ngày nay em gọi điện thoại cho ba em, ông ấy không nghe máy, trong lòng em có chút lo lắng. Cho nên muốn đi quân khu thăm ông ấy!" Trì Thù Nhan nói.
"Mùng 1 tháng 5 đi?" Kỳ Trăn Bách hỏi.
Trì Thù Nhan gật đầu.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
"Được!"
Trì Thù Nhan thở phào nhẹ nhõm, cô lần thứ ba đến nhà họ Kỳ, cùng Kỳ Trăn Bách lái xe vào gara nhà họ Kỳ lại đi đại sảnh nhà họ Kỳ coi như ngựa quen đường cũ.
Chỉ là lần này khác với không khí hài hòa hòa thuận dĩ vãng chính là, không khí phòng khách vô cùng cứng ngắc lại lạnh trường.
Trì Thù Nhan buồn bực, liền nhìn thấy trong đại sảnh có mấy người lạ, cũng không thể nói lạ, trong đó một người đàn ông nói chuyện với ông cụ có bốn năm phần giống Kỳ phụ, Trì Thù Nhan nghĩ đến lời Phong ca hôm nay, không khỏi đoán chẳng lẽ vị trước mặt chính là Tứ thúc của Kỳ Trăn Bách?
--------------------------------------------------