Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây

Chương 164

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiêu Dư An nhịn không được hét lên một tiếng: “… … Sư phụ, người đùa con đó à?!”

Trương Trường Tùng chậm rãi nói: “Này, người trẻ tuổi tinh lực dồi dào, có thể không cần lo lắng nhiều.”

Tiêu Dư An: “… … Sư phụ người có phải là đang trả mối thù trước đó con ăn mứt hoa quả của người không.”

Trương Trường Tùng: “Hứ! Ta mới không có nhỏ mọn như vậy! Ngươi vẫn còn muốn ta giúp ngươi bắt mạch không đây? Ngươi còn muốn khỏe lại hay không?”

Trong lúc nói chuyện, Án Hà Thanh đã đứng dậy chỉnh xong y phục lên trước đi mở cửa, Tiêu Dư An vốn muốn tự mình đi, bị Án Hà Thanh ấn về trên giường, đắp kỹ chăn đệm.

Trương Trường Tùng vuốt bộ râu trắng xóa cõng theo rương thuốc đi vào, ngồi đến giường bên, lấy ta cái gối nhỏ kê dưới cổ tay của Tiêu Dư An, giúp hắn bắt mạch, Trương Trường Tùng trầm mặc rất lâu không có lên tiếng, hơi hơi cau mày lại.

Tiêu Dư An cười nói: “Sư phụ, người đừng có làm cái biểu tình như vậy, giống như ta sắp không được rồi vậy.”

Trương Trường Tùng giận trừng lấy Tiêu Dư An, tức giận đem cái tay hắn đẩy lên phía trước, thu lại cái gối nhỏ, giận ào ào mà nói: “Cái gì mà không được rồi! Nếu như ngươi là không được rồi, chẳng khác nào là làm nhục danh tiếng của ta?”

Tiêu Dư An nói: “Vậy con phải nhanh chóng khỏe lại, không thể bại hoại danh tiếng của sư phụ.”

Trương Trường Tùng liếc hắn một cái, hỏi: “Gần đây đầu gối còn có cảm thấy nhói đau không?”

Tiêu Dư An lén lút nhìn một cái Án Hà Thanh đứng ở bên cạnh, nói: “Không đau nữa.”

Trương Trường Tùng cuốn lên y thư quật lên cổ tay của Tiêu Dư An: “Nói liều! Ngươi không nói thật, bảo ta làm sao trị?”

Tiêu Dư An nói: “Thật đó thì chỉ có một chút chút đau, không có đau nhiều.”

Trương Trường Tùng quá lười nói nhảm với hắn, ở vùng xung quanh đầu gối của hắn nhẹ nhàng ấn áp, Tiêu Dư An lập tức thu liễm ý cười, âm thầm nắm chặt lấy tay.

Trương Trường Tùng trong lòng hiểu rõ rồi, thu tay về hỏi: “Thuốc uống có theo lượng mà uống không? Thuốc đắp ngoài có cách ngày thay một lần không?”

Tiêu Dư An gật đầu: “Có có có, đều có.”

Trương Trường Tùng vừa thu thập đồ đạc vừa nói: “Ừm, khôi phục đến cũng được rồi, chỉ là những ngày này nghỉ ngơi cho tốt, duỗi duỗi cánh tay, động động eo có thể, đừng đi lại liên tục.”

Tiêu Dư An nói: “Được, sư phụ con nhớ rồi.”

Trương Trường Tùng cõng lên rương thuốc đứng dậy, đối với Án Hà Thanh nói: “Án công tử, có thể qua bên này một chút để nói chuyện.”

Tiêu Dư An vô cùng kinh ngạc: “Sư phụ người vậy mà có việc tìm hắn? Sẽ không phải là muốn bảo Án ca đề nghị kết thông gia chứ, sư phụ con hiểu, con cũng gấp, nhưng người nghĩ đi Án ca đường xá xa xôi chạy qua đây, cái gì cũng không mang, người đừng làm khó người ta.”

Trương Trường Tùng hiếm khi không có bởi vì sự lắm lời của Tiêu Dư An giả vờ nổi giận, liếc hắn một cái nói: “Muốn đề nghị kết thông gia cũng không phải kiếm ta đề, được rồi, ta là có việc đứng đắn tìm Án công tử.”

Án Hà Thanh cùng Trương Trường Tùng cùng nhau đi ra khỏi gian phòng, khép của lại, Trương Trường Tùng nhỏ tiếng hỏi: “Án công tử, lão già cổ hủ này mạo phạm hỏi một câu, ngươi và Dư An có phải là… …”

Án Hà Thanh đoán được lời muốn nói của Trương Trường Tùng, gật gật đầu nói: “Vâng.”

Trương Trường Tùng tỉnh ngộ hiểu ra, nói: “Dư An hắn cứ luôn nói liều, thích nói đùa, cho nên đến nổi lão già này cũng không dám tin, nhưng mà Án công tử đã cho lời đáp, vậy đích thực là như vậy không sai rồi, nếu đã như vậy, Án công tử, đó là chuyện về thân thể của Dư An, ta cũng không nói vòng vo với ngươi nữa, Dư An chân của hắn có thể sẽ để lại bệnh căn.”

Con ngươi của Án Hà Thanh tối lại, đôi tay rủ xuống thân hai bên hơi hơi nắm thành quyền: “Bệnh căn?”

Trương Trường Tùng than một hơi nói: “Lời ta nói bây giờ cũng không dám quá tự mãn, nói chung vẫn là báo cho ngươi biết một tiếng trước, còn có một chuyện… …”

Thần sắc của Trương Trường Tùng đột nhiên trở nên có chút không tự nhiên, nắm đấm che miệng ho nhẹ vài tiếng, ánh mắt lơ lửng: “Còn nữa chính là, thân thể Dư An hiện giờ, vẫn… … ừm,vẫn không thể làm chuyện phòng the được, quá hư (nhược), huyết khí kém, nội thương dễ tái phát.”

Án Hà Thanh: “… … Hiểu rồi, làm phiền ngài rồi.”

Trương Trường Tùng nhìn ra được Án Hà Thanh là người có chừng mực, không nhiều lời thêm, cáo từ rồi sau đó khởi hành rời đi.

Án Hà Thanh thu thập tốt tâm tư, đẩy ra cửa gian phòng, Tiêu Dư An không có nằm đó, mà là ngồi ở bên giường, khoác lấy chăn ngồi chéo chân, thấy Án Hà Thanh mở miệng muốn nói chuyện, Tiêu Dư An vẫy vẫy tay: “Ta những ngày nay ngày ngày nằm đó, đây nằm đó cũng nằm mệt rồi, vẫn không bằng ngời lên hoạt động một chút, thư giãn gân cốt, trái lại càng thoải mái hơn chút.”

Án Hà Thanh không có nói gì nhiều thêm, đi đến bên cạnh giường, Tiêu Dư An cười hỏi: “Sư phụ ta cùng ngươi nói gì rồi?”

“Không có gì, chỉ bảo ta chăm sóc ngươi cho tốt… …” Âm thanh của Án Hà Thanh bỗng im bặt.

Lúc nãy trong lúc nói chuyện, Tiêu Dư An đem chân vốn ngồi chéo đặt xuống, dùng mũi chân như có như không mà câu cẳng chân của Án Hà Thanh.

Án Hà Thanh bất động thanh sắc mà lùi lại một bước, hỏi: “Ngươi muốn uống nước không?”

Tiêu Dư An ngẩn ngơ nửa ngày, đáp lại: “A… … cái gì? Uống nước? Không, không cần.”

Án Hà Thanh gật gật đầu: “Ngươi nghỉ ngơi trước, sắp dùng bữa tối rồi, ta đi xem thử dì Ba có chỗ nào cần giúp đỡ không.”

Nói rồi Án Hà Thanh quay người bước chân gấp gáp mà đi ra khỏi gian phòng.

Tiêu Dư An đột nhiên bị vứt bỏ ngồi ở trên giường, khó hiểu mà vò đầu, chéo chân lại với nhau, một tay chống lấy đầu nghĩ trong lòng: Xem ra cái kiểu của thế kỷ XXI đối với Án ca không hoạt động a!

Được rồi, cái kiểu bá đạo tổng tài không có tác dụng, kiểu tổng tài dụ thụ cũng không có tác dụng, dám hỏi môn học tự chọn nguyên lý đại cương chủ nghĩa marx có thể có chút tác dụng không?

Tiêu Dư An tự lẩm bẩm thành tiếng: “Làm sao có thể kìm được cơ chứ… … xem ra là chuẩn bị buổi tối… …” Hắn vừa nói vừa lấy chăn chùm lấy đầu, ngửa mặt nằm về trên giường, đem chính mình cuốn thành cục, nhắm mắt nghỉ ngơi đi rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 164
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...