Đồ trong cửa hàng chị dâu Hạo t.ử càng đắt càng là đồ bảo bối, không kịp thời cướp sau đó tuyệt đối hối hận!
Chị dâu bán đồ thật sự là quá có lương tâm!
Rất nhanh, Lục Vân Phong thu liễm tâm thần, gọi điện thoại thông báo từng người anh em, nói mời bọn họ ăn bữa cơm thuận tiện bảo bọn họ đừng quên Tư Nhuận Đan cậu ta nhờ bọn họ mua giúp một hai ngày trước.
Để tỏ lòng cảm ơn, Lục Vân Phong tuy có chút tâm tư nhỏ của mình, nhưng trong tay còn xách không ít Linh Mễ, chuẩn bị cho mỗi người anh em một túi nhỏ, một túi nhỏ chỉ vài cân.
Mỗi người vài cân, tổng cộng có bốn năm người anh em, tốn của cậu ta gần mười mấy cân Linh Mễ, chỉ mười mấy cân Linh Mễ này cậu ta và ông nội cậu ta đều đau lòng không thôi.
Nhưng Lục lão gia cũng hào phóng không keo kiệt, biết chuyện Vân Phong nhờ mấy người anh em giúp cướp Tư Nhuận Đan, Lục lão gia càng là không nói nhiều lời, trực tiếp đồng ý.
Nhưng đã tặng Linh Mễ cũng coi như gián tiếp tiết lộ đồ tốt Linh Mễ cho mấy người anh em, đã là bạn nối khố, mấy người anh em lại giúp cậu ta việc lớn như vậy, cậu ta thế nào cũng phải thể hiện chút tâm ý, cũng không thể quá không phúc hậu.
Nhưng đồ tốt Tư Nhuận Đan này Lục Vân Phong hiện tại không nỡ tiết lộ, vừa tiết lộ, cửa hàng chị dâu Hạo t.ử bán vốn dĩ đã ít, vừa tiết lộ này, không phải vô hình trung gia tăng độ khó tranh mua sao?
Lục Vân Phong vừa nghĩ đến gần đây lưu lượng người trong cửa hàng chị dâu Hạo t.ử gọi là nhiều, cho dù đều là mắng chị dâu sư t.ử ngoạm lớn, tham tài, Lục Vân Phong cũng lo lắng sợ hãi, chỉ sợ sau này phải cùng nhiều đối thủ cạnh tranh như vậy cướp, quá mệt tim!
Trong vài người cậu ta còn có chút ưu thế, nhưng vài trăm vài ngàn người cùng cướp với cậu ta, vậy cậu ta thật sự không có tự tin có thể cướp được đồ tốt trong cửa hàng chị dâu Hạo t.ử.
Bên này bốn người anh em của Lục Vân Phong nghe nói Vân Phong muốn mời khách, lập tức mang theo đồ Vân Phong muốn đi qua bao phòng đã hẹn.
Đến lúc này bọn họ đều không hiểu Vân Phong gần đây rốt cuộc là trúng tà môn nào tiêu một triệu mua một thứ này.
Bốn người anh em Tưởng Đạc, Thường Hạo, Tiêu Ninh Cẩn, Hùng La Anh tới bao phòng Thiên Thượng Nhân Gian trước.
Lục Vân Phong tới gấp, đi toilet một chuyến trước.
Nhân lúc Lục Vân Phong không ở đây, ngoại trừ Tưởng Đạc, ba người khác đem Tư Nhuận Đan mình vừa cướp được tùy tiện ném lên bàn.
Vô tình biết được đây là linh d.ư.ợ.c trân quý vô cùng hiếm có, Tưởng Đạc nhìn ba người anh em khác tùy tiện ném cục cưng này loạn xạ, nhìn đến mức trái tim Tưởng Đạc nhảy thình thịch, tay nhanh mắt lẹ vội vàng cầm ba cái bình nhỏ nhẹ nhàng đặt lên bàn.
Đặt lên bàn lại cảm thấy không yên tâm, ánh mắt liên tục nóng rực nhìn chằm chằm trên bàn.
Vừa nghĩ đến chỉ ‘viên t.h.u.ố.c’ này trực tiếp kéo ông nội cậu ta từ quỷ môn quan trở về, mấy ngày nay vì có bình t.h.u.ố.c kia, ồ không, thứ này gọi là Tư Nhuận Đan, từ khi ông nội cậu ta mỗi ngày sáng tối uống một viên, đảo mắt hai ba ngày, đừng nói ông nội cậu ta ho khan, mấy ngày nay thân thể càng ngày càng khỏe mạnh sắc mặt vô cùng hồng hào, đi đường đều bước đi như bay vô cùng có tinh thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái.net.vn - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-ta-lam-thien-su-bat-quy/chuong-405.html.]
Hai ngày nay, ông nội cậu ta mỗi ngày dậy sớm chạy bộ hoặc đi tập Thái Cực quyền, muốn bao nhiêu khỏe mạnh có bấy nhiêu khỏe mạnh, đâu còn dáng vẻ tiều tụy trước đó.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Ba mẹ cậu ta đều nhìn đến vô cùng kinh kỳ.
Người một nhà cũng càng thêm xác định đây tuyệt đối là thần d.ư.ợ.c không tầm thường!
Cái này không phải mấy ngày nay một bình t.h.u.ố.c kia chỉ có tám đến mười viên, ông nội cậu ta vốn dĩ còn cảm thấy khá nhiều, cái này không phải hiện tại chỉ còn lại hai ba viên, ông nội cậu ta gọi là đau lòng, sững sờ không nỡ ăn nữa.
Người nhà cậu ta hiện tại cả ngày không chỉ thúc giục cậu ta ngày ngày nhìn chằm chằm cửa hàng trên mạng kia, còn cùng nhau gia nhập đội ngũ tranh mua.
Có đôi khi nhân cơ hội lén lên mạng chơi game, ba cậu ta đều còn chủ động đưa tiền cho cậu ta, ba cậu ta hiện tại cũng nói, nếu cậu ta có thể cướp được một bình Tư Nhuận Đan thì thưởng ba mươi triệu tiền tiêu vặt.
Nói ra thì, trước kia muốn từ chỗ ba cậu ta lấy một triệu còn khó hơn lên trời, hiện tại đột nhiên hào phóng như vậy, cậu ta thật sự là thụ sủng nhược kinh.
Tưởng Đạc nuốt nước miếng nhìn chằm chằm mấy bình Tư Nhuận Đan này, ba bình này chính là chín mươi triệu, mẹ kiếp! Cái này nếu thật sự là của cậu ta, cậu ta tuyệt đối phát tài!
“A Đạc, thằng nhóc cậu nhìn chằm chằm cái bình rách làm gì? Không phải cũng trúng tà gì rồi chứ!” Hùng La Anh đột nhiên nói, không đợi Tưởng Đạc mở miệng, Hùng La Anh tiếp tục nói: “Vừa rồi tôi còn muốn hỏi cậu, ngày thường cậu với Vân Phong thân nhất, gần đây Vân Phong có phải trúng tà gì hay bị người ta tẩy não rồi không?”
Nếu không đầu óc phát sốt chê tiền quá nhiều ném xuống nước chơi. Vân Phong ném gần mười triệu chạy tới một cái hắc điếm mua thứ l.ừ.a đ.ả.o này không phải ném tiền qua cửa sổ là gì?
Hay là chủ tiệm kia là một mỹ nữ, Vân Phong muốn tán gái?
Tưởng Đạc: ...
Hùng La Anh vừa dứt lời, bên cạnh Tiêu Ninh Cẩn cũng nhịn không được phụ họa, vẻ mặt hoài nghi nhân sinh nói: “Các cậu nói xem Vân Phong dùng một trăm năm mươi vạn đi một cái hắc điếm chỉ mua cái bình rách làm gì?”
Thường Hạo trêu chọc: “Tán gái chứ sao, nói không chừng chủ tiệm kia là một mỹ nữ, nhưng tôi cũng xem cửa hàng kia rồi, thật mẹ nó gọi là hắc điếm, những thứ trong tiệm kia định giá gọi là đen, chỉ gạo ăn bình thường kia mà định giá mấy chục vạn, tôi khinh!”
Thường Hạo vừa oán giận cửa hàng kia, Hùng La Anh, Tiêu Ninh Cẩn cũng sôi nổi phát biểu ý kiến của mình, Hùng La Anh càng là vẻ mặt không hiểu nói: “Cậu nói xem đều nhiều người mắng cái hắc điếm kia như vậy rồi, Vân Phong đây biết rõ là hắc điếm còn ném tiền vào trong, có phải đầu óc có hố không?”
Thường Hạo nói: “Tôi vẫn kiên trì ý tưởng vừa rồi của tôi, cá cược một triệu, Vân Phong chắc chắn là coi trọng chủ tiệm mỹ nữ kia, nhưng tuy rằng không biết người phụ nữ kia tướng mạo phải xinh đẹp đến mức nào, nhưng chỉ nhân phẩm này, Vân Phong cũng dám muốn?”
Tưởng Đạc vẫn luôn không nói chuyện, nhìn mấy người anh em khinh bỉ cửa hàng trên mạng và chủ tiệm kia vẻ mặt không nỡ nhìn thẳng, thần d.ư.ợ.c này bọn họ còn dám nói bình rách? Cũng không biết mấy người anh em này sau khi biết giá trị thứ này có hối hận đến xanh ruột hay không!
--------------------------------------------------