Trì Thù Nhan vốn còn muốn thăm dò thêm một số chuyện khác, nhưng sợ bố cô quá xấu hổ, cô vẫn vô cùng tin tưởng bố mình. Bố cô nói chuyện hư cấu chính là chuyện không có, nghĩ đến việc bố cô hiện tại chưa dính dáng quan hệ gì với người phụ nữ họ Thẩm kia, Trì Thù Nhan thở phào nhẹ nhõm.
Đồng thời lại lo lắng bố cô thật sự sẽ để ý người ta, nếu thật sự để ý người ta thì khó làm rồi.
Lúc này điện thoại trong túi Trì Thù Nhan đột nhiên vang lên, Trì Thù Nhan móc điện thoại ra quét mắt nhìn màn hình là điện thoại của người đàn ông Kỳ Trăn Bách, nhìn thấy bố, cô theo bản năng có vài phần chột dạ, cố làm ra vẻ bình tĩnh tỏ vẻ ra ngoài nghe điện thoại.
"Bên ngoài gió lớn, Nhan Nhan, nghe điện thoại ở phòng khách đi, bố nấu cơm tối cho con!" Cha Trì ngược lại không nghĩ nhiều, mà là chuẩn bị nấu nhiều món con gái thích ăn.
Trì Thù Nhan vốn còn muốn giúp bố, bố cô ngày thường vốn đã bận, mình vừa đến, ngược lại thêm việc cho bố làm.
Trì Thù Nhan chuẩn bị nói ngắn gọn với người đàn ông Kỳ Trăn Bách, đi ra ngoài ban công nghe điện thoại, rất nhanh giọng nói trầm thấp quen thuộc của người đàn ông vang lên: "Đến chưa? Vợ?"
"Ừm ừm!" Trì Thù Nhan gật đầu, thuận tiện kể chuyện Nghiêm Hữu Vi đích thân đưa cô đến tận cửa nhà một lượt, mở miệng nói: "Em thật sự cảm thấy anh Nghiêm rất tốt, lần trước còn chưa mời khách, lần sau chúng ta phải mời anh ấy ăn bữa cơm thật ngon!"
Kỳ Trăn Bách tự nhiên đồng ý, cũng nhận cái tình của Nghiêm Hữu Vi.
Trì Thù Nhan vừa chuẩn bị tỏ vẻ với người đàn ông này là mình bận, người đàn ông này đột nhiên trầm giọng hỏi: "Có nhắc đến anh với bố chúng ta không?"
Đáy mắt Trì Thù Nhan xẹt qua sự chột dạ, không biết nên nói gì.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Lời người đàn ông khựng lại một chút, nửa ngày mới mở miệng: "Chưa nhắc?"
Giọng điệu người đàn ông này càng bình tĩnh, Trì Thù Nhan càng chột dạ, sợ người đàn ông này hiểu lầm, cô thành thật mở miệng nói: "Nhắc rồi, thật sự nhắc rồi, chẳng qua bố em nói em hiện tại còn nhỏ, đừng nghĩ đến chuyện có bạn trai vội, sau này tốt nghiệp hãy nói, bây giờ học hành cho tốt trước đã! Nếu em đột nhiên nói em có bạn trai, chủ yếu là bố em vừa biết em mới tốt nghiệp cấp ba không bao lâu đã ở bên anh, bố em nghĩ về anh thế nào? Còn tưởng anh từ hồi cấp ba đã có ý đồ với em, đến lúc đó ông ấy nghi ngờ anh dụ dỗ nữ sinh cấp ba, thích thiếu nữ thì làm sao?"
Kỳ Trăn Bách: ...
Lời của bố cô, cô cũng bất lực a. Không đợi người đàn ông mở miệng, Trì Thù Nhan sợ đả kích người đàn ông này, tỏ vẻ bố cô rất thích hộp quà hắn tặng.
Thấy đầu dây bên kia, người đàn ông trước sau vẫn im lặng mãi không mở miệng, Trì Thù Nhan nhịn không được nói: "Hay là chuyện này của chúng ta qua ít ngày nữa em lại nói với bố?"
Người đàn ông này không trả lời, Trì Thù Nhan càng chột dạ. Trước khi đến, cô đã quyết định nói hết chuyện có bạn trai với bố, nhưng vừa nhìn thấy bố, cô theo bản năng trong lòng có chút sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái.net.vn - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-ta-lam-thien-su-bat-quy/chuong-604.html.]
Trì Thù Nhan giữa bố cô và người đàn ông Kỳ Trăn Bách này, quyết định vẫn là tạm thời để người đàn ông này chịu ấm ức một chút, lại tỏ vẻ với đối phương trước khi cô rời khỏi quân khu, chắc chắn sẽ nói hết chuyện bạn trai với bố.
Không đợi người đàn ông trả lời, Trì Thù Nhan vội vàng nói: "Thôi, em không nói nhiều với anh nữa, bố em đang bận trong bếp, em phải đi giúp rồi! Cúp máy trước đây! Lần sau liên lạc!" Nói xong lập tức chột dạ cúp điện thoại của người đàn ông nào đó trước!
Đợi Trì Thù Nhan cúp điện thoại đi vào bếp giúp bố cô, bố cô ngay cả bếp cũng không cho cô vào, càng đừng nói để cô đụng tay nấu cơm.
Trước đây cha Trì ở nhà chịu trách nhiệm xuống bếp, lúc này quen cửa quen nẻo làm xong cơm nước, lúc bưng thức ăn, cha Trì mới để con gái động thủ.
Trì Thù Nhan cảm thán cô không chỉ có một người bố tốt như vậy, còn có một người bạn trai đặc biệt tốt, tư thế hai người chiều chuộng cô đều hận không thể chiều cô thành phế vật không biết làm gì.
Trì Thù Nhan ngày thường vẫn muốn giúp bố nhiều hơn một chút, lúc này nhịn không được cố ý nói: "Bố, con đã lớn thế này rồi, bố đừng chiều con nữa, vạn nhất sau này con lấy chồng, cái gì cũng không biết làm bị chồng ghét bỏ thì sao?"
Đương nhiên, mục đích của Trì Thù Nhan là muốn chia sẻ nhiều hơn cho bố, còn chuyện lấy chồng bị chồng ghét bỏ, cô cũng chỉ nói miệng, người đàn ông Kỳ Trăn Bách kia thật sự ghét bỏ cô cái gì cũng không biết làm, cô đá người trước rồi nói sau.
Trì Thù Nhan vốn tưởng rằng bố cô sẽ suy nghĩ kỹ rồi đồng ý, nào ngờ bố cô đột nhiên lạnh mặt nói: "Chồng mà chỉ dựa vào phụ nữ làm việc thì gả làm gì?"
Trì Thù Nhan nghẹn lời một chút, nhưng tại sao cô càng nhìn bố càng thấy đẹp trai! Bất kể cô có bao nhiêu thành kiến với người phụ nữ Thẩm Dung Âm kia, coi như người phụ nữ họ Thẩm kia có mắt nhìn.
Ngay lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, Trì Thù Nhan thấy sắc mặt bố cô hơi biến đổi, nghi hoặc nói: "Bố, ai vậy ạ!"
Trì Thù Nhan không đợi cha Trì phản ứng, đứng dậy lập tức đi mở cửa. Đợi vừa mở cửa, nhìn thấy người phụ nữ có vài phần quen thuộc ở cửa, đáy mắt tối sầm vài phần, cố làm ra vẻ nghi hoặc nói: "Xin hỏi cô là?"
Mấy ngày nay cha Trì hiếm khi làm xong nhiệm vụ trở về, Thẩm Dung Âm vì câu dẫn người thỉnh thoảng lại qua tìm. Lúc này đợi nhìn thấy trong phòng cha Trì có một cô bé, sắc mặt Thẩm Dung Âm đột biến, nụ cười trên mặt suýt chút nữa không giữ được, nhưng trên khuôn mặt kia vẫn duy trì biểu cảm ôn nhu hào phóng.
Ánh mắt bà ta chú ý nhìn thêm vài lần vào khuôn mặt vô cùng xinh đẹp của cô bé trước mặt, rất nhanh nhớ ra khuôn mặt này đã gặp ở đâu. Nghĩ đến lần trước cô bé này ngồi cùng một người đàn ông vô cùng anh tuấn uy nghiêm khá thân mật, lại nghĩ đến tuổi tác của cô bé trước mặt, nụ cười trên mặt bà ta cũng nhiều thêm một chút. Chỉ là ánh mắt rơi vào khuôn mặt xinh đẹp mười phần của cô bé trước mặt, vẻ mặt lại thu liễm vài phần, bà ta nhếch môi ôn nhu hỏi: "Chào cháu, cô bé, cô họ Thẩm, đến tìm Doanh trưởng Trì có chút việc, đúng rồi, quan hệ của cháu và Doanh trưởng Trì là?"
Một loạt biến hóa sắc mặt biểu cảm của người phụ nữ trước mặt rơi vào đáy mắt Trì Thù Nhan có thể nói là vô cùng đặc sắc. Nếu không phải cô đã sớm đề phòng người phụ nữ trước mặt cũng như trước đó gặp qua người phụ nữ này ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng đậm trên người bà ta, e rằng lúc này cô thật sự sẽ coi người ta là người phụ nữ trẻ tuổi vô hại ôn nhu hào phóng.
--------------------------------------------------