Khi kỳ học mới bắt đầu, Khem chuyển đồ đến một căn hộ nhỏ với mức thuê cực kỳ rẻ, chỉ có điều nằm khá xa trường đại học. Nhưng chuyện đó chẳng thành vấn đề, vì Khem vốn thích đi bộ hơn là lái xe hay bắt phương tiện công cộng, trừ khi quãng đường quá xa. Để đến lớp, cậu chỉ cần dậy sớm hơn một chút là đủ.
Bạn có thể thắc mắc, Khem một mình lên Bangkok học, không có bạn bè nào đi cùng sao?
Câu trả lời là Khem vốn chưa từng có bạn bè, bởi lời nguyền trong gia tộc cậu đã quá nổi tiếng ở ngôi làng quê nghèo. Không ai dám thân thiết với Khem, sợ rằng nếu ở gần sẽ gặp phải xui rủi.
Khem hiểu rất rõ điều đó. Ai mà chẳng yêu quý mạng sống của mình, nếu là cậu thì có lẽ cũng sẽ làm y như vậy.
Dù vậy, chưa từng có ai bắt nạt hay xa lánh cậu. Mọi người vẫn nói chuyện bình thường, chỉ là không đủ thân thiết để gọi nhau là bạn mà thôi.
Một trong những lý do khiến Khem chọn học ở Bangkok chính là để có cơ hội kết bạn, để có một vòng tròn xã hội mới.
Sau khi sắp xếp đồ đạc xong, Khem xuống tầng tìm gì đó ăn. Khu căn hộ này không chỉ có giá thuê rẻ mà còn nằm gần chợ, nên chẳng lo chuyện đói. A, kia kìa, quầy Pad Thái thơm nức mũi.
Khem khựng lại ngay khi mùi hương bốc lên, khiến cậu đổi ý, lập tức dừng chân gọi món.
“Cô ơi, cho cháu một phần Pad Thái.”
“Chỉ một thôi à?”
“Vâng.”
“Thế người kia không ăn sao?”
Khem khựng lại, chậm rãi đưa mắt nhìn quanh rồi mới hỏi: “Người kia… là ai ạ?”
Cạch!
Cái xẻng xào rơi xuống đất. Khuôn mặt người bán Pad Thái thoáng chốc trắng bệch, rồi vội gượng cười.
“Ôi, cô nhìn nhầm, mắt cô kém quá. Đây, bốn mươi baht.”
Khem nhận lấy hộp thức ăn, thanh toán, lòng vẫn còn vương chút hoang mang.
Khi băng qua đường, Khem vô tình dẫm phải dây giày của mình, suýt ngã ra lòng đường rồi vội lùi lại. Cậu định cúi xuống buộc lại cho gọn.
Rít!!!
Rầm!!
Chưa kịp cúi người, một tiếng động chát chúa vang lên ngay bên cạnh. Khem giật mình ngẩng đầu, đôi mắt nâu nhạt mở to kinh hoàng khi thấy một chiếc mô-tô phân khối lớn đang lao điên cuồng, trượt dài dưới gầm chiếc xe buýt đang dừng đón khách…
…ngay trước mặt cậu.
Mọi thứ chỉ diễn ra trong chớp mắt. Nếu Khem không bước lùi lại để buộc dây giày…
Cậu nuốt khan, trong đầu thoáng hiện lên lời nguyền gia tộc, rồi vội lắc đầu, tự trấn an mình bằng cách nghĩ tích cực hơn để xua đi nỗi sợ.
Rốt cuộc cũng chỉ là trùng hợp thôi, từ trước đến nay cũng chưa từng xảy ra chuyện gì bất thường cả.
Không rõ từ lúc nào, Khem đã vô thức siết chặt lá bùa đeo trên cổ. Cậu vội lùi khỏi hiện trường hỗn loạn rồi chạy thẳng về phòng.
Ngày hôm sau, tin tức về vụ việc tối qua đã được đưa lên thời sự. Trên đường đi ngang qua sảnh để trở về phòng, Khem bất giác dừng chân, ngước nhìn lên màn hình tivi nơi khu sinh hoạt chung, đang phát lại cảnh tai nạn.
“Đêm qua, một vụ việc thương tâm đã xảy ra. Chiếc mô-tô phân khối lớn, biển số กข XXX, đã tông thẳng vào đuôi xe buýt đang dừng đón khách, khiến người điều khiển tử vong tại chỗ.”
Theo thông tin ban đầu, nạn nhân là một sinh viên năm cuối vừa trở về sau buổi tiệc với bạn bè…
Tim Khem chùng xuống khi nghe tin người kia đã c.h.ế.t ngay tại chỗ. Cậu siết chặt chai nước vừa cầm như thể muốn mượn nó làm chỗ dựa tinh thần. Ý nghĩ cứ lởn vởn trong đầu, nếu lúc đó dây giày không bị tuột... có lẽ hôm nay không chỉ có một mạng người mất đi.
Chỉ còn hơn một tuần nữa là đến ngày khai giảng. Sau biến cố ấy, Khem cố gắng sống bình thường trở lại. Dù ký ức về khoảnh khắc sinh tử kia vẫn ám ảnh, cậu hiểu rằng nếu cứ mãi sợ hãi thì chẳng thể làm được gì.
Cậu tự nhủ, từ nay phải thận trọng và cảnh giác hơn bao giờ hết.
“Xong rồi.” Khem khẽ nói khi vừa mua thêm vài món đồ cũ để trang trí, khiến căn phòng mới trông gọn gàng và ấm cúng hơn, dù phần lớn đều là đồ người khác bỏ đi.
Lau mồ hôi một cái, cậu ngẩng nhìn đồng hồ treo tường, kim đã chỉ gần 10 giờ tối. “Đến giờ học rồi.” Nghĩ vậy, Khem vội gom rác lại, bỏ vào túi đen để mang xuống dưới.
Thùng rác đặt trong một con hẻm vắng ngay cạnh chung cư. Con hẻm chỉ có ánh đèn đường chập chờn ở giữa hắt xuống, lập lòe như khung cảnh bước ra từ phim kinh dị.
Cái không khí rờn rợn ấy khiến Khem bất giác nhìn trái nhìn phải, rồi vội ném túi rác vào thùng. Nhưng vừa định quay đi, ánh mắt cậu lại khựng lại, não bộ chật vật xử lý hình ảnh vừa thoáng thấy.
Bản tính tò mò khiến cậu quay đầu nhìn lại. Một đứa bé, chẳng rõ là trai hay gái, mặc chiếc áo sơ mi trắng nhơ nhuốc, đang ngồi xổm bên cạnh thùng rác, cúi gằm mặt xuống đất…
Khem chắc chắn đó không phải người sống, bởi lúc cậu tiến lại gần, nơi ấy hoàn toàn không có ai.
Toàn thân nổi da gà.
Ai lại ngồi thù lù bên thùng rác trong con hẻm tối tăm, vào giờ khuya thế này chứ!
“Ực...” Cậu nuốt khan, gấp gáp rời mắt, đôi chân bước nhanh, gần như chạy.
Đó là... ma sao? Suốt mười chín năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên Khem tận mắt thấy một bóng ma.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khemjira-phai-song-sot/chuong-1.html.]
Khi Khem vừa chạy vừa quay mặt đi, hồn ma đứa trẻ chậm rãi ngẩng đầu.
Khóe môi nó nhếch dần thành một nụ cười quái dị, rồi cái thân hình gầy gò cũng từ từ đứng lên, lảo đảo bước theo sau chàng trai trẻ.
Từ ngày đó, Khem bắt đầu liên tiếp gặp phải những chuyện kỳ lạ.
Đầu tiên, chỉ trong một tuần, Khem đã gặp ba lần t.a.i n.ạ.n liên tiếp – chuyện chưa từng xảy ra trước đây. Có lần cậu vấp ngã dù chẳng có gì chắn đường, suýt nữa thì lăn xuống hơn hai mươi bậc cầu thang. May mắn là hôm đó cậu kịp bám vào tay vịn.
Nếu không, hậu quả sẽ thật khủng khiếp.
Thứ hai, Khem bắt đầu nhìn thấy ma nhiều hơn…
Như lúc này đây…
Khem hít sâu, giả vờ không thấy bóng mờ của một người phụ nữ mặc đồ công sở đang cúi đầu đứng trước cửa phòng ngay cạnh.
Cô ta đã đứng ở đó suốt ba ngày rồi.
Phòng bên cạnh là nơi ở của một người đàn ông và đứa con trai nhỏ, chỉ có hai cha con sống cùng nhau.
Lần đầu bắt gặp, Khem còn định lên tiếng hỏi xem bà ta có cần giúp gì không, thắc mắc tại sao cứ đứng mãi trước cửa mà không chịu vào. Nhưng rồi cậu nhận ra…cô ta không có chân. Tim đập dồn dập, Khem vội mở cửa phòng mình, chui vào trong.
Cậu nghĩ có lẽ đó là vợ của người đàn ông kia, còn lưu luyến chuyện gì chưa thể siêu thoát…
“Đừng... làm... hại... con tao...”
Âm thanh khe khẽ, đứt quãng, nhưng lạnh lẽo thấu xương, khiến Khem rụng rời. Đôi tay run lẩy bẩy tra chìa khóa, đến khi cánh cửa khép lại sau lưng, cậu mới dám thở phào.
Chân mềm nhũn, Khem ngồi sụp xuống nền nhà, khóe mắt cay xè.
Cô ta vừa nói “Đừng hại con tao ư?”
Hay con cô ta đã gặp chuyện gì rồi?
Đêm ấy, Khem trằn trọc mãi không chợp mắt nổi. Một nửa trong cậu muốn tránh xa, bởi bản thân đã có quá nhiều rắc rối. Nhưng nửa còn lại lại lo sợ, lỡ như đứa bé kia thực sự gặp nguy hiểm thì sao?
Sáng hôm sau, khoảng tám giờ, khi người cha đã rời nhà đi làm, Khem đứng lặng trước cánh cửa phòng bên cạnh. Do dự hồi lâu, cuối cùng cậu đưa tay gõ nhẹ.
Hồn ma người phụ nữ vẫn ở đó, đứng gần đến nỗi vai gần như chạm vào cậu.
Cánh cửa khẽ mở, bị khóa xích nên chỉ hé ra một khoảng nhỏ, đủ để thấy khuôn mặt cậu bé, chừng sáu, bảy tuổi.
“Chào em.” Khem mỉm cười, cúi người xuống ngang tầm mắt. “Anh tên là Khem, mới chuyển đến ở phòng bên cạnh.”
Cậu bé không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Qua khe cửa, Khem liếc vào trong, thấy la liệt vỏ chai bia, căn phòng bừa bộn đến ngột ngạt.
Chuyện gì đang xảy ra ở đây?
“Em ăn gì chưa?” Khem hỏi. Lần này, cậu bé lắc đầu, khiến mắt Khem giật giật vì kinh ngạc.
Người cha ra ngoài làm việc mà không lo nổi bữa ăn cho con sao?
Cùng lúc ấy, một luồng khí lạnh lẽo trườn dọc sống lưng, bao trùm cả thân thể Khem.
“Em có muốn qua ăn cùng anh không? Anh mời, ăn xong anh đưa về.”
Cậu bé lắc đầu mạnh hơn, kiên quyết từ chối.
Chính lúc ấy, Khem chợt để ý đến một sợi xích nhỏ quấn chặt quanh mắt cá chân cậu bé, để lại vết bầm tím rợn người trên làn da trắng bệch.
Khem khẽ mỉm cười, dịu giọng nói với thằng bé: “Vậy em chờ anh một chút nhé.”
Rồi cậu xuống dưới, mua cháo, nước và vài gói bánh đem lên cho cậu bé.
Thằng bé thoáng do dự, nhưng cuối cùng không cưỡng nổi cơn đói, bàn tay nhỏ run run vươn ra nhận lấy.
“Đừng nói với ba em là em ăn đồ của anh nhé.” Ánh mắt van nài đầy hy vọng ấy khiến lòng Khem nhói lên, vừa thương xót vừa căm giận. Nhưng cậu vẫn gật đầu, trấn an: “Ừ, anh sẽ không nói đâu.”
Tối hôm đó, sau khi Khem báo cho chủ nhà, cảnh sát ập đến căn phòng bên cạnh, bắt quả tang người đàn ông đang say rượu và đ.á.n.h đập con trai ngay tại chỗ.
Khi bị thẩm vấn, hắn khai rằng đứa bé là con trai của bạn gái hắn – người đã mất trong một vụ t.a.i n.ạ.n tháng trước. Hiện hắn đang ngập trong nợ nần, mất đi chỗ dựa duy nhất nên càng uất ức, dồn mọi cơn giận dữ lên đầu đứa trẻ.
Khem không rõ hắn phải chịu mức phạt thế nào, chỉ biết rằng cậu bé đã được đưa về sống với gia đình bên ngoại.
Hy vọng, từ đây em sẽ có một cuộc đời bình yên hơn.
Đêm ấy, khi Khem vừa chập chờn thiếp đi, bên tai vang lên một tiếng thì thầm khe khẽ. Vì quá buồn ngủ, cậu chẳng mở mắt, chỉ nghe thấy rõ ràng: “Cảm ơn.”
“…”
“Hãy cẩn thận.”
--------------------------------------------------