Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú Ơi, Lên Giường Nào!

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một câu nói như xuyên thủng trái tim tôi. Nước mắt chảy ra từ đôi mắt vô hồn, yết hầu trượt lên rồi lại trượt xuống một cách khó khăn, như có vật gì đó đang mắc kẹt ở nơi cổ họng.

Tại sao tôi lại khóc chứ? Đã bảo là sẵn sàng chịu đủ mọi rủi ro rồi mà? Tại sao lại thấy hối hận như thế này.

Tôi không thể đứng vững nổi nữa, tôi vịn vào thành cầu, đưa tay lên miệng để ngăn cản mình không khóc ra thành tiếng. Tôi tuyệt đối không thể để chú thương hại thêm một lần nào nữa...

Thế mà sao... tôi vẫn ngu ngốc thêm một lần nữa...

"Chưa từng... dù chỉ một phút, hay một giây sao? "

"Ừ. "

Mày thỏa mãn rồi chứ? Kết thúc rồi, có thấy thoải mái hơn không Vy? Mày được giải thoát rồi, nên cảm thấy vui đi chứ... Cười lên nào...

Sao trái tim lại tan nát thế này? Sao lại đau đớn thế này?

Tôi bước từng bước loạng choạng về phía sau rồi ngã sõng soài ra mặt đất. Xin chú... tuyệt đối đừng quay lại... Tôi không muốn chú thấy bộ dạng thảm hại lúc này của tôi...

Hãy để tôi nhìn ngắm bóng lưng của chú lâu hơn nữa. Bờ vai rộng như có thể chống đỡ cả thế giới cho tôi, giờ thuộc về người khác...

Xin nước mắt đừng làm nhòe đi hình bóng của chú...

Đừng khóc nữa... Làm ơn...

Xin cho tôi được ngắm trọn vẹn chú lần cuối cùng...

Bắt đầu từ giây phút này, kết thúc rồi, chú thuộc về người khác rồi...

Chú vẫn đứng đó, tôi cố gắng đưa hai tay lên bụm chặt miệng mình để ngăn bản thân không òa lên khóc.

Tôi cố gắng nuốt xuống, cố gắng run rẩy cất lên từng câu cuối cùng...

"Ngày hôm nay, tôi xin chú hãy lắng nghe tâm tư tôi kìm nén bấy lâu nay... Tất cả... "

"Chúng ta gặp nhau lần đầu tiên khi tôi 4 tuổi, chú 20 tuổi. Tôi bị hút hồn bởi nhan sắc của chú, tôi không thể rời mắt được mà cứ đi lon ton theo sau chú. Thế rồi chú cười với tôi, một nụ cười như tỏa ra ánh nắng dịu nhẹ. Tôi chính thức bị chú hút hồn. Sâu thẳm trong trái tim non nớt của tôi đã tồn tại một chàng hoàng tử cưỡi bạch mã, cùng một thế giới màu hồng. Chú biết không, sinh nhật nào tôi cũng ước mình có thể mau mau lớn nhanh để có thể theo đuổi chú.

Ngày bé, tôi thích chú, tình cảm của một đứa bé vô tư đơn thuần luôn thôi thúc tôi nói ra trước mặt chú :"Chú ơi, con thích chú lắm, chú đợi con lớn nhé. "

Chú nhìn tôi mỉm cười xoa đầu tôi.

"Ừ, Vy lớn nhanh nhé, chú đợi. "

Chú đã gieo cho tôi một mầm hy vọng, khảm sâu vào trái tim tôi hình ảnh của chú... Tôi cứ tin, tiếp tục tin và phấn đấu đến cùng để ở cạnh chú.

Năm tôi 5 tuổi, tôi bị ngã trầy đầu gối, tôi khóc rất nhiều. Chú ở cạnh tôi, nắm lấy bàn tay tôi và nói:" Hà Vy, cháu có thể đứng dậy, Hà Vy là một cô bé kiên cường. "

Năm tôi bước vào lớp một, rời khỏi vòng tay mẹ, tôi lững thững đứng ở giữa sân trường một cách lạc lõng, ai ai cũng xa lạ. Tôi chợt bật khóc vì quá sợ.

Chú bất ngờ xuất hiện, ở đằng sau, ôm lấy tôi, xoa dịu và vỗ về, chú nói:" Vy cố lên, chắc chắn cháu sẽ làm được, đừng sợ. ". Chỉ một câu nói của chú mà đã khiến tôi như được tiếp thêm một nguồn năng lượng lớn, tôi không khóc nữa, cô giáo dắt tay tôi vào nhận lớp. Tôi quay lại, vẫn thấy chú đứng ở đó, sau lưng tôi...

Tại sao chú lại luôn âm thầm đứng sau bảo vệ tôi, tại sao chú lại vẽ cho tôi một bức tranh màu hồng?

Năm tôi lên lớp 6, tôi bắt đầu bước vào tuổi dậy thì, tôi trở nên nhạy cảm hơn. Chú luôn theo sát tôi từng ly từng tí, còn hơn cả mẹ tôi. Bất cứ một chi tiết nào trên gương mặt tôi chú đều không bỏ qua. Cảm xúc của tôi chú đều nắm bắt, ngay cả việc tôi ở lớp bị bắt nạt chú cũng biết, chú tới đòi lại công bằng cho tôi bằng được... Tại sao chú lại quan tâm tôi tới thế?

Năm tôi lên lớp 9, bước vào giai đoạn thi chuyển cấp vô cùng áp lực và khó khăn, có lúc tôi bật khóc vì điểm kém, bất lực khi mình cố gắng nhưng không đạt được thành quả như mong muốn. Là chú đã luôn ở bên động viên tôi, đưa tôi đi chơi để giảm căng thẳng và áp lực. Điều gì tôi muốn, chỉ cần nói ra chú đều có thể đáp ứng, chú chưa từng khước từ tôi... Tại sao chú lại luôn ở cạnh tôi những lúc tôi mệt mỏi nhất? Để rồi tôi dựa dẫm quá nhiều vào chú...

Năm tôi lên lớp 11, tôi bắt đầu được nhiều bạn trai chú ý và tỏ tình. Chú nói với tôi:" Chà, Hà Vy của chú lớn rồi."

Chú biết không? Tôi đã đợi câu ấy lâu rồi, đợi ngày chú công nhận tôi trưởng thành, như vậy tôi mới có thể theo đuổi chú.

Chú có biết, bao nhiêu người theo đuổi, tôi cũng từ chối hết, bởi vì trong tôi chỉ có duy nhất mình chú...

Năm tôi nhận được kết quả trúng tuyển vào đại học, chú vui còn hơn cả tôi, chú bỗng chủ động ôm lấy tôi và nói :"Hà Vy rất giỏi, chú biết cháu làm được mà. "

Tấm ảnh nào chụp chung với chú, tôi đều giữ, khi nào tôi vấp ngã tôi đều lấy ra ngắm nhìn để lấy đó là động lực. Trong sâu thẳm tâm hồn của tôi, chú trở thành một tượng đài, một điểm đến cuối cùng của tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới có ngày chúng ta sẽ lìa xa nhau... Là tôi... là tôi tự ôm mộng đẹp mà ảo tưởng...

Tôi rất yếu đuối, dễ khóc, bởi vì chú đã luôn ở bên cạnh đỡ tôi khi tôi vấp ngã. Cho tới bây giờ, khi tôi gặp cú shock quá lớn, tôi đã nghĩ mình không thể vượt qua nổi... Tôi ghét nước mắt của chính mình, vì chỉ có trẻ con mới dễ khóc. Tôi ghét chú nghĩ tôi là một đứa trẻ.

Tôi cứ ngỡ rằng, tôi đã có thể chính thức theo đuổi chú rồi... Không nghĩ rằng Tuyết Lan sẽ xuất hiện. Tôi bỗng trở thành người thứ ba... Lúc đầu, tôi bất chấp, tôi dùng hết khả năng của mình để theo đuổi chú, trò dơ bẩn nhất tôi cũng dám làm, tôi bày mưu ngủ cùng chú, làm tất cả mọi thứ để giữ chân chú, không ngại đưa mình vào vòng nguy hiểm... Thậm chí còn ích kỷ và đi ghét Tuyết Lan... Còn vỗ ngực nói với cô ấy rằng chú là của tôi... Nhưng bây giờ, trông tôi thật thảm hại, tôi thua cuộc rồi... Ngay cả tư cách để ghét Tuyết Lan tôi cũng không có...

Chú bảo tôi phải làm sao bây giờ? Làm sao tôi có thể quên đi một người tốt như chú? Làm gì có ai thương tôi như vậy nữa....

Nếu chú coi tình yêu của tôi là trẻ con, vậy tại sao lại đối xử với tôi như vậy? Tại sao lại ở bên tôi lâu năm, tại sao luôn nâng đỡ tôi, tại sao lại cho tôi nhiều hy vọng tới vậy? Chú biết không... Tôi ghét chú... Tôi hận chú... Bởi vì chú đã giết chết trái tim tôi. "

"Vy, đủ rồi, quên chú đi. "

Tôi đưa tay, quệt đi toàn bộ nước mắt trên gương mặt mình, rồi lặng lẽ gật đầu.

Lúc này, một chiếc xe oto chầm chậm tiến tới, đèn pha của xe oto chiếu rọi vào người chúng tôi, khiến tôi chói mắt mà đưa tay lên che. Đó là xe của bố tôi.

Chiếc xe dừng lại ở trước mặt tôi. Tôi cất bước đi tới rồi mở cửa bước vào trong.

"Tôi sẽ quên. Tạm biệt chú. "

Tạm biệt anh, thanh xuân của em....

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...