Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú Ơi, Lên Giường Nào!

Chương 126

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng hét của tôi khiến cô giật mình, sau đó cô lau nước mắt. Tôi nhìn cô, người phụ nữ ấy đến khóc thôi mà cũng xinh đẹp động lòng đến như vậy.

Cô đứng lên không đi ngay mà lấy từ túi xách ra một quyển sổ khám bệnh đã cũ sau đó đưa ra cho tôi.

"Cháu tin hay không cũng được, nhưng cô chỉ muốn nói toàn bộ những điều cô nói là sự thật, đây là sổ khám... "

Sự tức giận trong tôi bốc lên nghi ngút, tôi không chịu nổi nữa mà hất tay cô, để quyển sổ rơi xuống rồi sau đó...

Toàn bộ những bức ảnh chụp chung giữa cô và anh bay tứ tung trên nền nhà, dường như nó được kẹp trong quyển sổ kia nên khi tôi dùng lực hất mạnh nó liền rơi ra...

Từng sắc thái trong khung hình kia như một mũi kim nhọn hoắt đâm vào trái tim tôi, có tấm anh thơm má cô, hai người cùng ăn kem với nhau, trên gương mặt hai người đều có một nụ cười hạnh phúc. Có tấm cô chủ động hôn anh, trên tay anh cầm bánh kem, hình như đó là sinh nhật anh. Còn có tấm hai người mặc áo đôi với nhau ôm nhau thắm thiết...

Những bức ảnh đó đều đã ố vàng giống như đã được chụp từ lâu...

Bỗng dưng, sau khi chứng kiến tất cả.... Tôi cảm giác như chính mình mới là con giáp thứ mười ba xen vào câu chuyện tình đẹp như cổ tích giữa hai người...

Tôi đưa tay bấu lấy trái tim đang đập mỏi mệt trên lồng ngực nhức nhối, cả cơ thể lảo đảo lùi về phía sau suýt ngã....

"Cô... cô thực sự xin lỗi... "

"Cút ngay... cô... cút ngay... "

Tại sao tôi lại nói thế nhỉ? Rõ ràng khi nghe cô kể tôi mới là người sai khi chen chân vào mối tình của cô kia mà? Tại sao tôi lại cư xử một cách hỗn láo như thế...

Biểu hiện của tôi như dọa cô mất hồn mất vía, cô cúi đầu xuống cả cơ thể run rẩy rồi đáp.

"Được rồi.. được rồi... "

Ngay khi cô vừa quay lưng, tôi hét lên.

"Cô nhặt hết những tấm ảnh và quyển sổ này về đi. Tôi không muốn nhìn thấy chúng! "

Sự tức giận của tôi khiến cô sợ hãi, sau đó cô quay lại, khúm núm khom lưng nhặt hết đống ảnh và quyển sổ kia rồi cất vào trong túi của mình.

Nhặt xong cô lặng lẽ đi ra ngoài...

Trước khi cánh cửa phòng đóng lại, cô còn run rẩy nói:

"Vy à... cô.. cô..."

"CÔ CÚT NGAY! TÔI KHÔNG CẦN SỰ THƯƠNG HẠI TỪ CÔ! "

Thấy tôi quát cô lập tức đóng cửa lại, tôi nghe thấy tiếng bước chân loẹt xoẹt trên nền đất rồi ngày càng nhỏ dần...

Mãi tới vài phút sau đó, khi âm thanh yên tĩnh được trao trả lại trong căn phòng này, tôi nằm vật ra giường, nước mắt cứ tuôn ra ồng ộc hai bên thái dương...

Cái bí mật chết tiệt đó là như thế này sao?

Ông trời muốn dồn tôi tới đường cùng như thế này sao?

Khi tôi còn đang hy vọng mình và anh có thể hàn gắn lại với nhau thì chuyện này lại ập tới. Tất cả như xé nát mối quan hệ của tôi và anh...

Thì ra, chúng tôi không còn chung lối với nhau nữa, thì ra, tôi mới là kẻ xấu xa bại hoại xen vào mối tình của anh...

Hồi bé, mỗi lần gặp anh, tôi luôn thấy len lỏi trong mắt anh là một nỗi buồn sâu thẳm không thể nói thành lời. Tôi luôn thắc mắc tại sao anh trở thành người độc

thân lâu như vậy dù anh có tất cả, có sự nghiệp, có ngoại hình, lại là một người đàn ông tốt... Không hiếm người phụ nữ muốn vây quanh để làm quen với anh nhưng anh vẫn độc thân, hóa ra là anh chờ cô ấy...

Anh yêu quý tôi, cảm mến tôi là từ bao giờ nhỉ? Là vì khuôn mặt của tôi giống với khuôn mặt cô ấy?

Bảo sao... anh lại chần chừ, bảo sao, gia đình tôi lại ngăn cấm...

/Chắc là em nhìn nhầm thôi, sợi dây chuyền này do anh đặt từ một người bạn thân làm trong ngành kinh doanh đá quý. Nó được thiết kế dành riêng cho em, không có sợi dây thứ hai trên đời. /

Tôi khẽ nở nụ cười tự khinh chính bản thân mình.

Yêu? Giữa tôi và anh có tồn tại tình yêu hay không? Anh nói yêu tôi, muốn cưới tôi. Ngày sinh nhật trao cho tôi sợi dây chuyền nhưng thực ra đó là vật định ước giữa hai người...

Ồ! Thì ra, anh coi tôi là bản sao của cô ấy!

Anh bị bố mẹ ép cưới, anh phải thuận theo gia đình lấy một người xa lạ không có tình cảm.

Tôi đang phân vân, tôi đang tự nghi hoặc tình cảm giữa anh và tôi...

Liệu... anh có thực sự yêu tôi hay không?

Anh sẵn sàng cưới một người không có tình cảm thì việc anh yêu tôi và lừa dối tôi cũng có thể đó chứ?

Mà không... anh chính là kẻ dối trá!

Thứ tôi đeo trên cổ đây, không phải là trái tim của anh, mà là trái tim của cô ấy...

Anh chỉ muốn nhìn thấy cô ấy trong tôi....

Anh không hề yêu tôi...

Từ đầu tới cuối, anh chỉ khao khát xác thịt, ép buộc tôi phải nghe theo anh...

À! Thì ra là thế...

Nước mắt không ngừng chảy ra từ hốc mắt sưng vù của tôi, lồng ngực sao mà đau đớn thế này...

Ngày trước, anh vẽ cho tôi một bức tranh màu hồng. Bức tranh như chỉ tồn tại mỗi anh và tôi, anh là một chàng hoàng tử cưỡi bạch mã, còn tôi là công chúa.

Bây giờ anh lại vẽ cho tôi một bức tranh màu hồng khác lớn hơn, vẽ cho tôi về một đám cưới hoa lệ...

Ồ! Anh muốn cưới tôi thật sao?

Khi cô ấy xuất hiện, anh không còn tìm đến tôi nữa...

Nhớ lại những bức ảnh kia, cái quyển sổ khám của cô ấy, tôi không thể không tin...

Tôi bây giờ không phải là công chúa của anh, tôi là một con mụ phù thủy nào đó dâng trái táo độc đến cho công chúa thực sự, để cô ấy chìm vào giấc ngủ...

Và rồi cái kết thật có hậu, cô công chúa ấy đã trở về rồi, phù thủy xấu xa thì không thể nào sánh bằng với công chúa được.

Gương mặt tôi nhăn lại như một cái giẻ lau rúm ró, tôi khóc một trận thật to thật to...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 126
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...