Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây

Chương 111

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe thấy Án Hà Thanh nói, Tiêu Dư An hít ngược một hơi khí lạnh, cả khuôn mặt đều bởi vì kinh sợ mà nhồi vào một cục, hắn bạch bạch bạch mãnh liệt mà lùi vài bước, cảm thấy phản ứng của mình quá khoa trương, thế là lại lên trước một bước đây mới ổn định lại thân thể.

Tuy rằng đã làm xong chuẩn bị sẽ đi tình tiết của nữ tam, nhưng trước khi ngươi ghẹo có thể thông báo trước một tiếng không!

Án Hà Thanh ở trong nhà đã ngăm mấy ngày, bây giờ nguyện ý ra ngoài đi lại, Tiêu Dư An đương nhiên không có lý do cự tuyệt, hắn đã gọt cho Án Hà Thanh một cây gậy gỗ, lại dắt lấy hắn hướng trong núi mà đi, Tiêu Dư An một đường nhìn dưới chân của Án Hà Thanh, sợ rằng hắn nhìn không rõ sẽ bị ngã, đến lúc đó kéo luôn mình ngã theo, hai người ngã thành một cục hướng dưới núi mà lăn, cuối cùng cùng nhau phơi thây sơn dã, nghĩ thôi cũng rất là kích thích rồi.

Đoạn đường vốn chỉ cần đi nửa canh giờ, hai người đã đi đến gần một canh giờ mới tới.

Khe suối mát lạnh, lấp lánh như vòng ngọc, Tiêu Dư An dìu Án Hà Thanh đến dưới bóng cây bên cạnh khe suối ngồi xuống, bảo hắn có chuyện gì có thể gọi mình, sau đó xách lấy giỏ thuốc, cuốn lên ống quần, lộ ra một đoạn nhỏ chân và mắt cá trắng như tuyết, đạp vào trong khe nước khom lưng rửa thuốc.

Sau khi rửa được một lúc, Tiêu Dư An cứ cảm thấy sau lưng có một luồng ánh mắt nóng hầm hập nhìn chằm chằm mình, nhưng mà lúc hắn quay lại nhìn đi, thì sau lưng hắn lại chỉ có Án Hà Thanh nửa mù.

Tiêu Dư An nghĩ trong lòng mình từ khi nào bắt đầu nghi thần nghi quỷ rồi, khom lưng tiếp tục rửa đất cát và lá thừa trên thuốc, trong khe suối có một con cá nhỏ lớn bằng lòng bàn tay bơi qua, vụng vụng về về mà đụng lên mắt cá chân của Tiêu Dư An, cả nhỏ dường như bị đụng đến có chút lờ mờ, vẫy vẫy đuôi muốn lách qua hắn, Tiêu Dư An đưa tay vơ lên một cái nước xung quanh con cá, dọa đến con cá nhỏ đó lại một lần nữa đụng lên mắt cá chân của Tiêu Dư An.

Ánh nắng trong suốt rọi xuống, bóng rải lên đáy khe suối, Tiêu Dư An khúc khích một cái cười ra tiếng.

Án Hà Thanh ngồi dưới bóng cây đột nhiên bắt đầu mãnh liệt ho khan, một tay che lấy miệng một tay ôm lấy ngực, hơn nửa ngày không có bình thường trở lại.

Tiêu Dư An đến ống quần cũng chưa kịp cuốn xuống, vội vàng chạy đến bên cạnh hắn, hỏi: “Công tử ngươi làm sao vậy?”

Án Hà Thanh lắc lắc đầu biểu thị mình không sao.

Tiêu Dư An thấy hắn ho đến gò má hơi đỏ, bộ dạng không giống như là không sao, nhưng mà dù sao cũng không có giống như lần trước ho ra máu, thế là cũng không truy hỏi thêm nữa, quay người lại đi rửa thuốc.

Rửa xong một giỏ thuốc đầy đầy rồi sau đó, Tiêu Dư An đi lên bờ, mang ủng, đeo lên giỏ thuốc đi qua bên đó kéo dậy Án Hà Thanh, sau đó dắt hắn chậm rãi hướng đường xuống núi mà đi.

Sau khi hai người về đến nhà gỗ, Tiêu Dư An sợ Án Hà Thanh bởi vì đi lại mà vết thướng nứt ra, để hắn ngồi xuống nghĩ ngơi cho tốt, sau đó từ trong giỏ thuốc chọn ra vài vị thuốc trị thương, giã thành dạng cháo nhừ bỏ vào chén sứ bưng vào trong nhà: “Công tử, ta giúp ngươi đắp thuốc.”

Án Hà Thanh gật gật đầu, đưa tay mở ra đai áo, cởi xuống áo trên.

Tiêu Dư An đem vải băng bó lúc trước mở ra, lại rửa đi thuốc đã đắp lần trước, nhìn thấy vết thương dường như có chiều hướng kết vảy.

Không hổ là nam chính, đến năng lực phục hồi cũng hơn người thường!

Tiêu Dư An nhịn không được đã nói một câu: “Công tử phục hồi rất tốt, chúng ta chắc là rất nhanh có thể xuống núi rồi.”

Án Hà Thanh khựng lại, ấp ấp úng úng mà nói: “Xuống núi?”

Tiêu Dư An vừa đắp thuốc cho hắn vừa đáp: “Đúng a, lúc trước ta xem ngươi gấp gáp xuống núi, đợi vết thương của ngươi lành gần hết, đều kết vảy hết rồi, chúng ta liền xuống núi thôi.”

Ánh mắt Án Hà Thanh rời rạc, suy nghĩ tan rã, đợi nửa ngày mới ừm một tiếng.

Không còn nói thêm gì nhiều, một ngày cứ như vậy chậm rãi trôi qua, đến đêm, gió đêm xào xạc, mây sầu che trăng, Án Hà Thanh đợi Tiêu Dư An ngủ sâu rồi sau đó từ từ tỉnh dậy, im hơi lặng tiếng mà nhìn ngắm vẻ mặt lúc ngủ của Tiêu Dư An trong chốc lát sau đó, lặng lẽ mà đi ra khỏi nhà gỗ.

Mặt trăng như lưỡi liềm ẩn sau đám mây lúc ẩn lúc hiện, ánh trăng nhạt như nước.

Án Hà Thanh nhìn lên mặt trăng, cởi xuống đai áo vò thành viên ngặm vào trong miệng, và sau đó mở ra áo trên, lộ ra vết thương nông nông sâu sâu trên thân, Án Hà Thanh cởi ra vải băng, không có do dự quá nhiều, lấy tay đâm vào trong vết thương, từng chút từng chút tàn nhẫn mà đem những chỗ vốn đã sắp lành xé nứt.

Tanh đỏ thuận theo ngón tay hắn nhỏ xuống cỏ trên đất, dưới mặt trăng lờ mờ, ánh sáng hiện ra mờ ảo.

Đai áo dường như bị Án Hà Thanh nuốt xuống, cảm giác đắng chát thô ráp của vải bông miễn miễn cưỡng cưỡng làm dịu một chút cơn đau, sau khi đem vài nơi vết thương xé xong, Án Hà Thanh khom lưng vịn lấy cái cây bên cạnh, không ngừng mà hít khí, mồ hôi lạnh lớn như hạt đậu lăn xuống gò má của hắn.

Đợi cơn đau hơi hơi bình ổn lại một chút, Án Hà Thanh rửa sạch vết thương và tay, băng bó lại cho tốt, chỉnh tốt y phục, bước chân loạng choạng mà đi về nhà gỗ.

Ngày thứ hai đắp thuốc, Tiêu Dư An vừa mới mở vải băng ra liền nhịn không được kêu ra: “Có chuyện gì vậy! Vết thương tại sao lại nứt ra rồi!?”

Án Hà Thanh thu mắt, nhẹ giọng hỏi: “Có phải là… … không còn cách có thể xuống núi nhanh như vậy?”

Có phải là…

Lại có thể cùng ngươi, ở với nhau thêm một chút thời gian nữa?

Tiêu Dư An nghĩ nát óc cũng nghĩ không hiểu, vết thương của Án Hà Thanh tại sao lại nứt ra chứ?

Còn nứt thành cái bộ dạng này!

Tuy rằng hôm qua là có ra ngoài đi dạo, nhưng cũng không có động tác gì lớn a!

Không lẽ đến đêm Án Hà Thanh sẽ mộng du? Đang ngủ đang ngủ thì liền đến ngay một đoạn Thomas hoàn toàn lộn ngược xoay người nhào lộn 108 độ trên không?

Nếu không làm sao nó có thể bị nứt được?

Tiêu Dư An nghĩ tới nghĩ lui, đột nhiên vầng sáng lóe lên.

Là bởi vì hắn không có theo tình tiết mà đi?

Xí…

Vết thương của Án Hà Thanh còn không khỏi nữa, thì hai người chỉ có thể chôn chân trên núi, Tiêu Dư An vì muốn sớm có thể xuống núi, quyết định ngụy trang thành Lâm Tham Linh, đi thử tình tiết nguyên tác xem sao, đêm đó, Án Hà Thanh vừa mới nằm xuống, đột nhiên nghe thấy Tiêu Dư An hỏi: “Án công tử, thời tiết chuyển lạnh, buổi tối đi ngủ, ngươi có cảm thấy lạnh không?”

Án Hà Thanh ngơ ngác, hơi có khó hiểu, lấp tức hồi đáp: “Còn có thể, không cảm thấy lạnh.”

Tiêu Dư An: “… …”

Còn có thể cái gì mà có thể!!!

Tiếp theo sau đây ngươi đáng lẽ phải nên nói: Lạnh, hay là ngươi nằm gần ta một chút, như vậy ngươi và ta đều có thể ấm áp một chút sao!?

Rồi sau đó nữ tam là có thể thuận nước đẩy thuyền cho nam chính ôm lấy mà ngủ rồi a?!

Kỹ năng ghẹo gái của ngươi là do vợ lớn và vợ hai bỏ trốn với nhau rồi, cho nên bị chó ăn rồi có đúng không!?

Không đúng a! Trước đó bảo ta dắt ngươi lên núi không phải ghẹo rất tốt hay sao?! Cho nên cái kỹ năng ghẹo gái này còn mang theo tính cách không xác định!?

Tiêu Dư An cũng quá lười để cần mặt mũi nữa, vò đã mẻ lại sứt, gọn gàng dứt khoát mà nói: “Nhưng mà công tử ta cảm thấy lạnh, buổi tối ngươi có thể ôm ta mà ngủ không?”

Án Hà Thanh mãnh liệt chống đỡ người dậy, đột ngột di chuyển ra sau, sau đó ngã xuống vạc giường.

-

XueTu: “Mất mặt nam chính quá.” =))))

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 111
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...