Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú Ơi, Lên Giường Nào!

Chương 84

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Cậu ổn chứ? "

Lời nói trầm ấm vang bên tai tôi, đôi mắt như chẳng hề có nhiệt độ. Tôi đưa con mắt ngập nước nhìn Vũ, khẽ lắc đầu.

Giờ đây, tôi chẳng biết nói gì.

Vũ tới, giống như một cái phao cứu sinh, trái tim tôi lúc này vẫn còn đập một cách mãnh liệt vì những gì vừa xảy ra.

Cảm giác như mình vừa trở về từ cõi chết. Suýt nữa thì, tôi đã phải rời xa anh, rời xa những người thân thương mà tôi yêu quý. Cuộc sống này tôi có quá nhiều điều phải luyến tiếc. Thật may sao, Vũ đã đến...

Tôi không biết tại sao Vũ lại cứu tôi, cũng không biết tại sao Vũ lại biết nơi này mà đến. Nhưng cậu ấy ở đây là tốt rồi. Tôi cảm thấy mình may mắn vô cùng khi gặp được cậu ấy.

Thấy tôi khóc, Vũ đưa ngón tay thon dài của mình quệt lên gò má của tôi. Ngay lúc này, tôi có cảm giác thời gian đang ngừng trôi, cảm thấy ngón tay của cậu ấy có phần vương vấn, giống như là... cậu ấy đang muốn hơn thế.

"Đừng khóc, cậu khóc, tôi rất đau lòng. "

Lời nói của Vũ khiến trái tim tôi lỗi mất một nhịp. Đôi mắt cậu ấy ẩn chứa một nỗi niềm khó tả. Không phải... cậu ấy lại coi tôi là cô ấy nữa chứ?

Vũ vươn đôi tay tới, cởi chói cho tôi, thao tác rất nhanh gọn. Chẳng mấy chốc, tôi được giải thoát khỏi đám dây dợ loằng ngoằng kia. Tôi lập tức bật dậy, ôm trầm lấy Vũ khóc lóc.

"Cảm ơn cậu... cảm ơn cậu vì đã đến. "

Nếu cậu ấy không đến, chỉ chậm một giây nữa thôi, có lẽ... tôi đã chết...

Tôi thà chết còn hơn sống trong sự tủi nhục và ê chề suốt cả cuộc đời.

Thực sự tôi vô cùng cảm kích Vũ.

Nỗi sợ hãi của tôi vẫn còn chưa tan hết, nó vẫn còn vẩn vơ quanh đây, đôi tay tôi vẫn còn run rẩy.

Thật may quá...

Vũ chợt sững người vì cái ôm của tôi, dường như đây là điều mà cậu ấy không thể lường trước được, cậu ấy không bắt tôi buông ra, cũng không kháng cự, Vũ bần thần vài giây, sau đó đưa tay lên vuốt ve lưng tôi an ủi.

"Không sao, tôi ở đây. "

Tôi cảm giác phía sau lưng tôi, đám đàn ông kia đang co rúm lại vì sự xuất hiện của Vũ. Họ sợ Vũ đến thế sao?

Vì sao họ sợ Vũ như thế?

Nhưng, tôi không còn quan tâm đến điều đó nữa, tôi rất ghét, rất căm thù họ, tôi không muốn nhìn thấy họ nữa. Tôi muốn rời khỏi đây, muốn gặp anh, muốn nói tất cả cho anh biết, muốn gục vào lòng anh khóc nức nở. Muốn được anh che trở bảo vệ, muốn.... rất nhiều.

Tôi nhớ anh!

"Chúng ta đi thôi. "- Vũ nói một câu nhẹ tênh.

Đi? Dễ dàng như vậy sao, đám người đó sẽ để cho chúng tôi đi sao?

Tôi không kịp nói, Vũ nắm lấy tay tôi rồi kéo tôi đi, để lại đám đàn ông nghệt ra như mất hồn mất vía.

"Đại ca, chúng ta cứ đứng yên vậy sao? "

"Mày im đi... đó là người.... không nên động vào... "

Tôi nghe thấy giọng nói run rẩy của anh trai Tuấn, có thể thấy, hắn đang sợ Vũ, không, phải là rất rất sợ mới đúng.

Vừa nãy hắn có thái độ rất huênh hoang, ngay cả khi tôi lôi cảnh sát ra dọa hắn cũng không sợ.

Ắt hẳn, hắn phải biết anh đã xử lý em trai của hắn như thế nào, vậy mà hắn vẫn bất chấp bắt tôi, còn nói rằng sẽ xuống mồ cùng với tôi.

Tôi đã nghĩ, hắn là kiểu người không sợ trời, không sợ đất... vậy.... Điều gì ở Vũ khiến hắn sợ tới thế?

Tôi không biết và... tôi không muốn biết!

Tôi mệt rồi, tôi không muốn đầu óc mình đã rối lại càng thêm rối.

Giờ đây, tôi rất sợ, tôi muốn về nhà!

Vũ ôm lấy bả vai tôi, tôi nép vào người cậu ấy, trong đầu có những dòng suy tư hỗn loạn khiến tôi bần thần.

Nước mắt đã khô, nhưng nghĩ tới những lời sỉ nhục kia thì nó lại ứa ra...

Vũ đội mũ cho tôi, ngón tay thon dài cài quai mũ bảo hiểm cho tôi. Lúc này đây, tâm trí của tôi đang ở một nơi rất xa, đôi mắt tôi nhìn về nơi khác, không nhìn cậu ấy.

"Cậu muốn đi đâu? "

Câu hỏi của Vũ như đưa tôi về với thực tại, tôi đưa đôi mắt rầu rĩ của mình nhìn Vũ.

"Tôi muốn về nhà. "

Trái tim tôi như bị một con dao đâm vào, tôi đang bị thương, tôi cần được chữa lành. Tôi thực sự không chịu nổi viễn cảnh của ngày hôm nay.

Có lẽ... tôi đã bị đám người kia dọa cho thần hồn nát thần tính rồi.

"Được, tôi đưa cậu về. "

Vũ bế tôi lên xe, tôi cũng để mặc cho cậu ấy làm thế, hành động của cậu ấy rất đỗi dịu dàng, giống hệt như cách bạn trai chăm sóc người yêu, nhưng tôi không hề cảm nhận được bất kỳ tình cảm nào của cậu ấy, bởi, trái tim tôi đã dành hết cho anh rồi.

Tôi được Vũ đặt ngồi trên yên sau, ánh mắt tôi như mất hồn mà cứ nhìn về phía trước, không di chuyển con ngươi đen một chút nào.

"Điện thoại của cậu. "

Vũ móc từ túi ra chiếc điên thoại của tôi rồi đưa cho tôi, ngay tức khắc, con ngươi đen láy của tôi di chuyển, giật lấy chiếc điện thoại trong tay Vũ rồi áp vào ngực mình như vừa tìm lại được một thứ gì đó rất quan trọng.

Tôi không muốn biết lý do tại sao cậu ấy lại cầm điện thoại tôi nữa, tất thảy mọi thứ, tôi đều không quan tâm... Chỉ là, tôi muốn cầm điện thoại của mình để gọi cho anh.

Biểu hiện của tôi không khiến cho Vũ ngạc nhiên, cậu ấy trèo lên xe rồi vặn tay ga. Lúc này, tôi thấy hơi áy náy vì đã hành động hơi quá, dù gì... cậu ấy cũng là ân nhân của tôi, tôi nên cảm ơn mới phải.

Trước khi đi, tôi thấy Vũ phóng con mắt sắc hơn dao về phía đám người kia, ngay lập tức, bọn họ túm lại vào nhau rồi run rẩy, sau đó, tôi thấy môi Vũ mấp máy câu gì đó rồi cậu ấy phóng xe đi với tốc độ tối đa, để lại đám đàn ông với những con mắt ngờ nghệch.

Rời khỏi căn nhà kho, sắc trời xanh tím truyền vào mắt tôi, vậy là, bây giờ đã nhá nhem tối rồi.

Tôi không biết nơi này ở đâu, chỉ biết khắp chặng đường tôi đi, hai bên là đồng lúa mênh mông bạt ngàn. Có lẽ nó là vùng ngoại ô. Vũ đang phóng với vận tốc tối đa, 120km/h.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú Ơi, Lên Giường Nào!
Chương 84

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...