Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây

Chương 109

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiêu Dư An hơi kinh ngạc: “Nhưng mà ngươi, công tử mắt của ngươi vẫn còn chưa khỏi.”

Án Hà Thanh lạnh nhạt đáp: “Không ngại, chỉ là thỉnh cầu sau khi xuống núi mời cô nương chỉ giúp ta một cái quân đội Nam Yến quốc nằm ở hướng nào.”

Tiêu Dư An không biết phải trả lời như thế nào, ngây người nửa ngày, hắn khom lưng cuối xuống nhặt lên hạt quả trên đất, trong lòng nghĩ: Cho nên tình tiết của nữ tam cũng cứ như vậy mà nhảy qua rồi?

Lỗ cho hắn còn phí hết tâm tư suy nghĩ phải làm thế nào để khôi phục tình tiết nguyên tác, ý đồ giả vờ làm Lâm Tham Linh, nhưng mà nghĩ lại cũng đúng, Án Hà Thanh trong nguyên tác đúng là ở trong trạng thái nửa mù cùng Lâm Tham Linh đến một đoạn phim giường, cái đoạn này hắn làm sao có thể thay thế!

“Vậy, vậy được, vậy sáng sớm ngày mai, ta đưa ngươi xuống núi.” Tiêu Dư An ấp ấp úng úng mà nói.

Án Hà Thanh lại nói thêm một tiếng tạ, rủ mi không còn nói thêm tiếng nào nữa.

Tiêu Dư An cảm khái một tiếng cái cuộc gặp gỡ này vẫn thật là huyền ảo lại ngắn ngủi, sau đó đi ra khỏi nhà gỗ cho Án Hà Thanh sắc thuốc lần cuối cùng.

Hoàng hôn xế chiều, vại thuốc bốc lên khói trắng, tản ra hương thuốc vừa đắng vừa chát, Tiêu Dư An nhìn vại thuốc sắc gần xong rồi, ném một trái tiểu hồng quả vào trong miệng, đem thuốc đổ vào trong chén sứ, lấy vải cách canh thuốc ra bưng vào trong nhà.

Án Hà Thanh nghe thấy tiếng động, nghiêng đầu qua lại, chỉ cảm thấy cả thế giới xám mờ mờ một mảng, phảng phảng phất phất có một đám khói đang lay động, tuy rằng đã qua đi vài ngày, nhưng Án Hà Thanh vẫn như cũ không thích ứng với trạng thái nửa mù này, hắn không thoải mái mà nheo mắt chớp mắt, nghe thấy vị cô nương đó nói: “Công tử, thuốc sắc xong rồi.”

Án Hà Thanh ừm một tiếng, hướng chỗ đám khói đó đưa tay ra, cảm thấy được người đó đem chén thuốc bỏ vào trong tay mình, Án Hà Thanh cúi đầu nheo mắt tỉ mỉ nhìn, trong lúc ngẩn ngơ, chén thuốc trong tay hình như dần dần rõ ràng trở lại, sương xám trước mắt cũng dần dần tan biến.

Tiêu Dư An đứng ở một bên đợi Án Hà Thanh uống thuốc xong thu chén, hắn che miệng ngáp một cái, lại vươn vai một cái, chán nản mà nặn nặn cổ, đột nhiên một tiếng chén sứ rơi xuống đất vang lên, Tiêu Dư An trước tiên là giật mình một cái sau đó ngước mắt nhìn lên.

Trong một khoảnh khắc, Tiêu Dư An cảm thấy mình và Án Hà Thanh đối mặt ánh mắt giao nhau.

Tiêu Dư An mạnh mẽ lùi về sau một bước.

Nhưng mà chưa qua nháy mắt, mắt của Án Hà Thanh đột nhiên lại mất đi tiêu cự, chén sứ rơi xuống thuốc đổ lên cả người hắn, hắn hơi có ngỡ ngàng mà đưa tay, dường như muốn đi nhặt chén, nhưng lại bởi vì nhìn không thấy mà lần mò.

Tiêu Dư An bình tĩnh trở lại, cảm thấy lúc nãy chắc là do mình tưởng tượng, suy cho cùng nếu như mắt của Án Hà Thanh khôi phục rồi, chuyện đầu tiên chắc chắn là qua đây chém hắn, Tiêu Dư An vài bước lên trước, ấn tay của Án Hà Thanh về: “Công tử, để ta, cẩn thận đâm vào tay của ngươi.”

“Ừm… …” Âm thanh của Án Hà Thanh có chút run rẩy, hắn hoảng loạn nén xuống, không còn nói gì thêm nửa.

Tiêu Dư An không cảm thấy được dị dạng, hắn dùng khăn nhặt lên mảnh sứ vỡ, bộc lại đem ra bên ngoài, lại lấy xuống xiêm y phơi ở bên ngoài, đi vào trong nhà gỗ đưa cho Án Hà Thanh: “Công tử, đây là giáp và xiêm y ngươi mặc lúc hôn mê, đem quần áo bị thuốc làm bẩn thay xuống đi a, vừa đúng ngày mai ta đưa ngươi xuống núi.”

Án Hà Thanh nhận qua xiêm y, trong lúc chặt chẽ nắm ở trong tay, biểu tình nháy mắt phiền muộn, ở giữa đôi mày cau lại toàn là hối hận không thôi.

Tiêu Dư An nghĩ lúc trước Án Hà Thanh thay xiêm y không để người khác giúp, thế là quay người muốn đi ra khỏi nhà gỗ, đột nhiên nghe thấy Án Hà Thanh ở đằng sau gấp gáp gọi: “Đợi một chút!” Tiêu Dư An nghi hoặc quay người qua lại, Án Hà Thanh thả nhẹ thả chậm ngữ khí, thu mắt ấp a ấp úng mà nói: “Ban nãy ta suy nghĩ một phen, nơi núi sâu rừng rậm này, đường núi gập ghềnh, ta lại bị thương trên người, ngươi và ta hai người nếu như là gặp phải sài lang (sói) hổ báo gì đó, nhất định không có khả năng chống đỡ, sợ gặp phải bất trắc, không bằng… … không bằng vẫn là đợi thương của ta khỏi rồi, mới dự tính tiếp, ngươi coi thế nào?”

Hở?? Ngươi tại sao lại đột nhiên nghĩ thông rồi?

Tiêu Dư An lúc đầu cũng là có suy nghĩ này, nếu Án Hà Thanh đã nghĩ thông rồi, dứt khoát thuận buồm xuôi gió nói: “Được.”

Án Hà Thanh thở dài ra một hơi, phiền muộn giữa trán và lông mày cũng hơi hơi tiêu tan đi một chút.

“Công tử, vậy ngươi cứ thay xiêm y trước, ta đợi một lát mới quay lại.” Tiêu Dư An vừa nói vừa lui ra bên ngoài nhà gỗ.

“Ta… …” Án Hà Thanh một câu chưa hết, phát hiện Tiêu Dư An đã đi ra ngoài rồi.

Tiêu Dư An ở bên ngoài nhà ôm lấy cánh tay vừa ngáp vừa đếm sao, đợi thời gian khoảng chừng một nén nhan, nghĩ bất luận xiêm y có khó mặc đến thế nào thì Án Hà Thanh cũng chắc là đã mặc xong rồi, thế là đẩy ra cửa của căn nhà gỗ đi vào.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ gỗ tàn tạ, dịu dàng mà phủ lên mọi ngóc ngách trong phòng, nơi mà tấm gỗ và khúc gỗ tổ hợp thành một cái miễn cưỡng có thể coi như là giường, Án Hà Thanh cúi đầu, khốn khổ mà nắm lấy xiêm y và đai áo nửa mở trên người, trên thân thể như chạm ngọc có nhiều vết thương nhìn vào mà phát hoảng, nghe thấy tiếng động, Án Hà Thanh nghiêng đầu qua, con ngươi vẫn là giống như người mù vậy mang theo trống rỗng, ngữ khí hắn cẩn thận dè dặt: “Có… … có thể giúp một tay?”

Ý?

Trong lòng Tiêu Dư An cảm thấy không đúng, nghĩ một chút, hỏi: “Vậy ta thuận tiện giúp công tử đắp thuốc nha?”

Án Hà Thanh gật gật đầu: “Làm phiền.”

Nội tâm Tiêu Dư An kinh ngạc.

Đây, đây, đây, đây tại sao lại đột nhiên lại bắt đầu phối hợp rồi? Lúc nãy hắn vẫn còn đang cảm khái không đi con đường của nữ tam!! Tại sao đột nhiên liền bị bốp bốp bốp vả mặt rồi?!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 109
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...