Jett đã để ý thấy từ trước đó, một làn khói trắng, cao ngang eo, lượn quanh sư phụ. Đó chính là hai linh hồn hầu cận song sinh, Ekk và Thong, mà sư phụ vẫn chăm sóc.
Thực ra, Ekk và Thong vốn là linh hồn hầu của ông nội Pharan, một pháp sư quyền lực. Khi ông qua đời, thay vì thả chúng đi như thường lệ, Pharan đã tiếp nhận việc chăm sóc họ.
Hồi nhỏ, Jett có khả năng nhìn thấy hồn ma rõ hơn bây giờ, nên cậu nhớ rất rõ hình dáng của Ekk và Thong. Lần đầu gặp họ, cậu chơi đùa và trò chuyện với họ rất lâu, chỉ nhận ra họ là hồn ma khi sư phụ làm họ biến mất ngay trước mắt.
Thời đó, Jett rất gắn bó với Ekk và Thong. Dù biết họ là linh hồn chứ không phải người thường, cậu vẫn thường gọi và chơi cùng họ. Hành động này có vẻ kỳ lạ với những người khác khi thấy cậu trò chuyện một mình, chẳng quan tâm đến trẻ con xung quanh. Nguyên do là Ekk và Thong luôn cảnh báo cậu về người tốt hay xấu. Vì hầu hết mọi người chỉ ganh tị với sự giàu có của Jett, hoặc xem cậu như bậc thang để trèo lên.
Dần dần, Jett trở thành một đứa trẻ trầm tính, ít giao tiếp. Cha mẹ cậu lo lắng rằng điều này sẽ gây khó khăn sau này, nên nhờ sư phụ giúp điều chỉnh.
Sư phụ đã thực hiện nghi lễ nhắm mắt thứ ba của Jett, khiến cậu không còn nhìn thấy linh hồn nữa. Lúc đó, Jett mới mười hai tuổi, vừa khóc vừa tuyệt vọng khi nghi lễ diễn ra.
Cuối cùng, vì thương tình, sư phụ đã nới lỏng, để Jett vẫn có thể cảm nhận linh hồn, nhưng chỉ thấy mờ mờ, và không thể trò chuyện với họ nữa.
Ngày nay, Jett vẫn cảm nhận được rằng Ekk và Thong thường lẩn quẩn gần bên, bảo vệ cậu và bạn bè. Dù họ không nói chuyện như trước, điều đó cũng đủ làm cậu an tâm.
Khi đang mải suy nghĩ, sư phụ đột nhiên đeo lại cặp kính râm giấu trong cổ áo và đứng dậy.
Jett tưởng sư phụ chuẩn bị về nhà, liền đứng dậy theo, khiến Chan đang xem trận đấu cũng đứng lên. Tuy nhiên, sư phụ ra hiệu cho Jett và Chan ngồi lại.
“Sư phụ đi đâu vậy?”
Jett chớp mắt hỏi, sư phụ trả lời mà không quay lại: “Ta đi lấy chút trà đá.”
“Sư phụ đi một mình sao? Trời ngoài này nóng lắm, hay để con đi mua giúp sư phụ?” Jett hỏi, với ý tốt muốn giúp đỡ, nhưng sư phụ chỉ lắc đầu nhẹ.
“Ta đi một mình.” Nói xong, anh quay bước đi, không để Jett kịp phản đối thêm, khiến cậu bối rối, nhíu mày và nghiêng đầu nhìn theo đầy thắc mắc.
Thực ra, khi một mình, sư phụ thường tự làm mọi việc. Nhưng khi có đệ tử phục vụ, anh hiếm khi từ chối lòng tốt của họ. Các đệ tử luôn được phép giúp đỡ anh, nên việc sư phụ nhất quyết tự làm một việc như hôm nay là rất hiếm.
Hay là…
“Này, Chan.”
“Tôi không đi. Tôi chỉ ngồi yên đây thôi, để sư phụ đi đi.”
Jett định đề nghị đi theo sư phụ, nhưng Chan đoán được ý định của cậu.
Nghe vậy, Jett chợt khó chịu trong chốc lát.
May mà trước khi ngồi xuống, Chan đã mua một ít chuối nướng mà Jett thích, giúp cậu bình tĩnh lại và ngồi yên ăn chuối.
Quả thật, ngoài trời nóng như Jett nói.
Pharan đi qua vài quán cà phê cũ, rồi dừng lại trước một quầy nước ép…
Có vẻ quyết tâm của anh càng ngày càng bị lung lay.
“Mua xong chưa?” Giọng sư phụ vang lên từ trên cao khiến Khem giật mình và ngước nhìn. Pong cũng bất ngờ, không để ý sư phụ đã xuất hiện lúc nào.
“Dạ, sư phụ…” Khem đáp, nhíu mày.
“Ta hỏi đấy.”
“Dạ, xong rồi đây… nè anh Pong.”
Pong nhìn sư phụ, rồi nhìn Khem, trong lòng chùng xuống một chút, nhưng cũng không còn cách nào khác ngoài việc nhận ly sinh tố dưa hấu từ tay Khem. Thực ra, lúc này, người thực sự nên lùi lại là anh.
“Cảm ơn, Khem. Khi khác chúng ta sẽ nói chuyện thêm nhé.” Nhưng Pong vẫn khẽ vuốt tóc Khem rồi mỉm cười, trước khi cúi chào sư phụ với sự kính trọng.
“Con đi đây, sư phụ. Khi nào có thời gian, cha con sẽ đến thăm.”
Pong rời đi, Khem nhìn sư phụ và hỏi: “Sư phụ, bây giờ chúng ta đi được rồi chứ?”
Pharan nhìn mái tóc hơi rối của Khem, do Pong vuốt qua, ánh mắt sau kính râm khó đoán được cảm xúc. Trong lòng anh nổi bão, nhưng không có nơi bày tỏ. Cũng không niệm chú, ngồi thiền ngay được.
Cuối cùng, anh đưa tay chỉnh lại mái tóc nâu tự nhiên của Khem, dường như không để ý đến ánh mắt ngạc nhiên và hơi sợ hãi của cậu, nói: “Ta muốn uống trà đá.”
Khem lập tức đỏ mặt, gật đầu nhanh, theo sau sư phụ để đi mua trà, bàn tay lén chạm nơi vừa bị chạm, tim đập nhanh, thở nhẹ một tiếng.
Sư phụ luôn khiến cậu phải suy nghĩ quá nhiều, và Khem mệt mỏi vì luôn phải kìm nén cảm xúc.
Jett và Chan không phải chờ lâu, thấy sư phụ trở về với một túi trà, và người bạn thân theo sau với bình sữa lạnh. Cảnh tượng này khiến Jett phải c.ắ.n môi để nhịn cười, gần như muốn vỗ tay ăn mừng vì đoán trúng. Nhưng cậu không dám…
Còn có hai túi trà đá nữa do Khem mang về, vì sư phụ đã mua cho cậu một ly, Khem cũng quyết định mua thêm cho Jett và Chan.
Sau khi theo dõi trận đấu quyền anh một lúc, Trưởng làng Chang đến bàn bạc công việc như đã hẹn với sư phụ, về việc lắp cột phát sóng điện thoại di động, nhằm cải thiện liên lạc cho dân làng và khu vực xung quanh.
Sau khi bàn xong, họ về nhà. Không lâu sau khi Jett đỗ xe, chú Chai và dì Kaew đến nhận xe và mang theo một ít bánh flan hấp của bà Si.
Bữa tối hôm đó, Khem mua phở xào tôm tươi từ sự kiện quyền anh vì trông rất sạch sẽ, hấp dẫn, và nhiều, nên cả nhà không nấu thêm gì nữa.
Ăn xong cả món mặn lẫn ngọt, mọi người tản ra nghỉ ngơi.
Hôm nay, Jett và Chan được nghỉ khỏi buổi thiền tập thường ngày, nên bọn họ lên kế hoạch xem phim cùng Khem. Trên đường về, họ ghé mua vài món ăn vặt để chuẩn bị cho buổi tối xem phim.
Trong khi đó, sau khi tạm biệt các đệ tử, Pharan quay lại phòng thờ để thiền định, suy ngẫm về những sự kiện đã diễn ra trong vài ngày qua.
Tại sao tất cả chuyện này lại bắt đầu? Và khi nào thì nó khởi phát?
Tại sao càng muốn chạy trốn, lại càng bị kéo lại gần?
Tại sao càng đẩy người ta ra xa, thì khi người đó muốn tránh xa, anh lại càng không chịu được?
Có phải vì những ký ức còn sót lại từ kiếp trước, hay chỉ đơn giản là vì thương đứa trẻ ấy?
Có thể cả hai, hoặc cũng có thể chẳng phải cái nào.
Vẻ cau mày của anh dần dịu lại.
Thời gian sẽ là thử thách cuối cùng.
Nhưng trước khi đến được điểm đó, anh cần giải quyết những vấn đề còn sót lại từ kiếp trước.
Đêm muộn, sau khi xem xong hai bộ phim, Jett và Chan trở về giường riêng.
Cánh cửa gỗ của phòng ngủ lại bị đẩy mở, lần này là Pharan sử dụng phép thuật để đảm bảo Jett và Chan ngủ say như trước, dù mất nhiều thời gian hơn bình thường vì linh lực của họ đã mạnh hơn nhiều nhờ tập luyện hằng ngày.
Những nỗ lực trong việc dạy dỗ bọn họ chưa từng là vô ích.
Với đôi chân dài, anh bước đến bên người đang ngủ với mí mắt chập chờn, ngồi xuống cạnh giường, đặt tay lên trán Khem, lặng lẽ niệm một câu chú, rồi nhẹ nhàng thổi lên đầu cậu.
Chỉ vài khoảnh khắc sau, Khem tỉnh dậy sau giấc mơ về sư phụ. Khi mắt cậu quen dần với bóng tối trong phòng, đôi mắt mở to khi thấy sư phụ đang ngồi cạnh mình.
“Sư phụ…”
“Theo ta.” Giọng sư phụ nhẹ nhàng, gần như là mệnh lệnh. Anh đứng lên và rời khỏi phòng, để Khem đi theo trong trạng thái ngây người.
Sư phụ dẫn Khem vào bếp, ra lệnh chuẩn bị hai món đơn giản: canh chả cá và cá rán mặn, kèm theo cơm nóng vừa hấp xong. Rồi họ đem khay thức ăn lên nhà.
Lúc này, chỉ ánh sáng từ chiếc đèn lồng trong tay sư phụ dẫn đường. Khem theo sau, đến một cánh cửa bên cánh phải của ngôi nhà Thái – khu vực mà Jett từng cảnh báo cậu tuyệt đối không được bước vào.
Bầu không khí nơi đây lạnh lẽo, u ám, đầy sự xa lánh. Trên cánh cửa có một lá bùa đỏ viết tay. Chỉ nhìn cánh cửa thôi cũng khiến tim Khem đập dồn dập, không hiểu tại sao sư phụ lại dẫn cậu đến đây.
Pharan dường như cảm nhận được cảm xúc của Khem, quay lại nhìn hình dáng run rẩy phía sau.
“Ngước lên.” Anh ra lệnh, nhưng Khem ngoan cố không tuân theo. Cuối cùng, Pharan nhẹ nhàng nâng cằm Khem bằng đầu ngón tay. Ánh sáng từ đèn lồng chiếu rõ khuôn mặt Khem.
Chẳng biết từ bao giờ, Khem đã bật khóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khemjira-phai-song-sot/chuong-25.html.]
Thấy Khem rơi lệ, Pharan dịu đi hẳn, giọng trầm ấm an ủi: “Ta ở đây. Cậu sợ cái gì?”
“...”
“Hít thở sâu và tập trung tâm trí.” Khem nháy mắt, hít vào chậm rãi, cố gắng bình tĩnh như sư phụ chỉ dẫn.
Pharan gật nhẹ, như đang khen ngợi cậu, đồng thời dùng đầu ngón tay lau đi những giọt nước mắt trên má Khem. Khem giật mình, mắt mở to, rồi nhanh chóng cúi xuống lại.
“Xin lỗi…” Khem vừa xấu hổ vì hành động thiếu suy nghĩ, vừa hối lỗi, không biết cảm xúc nào chiếm ưu thế hơn.
“Vào đây.”
Khem nuốt nước bọt, rồi bước vào căn phòng phía sau sư phụ.
Sư phụ đặt chiếc đèn dầu xuống sàn, ra lệnh cho Khem đặt khay thức ăn ở phía đối diện, rồi ngồi xuống, để chiếc đèn giữa anh và khay.
Sư phụ biến mất đâu đó trong căn phòng. Khem nhìn quanh, cố quan sát không gian xung quanh. Dù không thấy rõ, cậu đoán đây chắc chắn là một kho chứa đồ.
Chẳng bao lâu sau, sư phụ quay lại với một chiếc bình đất sét khắc các ký tự, miệng bình được phủ bằng một mảnh vải yantra đỏ, đặt gần khay thức ăn rồi ngồi xuống bên cạnh Khem.
Nhưng khi nhìn thấy chiếc bình ở phía bên kia đèn dầu, nỗi sợ của Khem tăng lên, khiến cậu muốn lùi lại, nhưng cánh tay sư phụ đã chặn đứng bước chân cậu.
Ngay lập tức, Khem nhận ra ai đang bị giam bên trong chiếc bình đó.
Những ký ức khủng khiếp, bị chôn giấu sâu trong lòng tràn về, khiến Khem chỉ muốn khóc thật to.
“Ưm...”
Nhưng thực tế, cậu không thể thốt ra tiếng, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào chiếc bình đất với đôi mắt mở to, không chớp, hơi thở run rẩy và không đều, đủ khiến bất cứ ai cũng phải thắt lòng.
Không biết từ bao giờ, sư phụ đã ngồi sát đến mức vai họ chạm nhau. Bàn tay ấm áp của anh nhẹ nhàng vuốt từ đầu Khem xuống lưng theo nhịp điệu trấn an, giọng trầm sâu như quét đi nỗi sợ hãi: “Bình tĩnh lại. Ta ở đây.”
“Ưm.” Khem nấc lên, rồi từ từ gật đầu qua những giọt nước mắt, bàn tay lạnh nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của sư phụ, tìm hơi ấm để xoa dịu tâm trí, và cuối cùng, nhận ra chính mình cũng đang được ôm lại…
Hành động ấy hoàn toàn kéo sự chú ý của Khem quay trở về.
“Nghe kỹ này. Đây là những gì cậu cần làm.”
“...”
“Nghiệp từ kiếp này quá nặng, không ai có thể giúp cậu chạy trốn, dù là Jett, Chan, hay cả ta.”
“...”
“Vấn đề nợ nghiệp liên quan đến gia đình cậu, dù ta không giúp được nhiều, nhưng về trường hợp của Chayot, ta có trách nhiệm chia sẻ với cậu.”
“...”
“Ít nhất, nếu ta có thể giải thoát cho hắn, gánh nặng sẽ nhẹ đi.”
“...”
“Cậu hiểu ta nói gì chứ?”
Khem từ từ gật đầu, tim trào lên một chút rồi lại hụt xuống khi nhận ra tất cả những hành động này của sư phụ chỉ xuất phát từ trách nhiệm với quá khứ, chứ không phải vì bất kỳ cảm xúc nào khác với cậu.
Nhưng ít nhất, sư phụ đang hành động với thiện ý dành cho cậu, dù cậu chỉ là người tìm chỗ nương tựa, không phải đệ tử cần bảo vệ và chăm sóc, nhưng anh vẫn mở lòng thương xót.
Khem hít một hơi sâu rồi nhẹ nhàng hỏi: “Phải làm gì, thưa sư phụ?”
Pharan nhìn vào mắt Khem, đoán rằng cậu có thể hiểu nhầm, nhưng không định giải thích ngay lúc này. Quan trọng là phải giải thoát người em trai trong quá khứ.
“Thiền, điều khiển hơi thở, nghĩ đến thứ làm tâm trí bình yên, rồi buông bỏ những lo lắng.” Bàn tay sư phụ dần rút ra khi Khem đặt tay phải lên tay trái và nhắm mắt lại.
Khem tưởng tượng cảnh vẽ tranh giữa thiên nhiên, xung quanh là cây xanh, làn sương mỏng và gió nhẹ.
Khi tâm trí bình thản, Khem thả lỏng hẳn người. Pharan tiếp tục: “Lý do Chayot theo cậu qua các kiếp như thế này chắc hẳn vì giữa hai người có một lời hứa từ trước. Hãy cố nhớ lại những gì cậu đã làm hoặc đã hứa, từ từ mà nghĩ, đừng vội vàng.”
Khem hít sâu thêm một lần nữa và theo hướng dẫn, lặn sâu vào ký ức đang phai mờ, bơi qua nỗi đau, lời chia tay, nụ cười và tiếng cười của mọi thời khắc, đến lúc lần đầu gặp Chayot.
Ngày đó, trời mưa phùn. Khemika chín tuổi, đang ngồi trong xe do cha lái về nhà. Khi đi qua sân chơi, cô nhận thấy một cậu bé ngồi một mình trên xích đu, mặc dù trời sắp mưa nặng hạt.
Khemika nhận ra cậu bé, cậu vừa chuyển trường gần đây và còn học cùng lớp với cô.
Cô vội nhờ cha dừng xe, cầm ô chạy qua mưa đến bên cậu.
Chayot vốn hi vọng ngồi mưa để ốm khỏi đi học, chậm rãi ngẩng đầu khi nhìn thấy gấu váy ai đó, và nhận ra mưa đột nhiên ngừng.
Rồi cậu nhận ra mưa chưa hề ngừng, cô gái trước mặt đã giơ ô che cho cậu.
“Cậu là ai?” Chayot nhướng mày hỏi.
Khemika mỉm cười đáp: “Mình là Khemika.”
“...”
“Còn cậu?” Chayot nhìn khuôn mặt Khemika một lúc, rồi nhẹ nhàng trả lời giữa cơn mưa ngày càng nặng hạt: “Mình là Chayot.”
“Thật ra, mình biết tên cậu rồi đấy.” Khemika bật cười nói.
Một cô bé thật lạ lùng… Dù vai áo và tóc đã ướt vì phải chia nửa chiếc ô cho cậu, giọng cô vẫn trong veo, không chút ưu phiền.
Thật kỳ quặc - Chayot nghĩ thầm, rồi quay mặt đi, không nói gì thêm.
“Nhà cậu ở đâu? Mình đưa cậu về nhé?” Khemika chớp mắt hỏi.
Chayot mím môi, cúi đầu và khẽ lắc.
Cậu không muốn về nhà lúc này, cậu vừa mới cãi nhau với cha mẹ xong.
Khemika hiểu được qua ngôn ngữ cơ thể ấy, nhưng vẫn nhẹ giọng nói tiếp: “Vậy… hay cậu đến nhà mình chơi đi? Ở đó có nhiều bánh kẹo và đồ chơi lắm.”
Chayot cau mày, cảm thấy có phần bị x.úc p.hạ.m vì cô nghĩ có thể “dụ” cậu bằng mấy thứ trẻ con như thế.
Nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt khẩn khoản của cô bé trước mặt, ánh nhìn vừa ấm áp vừa run nhẹ trong làn mưa lạnh, là đủ khiến Chayot chẳng thể từ chối. Cuối cùng, cậu đành lặng lẽ đi theo cô đến chiếc xe đang đợi.
Gia đình Khemika tốt bụng hơn Chayot tưởng. Chỉ cần nghe cô nói rằng cậu là bạn học cùng lớp, họ đã niềm nở đón chào như người quen cũ.
Khemika lớn lên trong một gia đình ấm áp và trọn vẹn, khác hẳn với Chayot, cậu bé thường xuyên bị người lớn trong nhà đem ra so sánh với người anh trai: thông minh hơn, điềm tĩnh hơn, học giỏi hơn, và tất nhiên… “hoàn hảo hơn” trong mọi mặt.
Nhưng Khemika thì khác. Cô chưa bao giờ so sánh Chayot với bất kỳ ai.
Cô không ép cậu phải trở thành người mà cậu không muốn, cũng chẳng bao giờ khen anh trai cậu trước mặt cậu.
Có lẽ vì vậy mà Chayot đã mở lòng với Khemika, để rồi dần dần trở nên gắn bó, và cuối cùng trở thành đôi bạn thân thiết.
“Khem, sau này khi lớn lên, chúng ta cưới nhau nhé?” Chayot hỏi trong lúc cả hai đang chơi trò “giả làm người lớn”, cậu vào vai khách hàng.
Nghe thế, Khemika bật cười, tưởng tượng ra tương lai nơi cô có một người luôn che chở, luôn chiều theo mọi mong muốn của mình, và sẵn sàng đứng ra bảo vệ dù cô có sai. Nghĩ thế cũng chẳng tệ, nên cô khẽ gật đầu đồng ý.
“Ừ, nếu khi đó mình chưa gặp ai tốt hơn cậu, thì mình sẽ lấy cậu.”
Chayot cười vang, hài lòng với câu trả lời ấy.
“Vậy thì bắt đầu chuẩn bị làm cô dâu của tớ đi, vì trên đời này chẳng ai tốt hơn tớ đâu.”
Cậu tin tưởng tuyệt đối vào lời mình nói, cho đến ngày Khemika gặp anh trai của cậu, Phawat.
Và từ đó, mọi giấc mơ của Chayot bắt đầu sụp đổ…
--------------------------------------------------