Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú Ơi, Lên Giường Nào!

Chương 200

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nước mắt tôi rơi thật nhiều. Tại sao giờ đây trong đầu tôi chỉ toàn là hình ảnh của người đàn ông đó? Tại sao trong khoảnh khắc quan trọng nhất đời tôi, tôi lại chỉ nghĩ về anh...

Chỉ trong vài ngày tiếp xúc, cứ ngỡ như gặp lại tri kỉ đã quen từ lâu... Anh là ai mà cứ bám riết lấy trái tim tôi hoài vậy?

Tôi đã chuẩn bị tâm lý, tôi đã buông xuôi rồi, vậy mà sao câu đồng ý vẫn nghẹn nơi cổ họng mà không thể thốt ra. Thật khổ sở làm sao...

Tất cả mọi ánh mắt đều dồn về tôi khiến tôi ngạt thở, họ đang chờ đợi câu trả lời của tôi. Ngay cả Vũ cũng đột ngột nhíu mày, còn tôi thì nức nở khóc, trước mặt khung cảnh đã nhòe hết cả rồi...

Vũ bày ra gương mặt không hài lòng nhìn tôi, anh nói nhỏ vào tai tôi:

"Em sao thế? "

Tôi nhìn Vũ, lại nhìn những vị khách xa lạ ở đây...

Lời nói của cha xứ lại tiếp tục lặp lại trong đầu tôi.

"...Tình yêu thực sự là hai người biết hy sinh cho nhau, vì hạnh phúc của người kia, và vì hạnh phúc chung của nhau. Đồng thời cha sẽ hỏi hai con có đồng ý bên nhau trọn đời không? "

Hy sinh? Hạnh phúc? Trọn đời?

Tôi đưa đôi mắt sững sờ nhìn Vũ...

Tôi có thể gắn bó và giao phó cả quãng đời mình cho người đàn ông trước mặt mình hay không?

Không!

Trong đầu tôi có một giọng nói mạnh mẽ lên tiếng.

Vũ như mất hết kiên nhẫn mà lại tiếp tục nói nhỏ vào tai tôi:

"Em mau trả lời đi, mọi người đang nhìn kìa. "

Gắn bó cả đời?

Không...

Tôi... không thể... Tôi không thể sống gò bó cả đời này với người đàn ông trước mặt. Tôi không thể để mỗi ngày trôi qua đều giống nhau...

Căn nhà đó không thuộc về tôi, vĩnh viễn không...

Đây không phải là cuộc sống của tôi, mà chỉ là cuộc sống do Vũ tạo nên cho tôi, tôi không phải là con búp bê của anh ấy.

Bó hoa đẹp đẽ trên tay tôi rơi xuống đất, mọi người thấy vậy liền đột ngột đứng dậy trong bàng hoàng, những âm thanh ồ ạt của mọi người vang bên tai tôi.

Tôi run rẩy, khẽ lùi lại vài bước.

Vũ nhận ra sự thay đổi trong mắt tôi, thái dương anh nổi lên những gân xanh rõ ràng, đôi mắt không còn dịu dàng như thường ngày nữa mà thay vào đó là đôi mắt tàn nhẫn nguy hiểm như một loài sói khát máu.

"Giai Tuệ! Em nên nhớ rằng giữa chúng ta đã có một đứa con, em nên nhớ rằng chúng ta đã trải qua chuyện gì! Mau nói đáp án của mình đi. "

Tôi ngước đôi mắt ngập nước nhìn Vũ, không đúng, không đúng một chút nào...

Anh ấy, hoàn toàn không phải là người đàn ông mà tôi thương... Tôi... tôi không thể...

Dù rằng tôi đã buông bỏ tất cả, đã học cách chấp nhận với sự an bài của ông trời, nhưng tôi không thể trốn thoát được những cảm xúc bài xích trong lòng, tôi không thể chịu nổi khi những cảm xúc mới lạ cứ giày xéo, không ngừng sinh ra sự phản kháng trong tôi. Nó như cho tôi một sức mạnh vô hình chống lại Vũ.

Bộp! Bộp! Bộp!

Bỗng dưng ở dưới khán đài vang lên một tiếng vỗ tay giòn giã, một người đàn ông mặc bộ vest phẳng phiu bước ra từ trong đám đông. Gương mặt không giấu nổi vẻ phong trần, anh nở một nụ cười rất tươi, từng bước từng bước tiến về phía tôi...

Đây là gương mặt của người đàn ông mà tôi nhung nhớ hằng đêm.

Tôi sững sờ... Tại sao lúc này anh ấy lại xuất hiện ở đây?

"Cô ấy do dự, nghĩa là mày không phải chú rể của ngày hôm nay rồi! "

Mặt Vũ tối sầm lại, anh hướng đôi mắt giận dữ nhìn về phía người đó.

"Mày... mày đã làm gì cô ấy? "

Người đàn ông đó mỉm cười, càng lúc càng tiến gần về phía tôi, anh đưa tay ra trước mặt tôi.

"Câu trả lời có sẵn trong đầu em rồi phải không? "

Tôi đưa đôi mắt kinh ngạc nhìn

Vũ, rồi lại nhìn anh.

Toàn bộ khán đài đều đang trở nên náo loạn trước một màn này.

"Tại sao... tại sao anh lại đến? "

Người đàn ông đó không còn giữ một nét buồn như ngày hôm qua nữa, ngược lại anh ấy đang rất vui. Tại sao chứ? Vui vì tôi đang do dự ư?

"Vì anh không thể bỏ em, anh đã nói rồi mà. Dù em có đuổi anh và nói những lời tồi tệ như thế nào, anh cũng không thể bỏ đi. Sẽ không bao giờ nữa. Đi với anh được không? "

Lời nói của anh khiến cho cả hội trường chấn động.

Sao có thể? anh không phải đang tuyên bố cướp dâu trước mọi người sao?

"Giai Tuệ, em nên biết mình thuộc về ai! "- Vũ nắm chặt lấy cánh tay tôi gằn giọng.

Ngay lập tức sau đó, có khoảng vài chục tên vệ sĩ mặc vest đen bao vây chúng tôi, người nào người ấy cũng cầm súng dí thẳng vào người của người đó.

Điều đó khiến tôi vô cùng sợ hãi, tôi không muốn nổ súng, tôi không muốn Vũ làm hại người ấy...

Tôi hoảng loạn hét lên:

"Dừng, dừng lại đi! "

Người đàn ông đó một chút sợ hãi cũng không có, anh đứng thẳng, cả người tỏa ra khí chất uy nghiêm vốn có.

"Em không thuộc về ai cả, em không phải là đồ vật. Em không phải Quách Giai Tuệ, hãy tự quyết định cuộc đời mình, hãy nghe theo trái tim. "- Vừa nói, anh vừa đưa tay về phía tôi, như đang trao tôi một cơ hội mới.

Người đàn ông đó hướng đôi mắt chân thật nhìn tôi, không thể phủ nhận, trái tim tôi đang rung động. Tôi giống như con nai lạc đường được người ấy chỉ đường.

"Quách Giai Tuệ! Em còn nhớ bảo bối không? "

Lời nói của Vũ khiến tôi ngây người, nhất thời, tôi đưa mắt về phía Vũ...

Bảo bối... đúng rồi, Vũ là cha của con tôi...

"Át chủ bài của mày đó hả? Đừng lấy con ra uy hiếp cô ấy, huống chi đứa bé không phải con mày! "

Ầm!

Sét đánh ngang trời!

Tôi trợn mắt nhìn người đàn ông kia... anh ấy đang nói gì thế?

Không phải con của Vũ?

Anh ấy đang nói gì vậy?

"Haha, Giai Tuệ, em tin ai? Chẳng lẽ em tin một người đàn ông xa lạ hơn là chồng sắp cưới của em hay sao? Em quên rằng chúng ta đã trải qua những chuyện gì rồi sao? "

Lời nói của Vũ vang lên khiến tôi do dự. Không thể phủ nhận, trong suốt thời gian qua Vũ đã rất tốt với tôi, ở anh không có một điểm nào để chê... Nhưng, trong tim tôi như đã có một đáp án, người giữ chìa khóa chính là người đàn ông đó...

Tôi có linh cảm, người đàn ông đó không hề nói dối tôi!

Đoàng!

Một tiếng nổ lớn vang lên giữa không trung, đồng thời một lan khói bao bọc bao quanh hội trường, tôi hốt hoảng nhìn quanh xem tiếng nổ phát ra từ đâu...

Có phải người của Vũ đã nổ súng không? có phải anh ấy đã bị thương không?

Không hiểu sao nghĩ vậy trái tim tôi như bị bóp nghẹn, sống lưng lạnh buốt...

Mong rằng, sẽ không có chuyện gì xảy ra...

Một bàn tay lạnh buốt bắt lấy tay tôi dựt mạnh về phía sau.

"Đi theo anh! "-Là giọng của Vũ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 200
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...