Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú Ơi, Lên Giường Nào!

Chương 168

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trường tiểu học X là một trường nghèo trong tỉnh. Đường đi đến đây gập ghềnh và rất dốc, xe bị xóc mấy lần. Tôi ngồi trên xe mà cơn buồn nôn cứ trực trào ở cổ họng, đầu thì cứ ong ong, cảm giác lao đao như người đi mượn.

Người bên cạnh thấy tôi xanh xao, gương mặt anh ta liền tràn đầy lo âu. Điều đó không khiến tôi cảm thấy được an ủi mà càng khó chịu hơn.

Rõ ràng, tôi và anh ta là hai người xa lạ, không hề quen biết nhau, vậy mà tại sao tôi luôn có cảm giác anh ta có ý đồ tiếp cận tôi hay lo lắng cho tôi, dù rằng chúng tôi chỉ mới gặp nhau một lần. Điều đó khiến tôi càng lúc càng có ác cảm hơn.

Rầm! Rầm!

Cái xe lại tiếp tục lắc lư, một vài người phụ nữ trong đoàn tới khúc này vì không chịu nổi mà cứ nôn ọe hết cả ra.

Cái mùi buồn nôn cứ thoang thoảng trong không khí, xộc lên mũi tôi khiến tôi càng thêm bức bối.

Rầm! Rầm!

Lại nữa rồi. Lần này, bác tài xế đang đánh tay lái quẹo phải, mà hình như vấp phải cái ổ gà rất lớn nào đó khiến tôi có cảm giác cái xe như vừa xuống dốc rồi lại bay lên.

Cả cơ thể tôi mất thăng bằng mà ngã nhào về phía người đàn ông đối diện. Lúc này, tôi không kìm nén được nữa mà...

Ọe! Ọe! Ọe!

Tôi không biết trời đất trăng sao gì nữa rồi, cứ thế mà nôn thốc nôn tháo ra thôi. Chỉ biết lúc này cổ họng thực sự rất khó chịu, tôi không thể kiềm chế lại được.

Nước mắt ẩm ướt chảy ra từ khóe mắt, khó chịu quá đi mất thôi!

Nôn xong một trận, tôi cố ngẩng đầu lên thì thấy cả đoàn đang mắt tròn mắt dẹt nhìn mình.

Nhìn xuống thì thấy đùi người đàn ông kia đã dính một "bãi chiến trường" của tôi.

Ối! Trời đất ơi!

Đầu tôi choáng váng, cái xe lại tiếp tục lắc lư khiến tôi không còn sức mà ngồi dậy.

Cảm giác khó chịu vẫn còn đeo bám tôi dai dẳng, tôi cố lau nước mắt, chưa bao giờ cảm thấy khổ vì say xe như thế này...

Tôi cố nhắm mắt lại để tự trấn an bản thân mình, chết tiệt, tôi nôn ra người hắn mất rồi. Chắc hắn ta sẽ giết tôi mất thôi...

Trong đầu tôi thầm vẽ ra một vài viễn cảnh oái oăm, xui cho hắn, ai bảo hắn cố tình tiếp cận tôi cơ chứ? Vả lại, tôi cũng đâu có cố ý, chỉ là cái xe quá xóc và tôi không thể kìm nén nổi. Cả chuyến đi tôi đã rất cố gắng rồi...

Nhưng khác với những gì trong đầu tôi tưởng tượng, tôi cảm giác có một bàn tay ấm nóng đặt lên lưng tôi, khẽ vuốt ve nhẹ nhàng.

"Em mệt lắm à? Em đã nôn ra hết chưa? Đừng cố kìm lại, cứ nôn ra hết đi. Em sẽ thấy thoải mái hơn. "

Giọng của người đó rất ấm và nhẹ nhàng, mỗi lần nghe thấy giọng nói ấy tôi lại cảm thấy tim mình như ấm lại.

Tôi mở mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, một tay anh ta đưa vào túi quần lấy ra một chiếc khăn. Tôi cứ ngỡ rằng anh ta lấy khăn để lau dọn bãi nôn của tôi, nhưng không, bàn tay anh ấy đang tiến lại gần khiến tôi rất kinh ngạc...

Anh ta rút khăn ra để lau miệng cho tôi...

Mà... cái mùi chua loét trên đùi anh ta xộc vào mũi tôi khiến tôi càng thấy buồn nôn hơn nữa. Và...

Tôi lại tiếp tục nôn!

Sau năm phút đồng hồ, tôi cuối cùng đã giải quyết xong hết cái bữa trưa trong bụng của mình ra quần của người đàn ông đó.

Bấy giờ tôi mới hoàn hồn, đôi tay anh ta vẫn đặt trên lưng tôi vỗ thật nhẹ. Gương

mặt vẫn tràn đầy lo âu, đôi lông mày đẹ nhíu lại khiến người ta không khỏi thương tâm.

Anh ta không thấy kinh tởm sao?

Hừ! Coi như sức chịu đựng của anh ta cũng khá đi!

Tôi cố gắng gượng dậy nhưng không đủ sức, vừa nãy ăn có một bát cơm thì nôn ra hết, giờ trong bụng trống trơn không có một chút dinh dưỡng nào, cộng thêm việc say xe khiến cả người tôi mềm oặt như bún.

Anh ta hiểu tôi muốn ngồi dậy, liền đưa hai tay dựng tôi lên, giúp tôi ngồi lại vào ghế bên cạnh.

Tôi dựa vào ghế thở phì phò, lồng ngực phập phồng, tôi đưa tay vuốt ve ngực mình, đôi mắt lờ đờ như muốn sụp xuống vì quá mệt mỏi.

"Em ổn chứ? Tôi... thực sự rất lo. "

Tôi ngoảnh mặt sang nhìn anh ta, không còn sức mà thều thào nói.

"Lo cho... cái... quần của anh đi... "

Tới lúc này anh ta mới nhìn xuống đũng quần mình, đôi mắt có chút xao động. Chứng kiến hình ảnh này tôi đột nhiên muốn phì cười. Chẳng lẽ anh ta vì lo cho tôi nên không hề quan tâm tới bộ dạng mình đang thảm hại thế nào sao?

Mấy người phụ nữ bên cạnh vì thương anh ta quá mà liên tục rút giấy ra đưa cho anh ta chùi, có người còn chủ động bê cả một hộp giấy ra đưa tay chùi chùi quần. Tự dưng trong lòng tôi lại có cái gì đó khó chịu...

"Không cần đâu, tôi tự lau được. "

Mấy người phụ nữ kia bất bình ra mặt, vừa lau vừa lầm bầm như cố tình để tôi nghe thấy:

"Ôi, cậu làm sao mà lau hết được cái bãi này, mà cái cô kia cũng vụng ghê cơ! Đã nôn ra người ta rồi còn không giúp đỡ. "

Người kia vừa nói vậy, anh ngay lập tức phản bác.

"Cô ấy đang mệt. Tôi tự lau được, cảm ơn mọi người đã giúp đỡ! "

"Chậc, như thế này phải thay quần thôi cậu ơi, ngấm hết vào da rồi chứ còn gì nữa! Thôi cũng sắp tới nơi rồi, tý nữa cậu vào phòng vệ sinh trong trường mà thay đồ. "

"Vâng, cảm ơn các chị, tôi tự lau được! "

Vừa nói anh vừa ngăn hành động của mấy người phụ nữ kia lại mà tiếp tục tự lau cho mình. Mấy người kia thấy anh khó gần cũng không biết điều mà về chỗ của mình, cứ tiếp tục khua tay múa chân tiếp cận anh.

Lúc này tôi mệt, chỉ biết dựa vào cửa kính xe mà nhìn theo anh, nhìn anh cứ lúi húi lau, tự dưng trong lòng tôi dâng lên bao nhiêu tội lỗi, có một chút gì đó thương anh sao sao...

Thực ra tôi cũng muốn lau cho anh, nhưng phần vì mệt, phần vì không muốn tiếp xúc với người đó. Điều đó càng làm cho những người trong đoàn khó chịu ra mặt với tôi. Nhưng tôi mặc kệ, chỉ biết dựa vào khung cửa xe, câu xin lỗi cũng không thể bật ra thành tiếng...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú Ơi, Lên Giường Nào!
Chương 168

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 168
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...