Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú Ơi, Lên Giường Nào!

Chương 173

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tào lao! Tránh xa tôi ra một chút. "

Không gian đang sống động thì tự dưng cái mặt anh ta chen vào khiến tôi mất cả hứng mà đi về hướng khác.

"Ơ em sao thế? "

Dù tôi có khó chịu thế nào anh ta vẫn đi theo tôi mới hay chứ, trông có khác gì cái đuôi của tôi không? Kể cũng lạ, tôi đối xử với anh ta bằng cái thái độ chán ghét mà anh ta cứ mặt dày bám lấy tôi. Hay lời Vũ nói là thật nhỉ? Rằng người anh ta thương giống tôi nên anh ta mới theo đuổi tôi như vậy?

Chẳng hiểu sao mỗi khi nghĩ tới điều này tôi lại cảm thấy buồn. Cũng không biết mình buồn vì điều gì? Buồn vì anh ta đã có người thương trong lòng? Hay buồn vì anh ta đang bỡn cợt với tôi khi tôi có gương mặt giống với người anh ta thương?

Nếu là vậy thì tại sao tôi lại buồn, điều đó đâu có liên quan gì đến tôi?

Thật sự càng lúc càng không hiểu nổi mình nữa.

Tôi cứ cắm đầu đi về phía trước, mải suy nghĩ mà gương mặt đập vào cơ thể của một người đàn ông tráng kiện, hình như anh ta thuộc một đoàn khác cùng thuê chung khách sạn với đoàn chúng tôi. Nhìn anh ta lạ lắm, tôi chưa thấy bao giờ.

Vừa thấy tôi, đôi mắt anh ta sáng rực lên.

"Ồ, em thuộc đoàn của hướng dẫn viên Dương hả? "

Tôi nhíu mày, dù không thích ánh mắt của anh ta khi nhìn tôi lắm nhưng vẫn đáp cho lấy lệ.

"Vâng. "

"Thế lại đây nhảy với anh một lát đi, đang vui thế này cơ mà. "

Vừa nói anh ta vừa tự tiện nắm lấy cổ tay tôi rồi kéo tôi vào đám đông nhộn nhịp đang lắc lư kia.

Tôi định bụng từ chối, nhưng phát hiện ra ở đằng sau lưng mình có ánh mắt ghen tỵ ra mặt, còn có cả mùi dấm chua thoang thoảng trong không gian nữa. Thế là tôi chẳng từ chối nữa mà nhảy múa cùng cả đoàn luôn.

Dòng người lẫn lộn hòa vào nhau, chúng tôi không phải là dân bay trên các quán bar, chỉ đơn giản là nhảy tự do theo ý mình, chẳng sợ ai chê cười. Ở đây, chúng tôi được sống với con người thật, được điên hết mình, được làm những điều mình thích. Cởi bỏ lớp áo giáp cường ngạnh sang một bên, đêm nay tôi quyết cháy hết mình.

Người đàn ông đó đưa cho tôi một chai bia, mọi người ở đây đều cụng bia uống, thấy vậy tôi cũng bon chen mà dốc ngược cả chai bia vào miệng. Dù tôi chẳng bao giờ uống bia hay rượu, nhưng ngày vui thế này không uống thì đúng là phí. Về sau chở đi muốn uống cũng chẳng bao giờ được uống nữa. Dù sao cũng chỉ là một chai, tôi không say được đâu.

"Này! Em uống ít thôi. "- Bỗng dưng người đàn ông kia lại chen miệng vào nói.

Tôi nhướng mày đáp.

"Tôi không say được đâu. "

Tôi uống hay không lại phiền anh ta quản ư? Tôi tiếp tục cầm chai bia mà lắc lư theo điệu nhảy, chốc chốc lai dốc vào miệng một ngụm to, chỉ một lát sau là uống cạn một chai.

Vứt chai bia đã cạn sang một bên, tôi vui sướng mà hòa mình với điệu nhảy, chẳng biết từ khi nào, tiếng nhạc sàn kia không còn là tiếng nhạc của những cuộc vui chơi xa

hoa, bỗng dưng nó xuất hiện ở đây khiến khung cảnh bình dị trở nên sáng dực.

Gió về đêm lùa vào những tán cây khiến chúng lắc lư, cảm giác như những người ở đây đang khiến cho cây cối và cảnh vật cũng sống động theo hẳn.

Tự dưng đang mải nhảy nhót đến toát cả mồ hôi thì một cánh tay kéo tôi ra khỏi đám đông bằng một lực mạnh.

"Này, tránh xa xa bọn đàn ông một chút, nhảy hăng quá bọn nó tranh thủ sờ soạng lúc nào không hay đâu. Cứ tưng tửng tưng tửng, phơi ra cho bọn nó nhìn à? "

Nhìn mặt anh ta nhăn như khỉ mà tôi thấy buồn cười không chịu nổi. Từ lúc lên chuyến xe này cho tới bây giờ tôi mới thấy anh ta.

"Ơ, anh hâm à. Tôi nhảy nãy giờ đang sung, đang vui, tự dưng anh làm tôi mất cả hứng. "

Ngẫm nghĩ một lúc tôi lại nói tiếp:

"Mà làm gì có ai sờ gì đâu, anh toàn nghĩ mấy cái biến thái lung tung thôi ý. Đừng nghĩ ở đây ai cũng có đầu óc đen tối như anh. "

Thấy tôi nói vậy, anh ta càng hậm hực hơn.

"Đàn ông ở gần em mà không có suy nghĩ đen tối thì xin lỗi, tôi cho rằng đó không phải là đàn ông. "

Lời nói của anh ta khiến nụ cười trên môi tôi tắt ngúm, trong đầu hiện đầy dấu ba chấm...

"Ừ hừm hừm. "- Anh ta khẽ hắng giọng vài cái rồi nói tiếp.

"Tóm lại là, đi ra đây với tôi. "

Vừa nói, anh ta vừa thản nhiên kéo tay tôi như đúng rồi.

"Ơ, từ từ đã nào, ở đây đang vui mà. "

"Ở đây có gì mà vui chứ? Nhạc nhẽo đinh tai nhức óc, người thì đông, tôi thấy không an toàn một chút nào. "

"Ơ... "

Mặc kệ những gì mà tôi đang nói, anh ta vẫn một mực nắm tay tôi dẫn tôi rời khỏi nơi náo nhiệt này. Từ bao giờ khoảng cách của chúng tôi xích lại gần nhau thế nhỉ? Từ bao giờ anh ta được quyền bắt buộc tôi và... từ bao giờ tôi lại trở nên nghe lời anh ta mà không một lời khó chịu nhỉ?

Từ bao giờ nhỉ? Hay là tôi say rồi? Không không... có một chai làm sao mà say được? Mặc kệ đi!

Tôi để anh ta dẫn lối ra một con đường nhỏ nào đó, hai bên đường đều là những lùm cây, cũng may có vài cột đèn vàng thắp sáng trong đêm tối.

Ở đây gió mạnh hơn, nó khiến tâm tình tôi cảm thấy thư thái bao nhiêu. Tôi nhìn gương mặt người đàn ông đang nắm tay mình ở bên cạnh, tự dưng thấy đôi mắt anh ta thật buồn.

Trái tim sắt đá của tôi lại trở nên mềm nhũn khi về đêm thế này...

Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại hỏi anh ta:

"Người... mà anh thương ấy, cô ấy giống tôi lắm à? "

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú Ơi, Lên Giường Nào!
Chương 173

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 173
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...