Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú Ơi, Lên Giường Nào!

Chương 74

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Đêm nay, em xác định không xuống giường rồi! "

Giọng nói không nhanh không chậm, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo trong ngữ khí. Nghĩa là anh vẫn còn nửa phần giận tôi.

Dù sao thì đằng nào đêm nay tôi cũng xác định bị anh thịt rồi, nếu cứ để anh giận thì tôi không biết hậu quả tệ đến như thế nào nữa, cơ thể tôi sẽ không chịu nổi mất... Đã có lần nào mà tôi thích nghi được với cái sức lực hơn người đấy đâu...

Không được! Nhân lúc còn chưa tới nhà anh, tôi phải dập tan cái ngọn lửa đang cháy hùng hục trong anh.

Một tay tôi cuốn quanh cổ anh, một tay đưa xuống khẽ mơn trớn khoảng ngực rộng lớn của anh, sau lớp áo sơ mi trắng đó là một lồng ngực rắn chắc tới mê người.

Tôi khẽ hôn lên cổ anh một cái, tôi cũng nhớ anh lắm, ngày hôm nay nhắn tin anh không trả lời, thậm chí gặp phải sở khanh cũng không gọi được cho anh. Tôi cũng có một chút tủi thân...

"Em nhớ anh nhiều lắm... "

Tôi có đưa một chút hời dỗi vào trong lời nói của mình, ngón tay kia vẫn mân mê trên cơ ngực của anh.

"Nhớ? Nhớ mà đi chơi với người khác, để cho người khác ôm lấy? "

Dĩ nhiên tôi biết anh vẫn còn đang giận tôi rồi. Ngữ khí trong câu nói của anh vừa là cho tôi một cơ hội giải thích, vừa là một lời đe dọa. Nếu tôi không nhân lúc này mà khai thật mọi chuyện e rằng phải chấp nhận một hậu quả vô cùng to lớn...

Nghĩ vậy, tôi thành khẩn trả lời:

"Vũ là bạn học cùng lớp với em, cậu ấy... hôm nay cậu ấy đưa em về. Trước khi về thì bọn em có lên phố gắp thú bông, sau đó thì ra cầu Long Biên hóng gió, Vũ kể về người yêu cũ của cậu ấy. Em cảm thấy rất đồng cảm, tất cả chỉ dừng lại ở đó thôi. Em thề đấy. "

"..."

"Chồng... thôi mà, em chỉ yêu mình anh... hôm nay, anh phạt em nhé. Đừng giận em. "

Tôi ngước đôi mắt to tròn sóng sánh nước nhìn anh. Còn anh thì không hề ban phát cho tôi tới nửa ánh mắt.

Hừ!

Đã nghiện còn ngại, anh đã bao giờ từ chối được khi tôi tỏ ra nũng nịu đâu? Đã vậy... tôi sẽ tung chiêu cuối cùng...

"Hức... chồng à, anh biết không, lúc ở trên cầu Long Biên em cãi nhau với Vũ rồi bỏ về, trên đường còn gặp sở khanh hỏi em có đi khách không. Em gọi cho anh không được, ông ta không hề buông tha cho em. Cứ liên tục bám đuổi, may là có Vũ... nếu không thì... "

KÉT!

Chiếc xe bất ngờ được phanh gấp lại khiến cả người tôi với anh bị một lực kéo về phía trước.

Bất ngờ, cả cơ thể tôi đảo nghiêng như sắp ngã, tôi theo phản xạ bấu chặt lấy người anh để giữ thăng bằng.

Đến khi không còn bất cứ tiếng động nào, anh bất ngờ cúi xuống, đưa đôi mắt dò xét của mình quan sát tôi.

"Ông ta trông thế nào? Em gặp ở khu vực nào? Biển số xe bao nhiêu? "

Tôi hiểu một khi anh đã điều tra ra được, thì nhất định anh sẽ không tha cho lão già yêu râu xanh kia. Nhưng thôi, tôi không muốn làm to chuyện. Dù sao thì tôi vẫn ổn đây thôi?

Gương mặt tôi dán chặt vào cổ anh, cọ cái má mềm mại lên da thịt anh nũng nịu

"Chuyện qua rồi, em không muốn nhắc lại, em chỉ cần anh thôi, bây giờ chỉ muốn ở với anh. "

Anh nhìn tôi một hồi rất lâu, vì chúng tôi đang ở trong lòng anh nên tôi có thể nghe thấy tiếng tim đập trầm ổn của anh, thậm chí có lúc tim anh đập nhanh hơn bình thường, hơi thở có phần nặng nề, bàn tay anh cuộn lại thành quyền. Dần dần, tôi có thể cảm nhận được cái gì đó đang phun trào trong anh, hình như anh đang tức giận. Thời điểm mà tôi nghĩ rằng anh sẽ nạt nộ tôi thì anh lại im lặng, cuối cùng, anh chỉ thở dài rồi nói:

"Anh xin lỗi, ông ta có động vào người em không? "

Tôi hiểu, anh đang cố gắng nhẫn nhịn và nghĩ cho tôi.

"Không ạ. "

Giọng nói của tôi có một chút ấm ức, cả cơ thể tôi dán chặt vào người anh, tới nỗi không nhìn ra kẽ hở giữa hai người.

Bàn tay anh đặt trên lưng tôi, xoa nhẹ như an ủi, tôi có thể cảm nhận được sự ấm nóng của đôi bàn tay ấy.

Anh đặt một nụ hôn lên tóc tôi, lại đưa tay lên vuốt ve mái tóc của tôi, hành động mang theo sự dịu dàng và cưng chiều nhất định, thế nhưng, tôi vẫn thấy đôi mắt anh mang theo một sự trầm buồn.

"Anh xin lỗi vì đã để em thiệt thòi nhiều... "

Tôi vùi cả gương mặt vào ngực anh như trốn tránh, vòng tay càng lúc càng siết chặt anh hơn.

"Anh đừng trách Vũ nhé, hôm nay là ngày giỗ của cô ấy.... Vậy nên... "

Vừa nói, tôi vừa ngước mắt lên nhìn anh, cảm thấy những tia máu trong mắt bắt đầu nổi lên, lồng ngực anh lại phập phồng...

Tôi nói gì sai sao?

"Sau cùng, đây là điều em muốn? "

"Không... không... "

Vừa mới đây thôi anh còn dịu dàng, bây giờ đã giận rồi.

Tôi sợ lắm, đành ôm chặt anh, ngước đôi mắt tròn xoe nhìn anh.

"Em chỉ cần anh thôi... em... em sẽ chẳng bao giờ ôm người đàn ông nào chặt như thế này. Chỉ... chỉ là em thấy anh bận rộn, em không muốn anh để tâm tới những thứ không đáng. "

"Không đáng? Người đàn ông khác ôm người mình yêu mà lại không để ý được? "

Chết rồi, anh ghen rồi, tôi thậm chí còn ngửi thấy mùi giấm chua nồng nặc bốc lên. Tôi cũng không phải ngốc, anh đang ghen khi tôi mở miệng bảo vệ Vũ, nhưng thực tế tôi chỉ muốn giải thích cho anh hiểu. Không muốn anh phải bận tâm, sao mọi chuyện lại thành ra thế này nhỉ?

Tôi vội đưa tay áp lên gương mặt nam tính của anh, ép anh phải nhìn thẳng vào đôi mắt chân thành của mình.

"Thực sự là không có gì xảy ra, em nhất định sẽ giữ khoảng cách với Vũ. Em chỉ yêu mình anh, từ trước đến nay vẫn thế, anh không hiểu sao? Chồng yêu... "

Từ lúc nào mà tôi bắt đầu gọi dễ dàng câu "chồng yêu" mà không cảm thấy ngại ngùng nữa nhỉ? Tôi không biết, cảm thấy như bản thân đã chấp nhận việc trao tất cả cho anh mà không đòi hỏi bất kỳ điều gì.

Anh bị ánh mắt của tôi làm cho lay động, đôi mắt lạnh lẽo đã ấm dần lên.

Tôi đương nhiên không bỏ qua cơ hội này, tôi lập tức nhắm mắt lại, áp đôi môi mỏng của mình lên môi anh hôn thật nhẹ.

Anh vẫn không có phản ứng gì, như chờ tôi chủ động, tôi đưa hai tay vòng qua cổ anh cuốn chặt, lưỡi tách hai cánh môi mỏng của anh rồi xâm nhập vào bên trong, cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng trong khoang miệng anh. Đầu óc tôi tê dại, nước bọt giao hòa, anh bắt đầu không kìm được mà chủ động, đầu lưỡi cuốn lấy nhau. Chúng tôi cứ vậy mà chìm vào thế giới của nhau, tựa như tất thảy mọi chuyện vừa nãy đều không còn quan trọng nữa rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú Ơi, Lên Giường Nào!
Chương 74

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 74
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...