Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú Ơi, Lên Giường Nào!

Chương 166

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cả đoàn cười, duy chỉ mình tôi là không. Mà anh ta lúc này cũng cười theo khiến tôi tức ghê gớm. Tôi bực mình mà bấu vào cái ghế ngồi một cái, gương mặt cau có lạ thường.

Cuối cùng, bác tài xế phải lớn giọng nói:

"Thôi các chị ôi, già rồi mà cứ trêu em nó là như nào? Trật tự cho chúng tôi còn lái xe nào."

Nghe bác tài xế nói vậy các chị mới bắt đầu nói nhỏ đi một chút. Tôi vì khó chịu mà không thèm nghe nữa, cố bật âm lượng nhạc thật to để lấn át tiếng ồn xung quanh.

Đi được một đoạn chừng mười lăm phút thì tôi bắt đầu thấy chóng mặt đau đầu. Chết thật, tôi quên mất là mình vốn hay bị say xe, mà hôm qua mua nhiều đồ làm tôi quên béng đi mất.

Càng lúc càng thấy mệt, tôi đành ngả lưng dựa vào ghế, cố gắng ngủ để quên đi cơn say xe đang ập đến.

Đến một đoạn đường nào đó, xe bị sóc và lắc lư mạnh khiến tôi bừng tỉnh. Cả người rệu rã khó chịu. Tôi nhìn lên trên đồng hồ mới có mười giờ, tôi lờ mờ đảo mắt nhìn quanh, cả đoàn bấy giờ ai cũng đều ngủ, không gian vắng lặng như tờ.

Bấy giờ mới để ý, tôi đang dựa trên một thứ gì đó rất mềm mềm, tôi liếc mắt sang bên cạnh thì giật thót mình...

Tôi đang dựa vào vai của người đàn ông bên cạnh, mà anh ta... cũng đang dựa đầu vào đầu tôi.

Tôi mở to mắt nhìn anh ta, gương mặt đẹp đẽ kia vẫn còn đang say giấc nồng. Tôi hơi sững người, lại nhớ đến lời người phụ nữ kia nói, anh ta 38 tuổi rồi nhưng không có lấy một vết nhăn. Đúng là làn da đẹp thật, nhìn không thấy một lỗ chân lông nào luôn. Mà... phong thái ngủ này rất giống ai đó, đặc biệt là hàng lông mi dày và dài kia... Đột nhiên nó làm tôi nhớ đến gương mặt của bảo bối.

Tôi cũng thật lạ! Trông tôi cứ như đang lén lút ngắm trộm anh ta ngủ.

Quay trở về thực tại, tôi nhớ là trước khi ngủ mình đã dựa đầu vào cửa kính xe. Chẳng lẽ anh ta....

Mà cũng không đúng, lúc ngủ tôi hay trở mình, hay lăn sang bên này rồi lại lăn sang bên kia, có lẽ do tôi vô ý dựa vào vai anh ta ngủ. Nhưng hình như anh ta cũng đang cố tình, không những không nhắc tôi lại còn dựa đầu vào tôi.

Tôi nhăn mặt, vội vàng thoát khỏi bờ vai vững chãi quên luôn cả cơn buồn nôn lúc nãy. Nhưng hành động đột ngột của tôi lại khiến anh ta mất đi điểm tựa mà ngả người xuống...

Ơ...

Bịch!

Tôi kinh ngạc mà mở to mắt hết cỡ, còn chưa kịp làm gì thì người anh ta đã đổ xuống người tôi, gương mặt đẹp kia đập vào đùi tôi...

Trong giây lát, cả người tôi cứng đờ như pho tượng. Tôi không dám động thủ, vài giây sau đó, tôi cảm nhận được anh ta đang mấp máy mở mắt ra... Hình như, anh ta tỉnh rồi!

Ý thức được mình đang gục mặt xuống đùi tôi, anh ta liền ngồi phắt dậy, quay ra nhìn tôi với đôi mắt kinh ngạc, sau đó anh ta rối rít nói:

"Xin lỗi, thực sự xin lỗi, tôi... tôi không... cố..."

Tôi lập tức chặn lời.

"Được rồi... Tôi không sao. "

Tôi bấy giờ cũng bị anh ta dọa mất hồn mất vía, tôi ngại ngùng quay mặt về phía cửa sổ không nhìn anh ta nữa mà gục đầu xuống tiếp tục giả vờ ngủ...

Sao... tim tôi đập nhanh thế nhỉ? Sao tôi lại có những cảm giác hồi hộp thế này...

Anh ta thấy vậy cũng không làm phiền tôi nữa mà dựa vào ghế bên cạnh.

Nghĩ lại chuyện vừa nãy, tim tôi vẫn đập thình thịch...

Cảm

giác này gọi là gì nhỉ? Tôi chưa từng trải qua nó...

Tôi cố quên đi cảm giác vừa nãy, được một lúc, cơn choáng váng và đau đầu lại kéo đến khiến cả cơ thể tôi như mất đi sức lực.

Tôi cố gắng ngủ trong cơn say xe, càng lúc cổ họng như có cái gì đó muốn trào ra. Tôi cố nhắm nghiền mắt quên đi cảm giác kia.

____________________

"Các chị em ôi, đến Bắc Quang rồi. Chúng ta xuống nghỉ chưa thôi! "

Giọng nói ồm ồm của anh hướng dẫn viên như đánh thức tôi dậy. Tôi lờ mờ mở mắt ra, cả cơ thể kiệt quệ như mất sức, nhìn lên cái đồng hồ trên xe đã điểm 11 giờ. Tôi cố gắng gượng dậy. Mọi người cũng bắt đầu ngồi dậy mà xếp hàng đi xuống dưới.

Cố gắng lắm tôi mới đứng thẳng được, cả cơ thể lảo đảo suýt nữa thì ngã, người đàn ông bên cạnh có ý định đỡ tôi nhưng tôi không muốn nên anh ta cũng ngại.

Tôi xếp hàng đứng sau anh ta, lúc này tôi mới cảm nhận rõ cái mùi hương đặc trưng trên người anh ấy tỏa ra. Cái mùi vừa thanh lại vừa dịu nhẹ, không giống như mùi nước hoa của đậm nồng của Vũ. Cảm giác như mùi này rất quen thuộc mà cũng dễ gây nghiện, không biết anh ta dùng loại nước hoa nào nhỉ?

Trong khi tôi thắc mắc thì cả đoàn vẫn đang lần lượt đi xuống dưới. Xuống xe, chúng tôi lại tiếp tục xếp hàng theo đoàn để hướng dẫn viên chỉ dẫn vào một nhà hàng gần đó. Nhìn hai bên đường toàn là cây cối, có một vài ngôi nhà cũ ký xếp san sát nhau, con đường trống vắng yên tĩnh, đôi lúc lại có tiếng xe chạy vụt qua. Không khí rất tươi mới và dễ chịu, không hề đông đúc và ồn ào như Hà Nội.

Dù tôi đang rất mệt vì say xe nhưng cũng cố hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười. Cảm giác như không khí trong lành ở đây khiến cơ thể thư thái hẳn ra. Tôi đưa tay xuống túi quần móc ra một chiếc điện thoại chụp lại cảnh đẹp hiếm hoi này. Vì mải ngắm nghía chụp hình mà tôi vấp phải hòn đá mà ngã nhào xuống đất khiến đầu gối xước xát. Cả đoàn vẫn đang rầm rì nói chuyện cùng nhau, tiếp tục đi tiếp mà không quan tâm tới tôi bị ngã. Chỉ duy có người đàn ông kia vẫn dừng lại đứng trước mặt tôi với đôi mắt lo âu. Anh ta dường như đang muốn giúp đỡ tôi, muốn mở lời nói gì đó nhưng lại sợ bị tôi từ chối.

Tôi mặc quần dài nên không thấy được vết thương bên trong, nhưng tôi biết mình đang bị xước không hề nhẹ. Tôi xoa xoa đầu gối rồi gắng tự mình đứng dậy. Nhưng vừa đứng thẳng người thì đầu gối lại truyền đến một trận đau nhói!

Hình như, tôi bị chảy máu rồi...

Người đàn ông kia thấy tôi nhăn mặt liền không nhịn được mà chìa tay trước mặt tôi.

"Em có đi được không? Có thể dựa vào tôi đi tiếp được không? "

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú Ơi, Lên Giường Nào!
Chương 166

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 166
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...