Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây

Chương 122

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(*Kabedon<壁咚>: Đề cập tới hành động đập mạnh vào tường, thường xuất hiện trong manga hay anime shōjo khi một người dồn một người khác vào vách tường tạo ra tiếng "don", và điều này đã trở nên phổ biến như một "lời tỏ tình" lém lỉnh.)

Trương Bạch Thuật và Lâm Tham Linh đều không nghĩ đến sẽ có người ngoài đang nghe, ngay lập tức bị dọa đến giật mình.

Tiêu Dư An vài bước đi qua đây, một tay dụi dụi nguyệt thái dương, một bộ thần sắc cái thế giới này rốt cuộc xảy ra chuyện gì: “Cho nên hai người các ngươi là tình huống gì đây?”

Trương Bạch Thuật cũng không khách sáo với hắn: “Ta và Linh nhi lưỡng tình tương duyệt, ngươi cứ nói ngươi có đáp ứng hay không.”

Tiêu Dư An: “… …”

What the fuck?!

Lưỡng tình tương duyệt?

Lại con mợ nó cái cụm từ này?!

Cái từ này thật sự là cái ý nghĩa đó mà hắn hiểu sao?!

Tiêu Dư An hít sâu một hơi, hỏi Lâm Tham Linh: “Thật ư?”

Lâm Tham Linh không dám nhìn Tiêu Dư An, cúi đầu, rất lâu gò má đỏ bừng mà gật gật đầu.

Vậy Án Hà Thanh phải làm sao a!?

Đây là tiết mục lão bà toàn bộ chạy sạch sao?

Tiêu Dư An ngây người ở tại chỗ, rất không thể hồi lại thần.

Trương Bạch Thuật còn tưởng rằng Tiêu Dư An đang do dự, lên trước túm lấy hắn: “Tiêu Dư An nếu như ngươi dám lắc đầu, lão tử lập tức bóp chết ngươi ngay tại chỗ.”

Ngươi bóp chết ta luôn đi!!! Chuyện này nếu như bị Án Hà Thanh biết được, ta có nên mang theo ngươi chạy trốn cùng không a? Nếu là chạy trốn chạy hướng nam hay là chạy hướng bắc a? Là đi đường thủy hay là đi đường bộ a? Đi đường bộ thì nên đi xe ngựa hay là đi bộ đây a? Cái tình tiết này rốt cuộc con mợ nó xảy ra chuyện gì a!

Ya, bỏ đi bỏ đi, tình tiết vỡ nát này đến nữ nhất và nữ nhị cũng đại hôn luôn rồi, còn có cái gì là không thể nữa chứ?

“Ngươi nói ngươi đi ngủ không đi ngủ cho tốt đi, có chuyện gì cứ phải đêm khuya chạy đến đây nói?” Tiêu Dư An đem tay của Trương Bạch Thuật từ trên người mình lôi xuống, “Ngày mai đem sính lễ vác qua đây, không có sính lễ, nhà gái không có thả người đâu nha.”

Trương Bạch Thuật và Lâm Tham Linh ai nấy sững sờ, Trương Bạch Thuật lắp lắp bắp bắp: “Ngươi, ngươi, ngươi… …”

“Ngươi cái gì mà ngươi.” Tiêu Dư An ấn lấy vai của hắn xoay ra đằng sau, rồi đẩy một cái, “Trước tiên quay về đi ngủ đi có được không?”

“Ấy!” Trương Bạch Thuật vui tươi hớn hở, lại nói với Lâm Tham Linh: “Linh nhi nàng đợi ta! Ngày mai ra liền đến! Ta nhất định đến!”

Vừa nói Trương Bạch Thuật vừa khoa tay múa chân chạy về y quán, còn hên đêm khuya trên đường không có người, nếu không biết còn tưởng rằng là tên điên nhà nào chạy ra ngoài.

Lâm Tham Linh còn có chút thần sắc hốt hoảng, nàng lẩm bẩm tự nói: “Nhà gái… … nhà gái.”

Lâm Tham Linh biết, từ sau khi mẫu thân nàng qua đời, thì nàng đã không còn nhà, cả cuộc đời này của nàng nguyện vọng duy nhất chính là có thể làm một nữ tử giúp đỡ chồng, giáo dục con cái, nàng không cần cái gì vinh hoa phú quý, không cần cái gì cẩm y ngọc thực, nàng chỉ mong muốn có một cuộc sống ba món một canh.

Nhưng cái giây phút kế phụ nàng đem nàng đẩy vào thanh lầu, Lâm Tham Linh đã biết rằng tất cả những thứ này đều là không thể, nàng trước tiên là mất đi nhà, sau đó đến vốn nằm mơ cũng mất đi rồi.

Ai ngờ sau đó, một sớm được cứu, tất cả đều đã thay đổi diện mạo.

Giờ đây thậm chí có người nguyện ý nói một tiếng, ta là nhà mẹ đẻ của nàng.

Lâm Tham Linh hốc mắt ửng đỏ, đột nhiên quỳ xuống trước mặt Tiêu Dư An: “Tiêu công tử ta… …”

Tiêu Dư An vội vàng kéo nàng dậy: “Đừng như vậy, nếu như để Bạch Thuật nhìn thấy rồi, nhất định sẽ không băm ta không được.”

Lâm Tham Linh nghẹn ngào: “Ta không biết nên cảm tạ ngươi như thế nào…..”

Tiêu Dư An mỉm cười nói: “Không có cái gì đáng cảm tạ hết, đời người ngắn ngủi, kịp thời hành lạc! Xây dựng xã hội hài hòa a xã hội hài hòa, đi ngủ trước đi, các người đều không mệt sao? Thức khuya sẽ trọc đầu đó.”

Dưới sự hối thúc của Tiêu Dư An, Lâm Tham Linh không thể không quay người hướng gian phòng mà đi, nàng đi được vài bước phát hiện Tiêu Dư An không có đi theo, thế là khó hiểu mà hỏi: “Tiêu công tử? Ngươi không quay về ngủ sao?”

“A? Ta a? Không sao, ta ngắm trăng a, ngươi về trước đi.” Tiêu Dư An vẫy vẫy tay.

Lâm Tham Linh thưa một tiếng, hướng trong sân mà đi, màn đêm buông xuống, mọi ngóc ngách đều bị bóng tối bao phủ, nơi nào đó nhìn không rõ phảng phảng phất phất truyền đến tiếng hít thở nhẹ, chắc là mèo hoang không nhà để về.

Tiêu Dư An hóng gió mát ban đêm, hai tay giao nhau đặt trước ngực tựa vào cửa phủ đệ, ngẩng đầu ngắm mặt trăng, đêm nay là trăng khuyết, trăng non vừa kéo chỉ còn lưỡi liềm, Tiêu Dư An cả bụng đầy tâm sự, không nhịn được mà than một hơi.

Một hơi than xong, nghe thấy đằng sau truyền đến tiếng bước chân, Tiêu Dư An tưởng là Lâm Tham Linh vẫn còn chuyện gì, nghi hoặc quay người nhìn đi: “Hửm? Tại sao… …”

Một câu chưa nói xong, âm thanh của Tiêu Dư An bỗng im bặt.

Người đó không có bởi vì ánh mắt hoảng sợ của Tiêu Dư An mà ngừng lại bước chân, trái lại hắn còn bước đi nhanh hơn, trong lúc Tiêu Dư An lùi về sau một bước, đưa tay chặt chẽ bắt lấy cổ tay của Tiêu Dư An.

Tiêu Dư An vẫn chưa phản ứng qua lại, liền bị người đó một kéo, lôi vào trong sân, rồi sau đó nữa phần lưng đập lên tường, cả người Tiêu Dư An chặt chẽ mà bị đè ở trên tường, trong một nháy mắt trời đất xoay chuyển, máu toàn thân đều đang xông lên não.

Mắt vẫn còn chưa nhìn rõ cảnh vật trước mắt, thì bên tai đã truyền đến tiếng vang.

Hơi thở nóng bỏng thổi ở bên tai Tiêu Dư An, khiến hắn nhịn không được mà hơi hơi run rẩy, âm thanh của Án Hà Thanh như cười như không cười, như giận lại như không giận, hắn nói: “Ngươi cùng nữ tử đó không hề thành thân, ngươi đang… … lừa ta?”

Tiêu Dư An: “… …”

Ai đến chém hắn một dao cho hắn một cái dứt khoát đi a?

-

Tác giả có lời nói

Trước đó có tiểu thiên sứ hỏi tại sao phải làm ra sự hiểu lầm này. Mẹ ruột đã đáp như thế này: “Đương nhiên là vì muốn cho Án Hà Thanh một cơ hội lẽ thẳng khí hùng đem Tiêu Dư An ấn lên trên tường a ha ha ha ha!!!” [cả dòng gạch đi]

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 122
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...