Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú Ơi, Lên Giường Nào!

Chương 145

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rời sân bay, tôi vô cùng hồi hộp và bồn chồn. Một chiếc xe Limousine màu đen tuyền đỗ trước sân bay như đã chờ sẵn.

Vừa thấy tôi và Vũ, cửa xe mở ra, theo chân Vũ tôi cũng bước vào trong. Tài xế là một người mặc vest đen đeo kính râm rất lạ lẫm.

Tôi như con nhà quê lên thành phố, ngó dọc ngó xuôi, không dám hỏi nhiều mà chỉ dám yên phận ngồi vào trong xe cùng Vũ.

Qua cửa kính, tôi ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài, không hiểu sao trong tim như được bao bọc bởi một dòng suối ấm áp. Cảnh đẹp ở nơi đây không quá đẹp đẽ, không quá sầm uất như ở bên Đức và Mỹ nhưng con người và cảnh vật nơi đây rất cổ kính và có cái tình.

Đúng là đất nước mà tôi mong chờ đây rồi, thấy tôi hào hứng, bảo bối cũng bập bẹ nói:

"Mama, chúng ta sắp về nhà? "

Tôi cười đùa với Bảo bối, nhìn ánh mắt đen bóng như hạt nhãn của con, tôi không kìm được mà hôn lên má.

"Ừ, chúng ta sắp về nhà rồi đó con. "

Không hiểu sao tôi thấy lành lạnh ở sống lưng, qua gương chiếu hậu thì thấy sắc mặt Vũ tối sầm lại, ánh mắt ẩn chứa vài tia phức tạp.

Chiếc xe limousine trở chúng tôi tới một căn biệt thự vô cùng rộng lớn và trang hoàng. Căn biệt thự giống hệt như một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ. Nó được bài trí theo kiểu châu âu, cánh cửa được thiết kế theo kiểu hoàng gia với những hoa văn đẹp đẽ.

Tại cổng của căn biệt thự, có rất nhiều những vệ sĩ canh gác ở nơi đó.

Tôi có chút ngạc nhiên quay ra nhìn Vũ, nhưng anh ấy cũng không nhìn tôi mà chỉ trầm mặc nhìn ra ngoài cửa sổ.

Căn biệt thự này, ước tính phải lên tới trăm tỷ....

Vũ rốt cuộc là người như thế nào chứ?

Cửa xe mở ra, Vũ bước ra trước, tôi bước ra sau nối bước anh. Đám vệ sĩ gác cổng vừa nhìn thấy Vũ thì thái độ rất cung kính, cúi gập người chào anh rồi nhanh chóng mở cổng, nhường lối cho chúng tôi tiến vào.

Bên trong căn biệt thự là một khoảng sân rộng mênh mông, bên ngoài đã đẹp bên trong còn đẹp hơn nữa, hệt như một tòa lâu đài cổ kính. Tôi ngước nhìn mà giống như bị hoa mắt.

Phía trước có một đoàn người chia thành hai hàng, một hàng là những người đàn ông mặc vest đen, một hàng là những cô gái mặc bộ đồ người hầu, tất cả đều cúi gập người cung kính đồng thanh.

"Mừng cậu chủ về nhà. "

Vũ không thể hiện bất cứ sắc thái nào. Tại sao khi trở về nhà mình anh lại không có một chút vui vẻ trên gương mặt chứ?

Gia đình anh là một gia đình thế nào?

Chết thật! Tôi thậm chí còn chưa chuẩn bị tinh thần để gặp ba mẹ anh.

Như nắm bắt được sự căng thẳng trong tôi. Anh quay lưng nhìn tôi bằng ánh mắt điềm tĩnh, sau đó mở lời trấn an tôi.

"Không sao, đừng căng thẳng. "

Anh chỉ nói một câu như vậy rồi lại tiếp tục bước về phía cửa chính. Điều đó cũng chẳng làm tôi an tâm nổi, tim tôi vẫn đập thình thịch.

Bảo bối ngước dọc ngước xuôi, bé đưa ngón tay nhỏ nhắn của mình lên miệng mút, đôi mắt tinh anh sáng rực. Bé rất ngoan, không hề làm nũng hay nói nhiều như những đứa trẻ khác. Dù mới hai tuổi rưỡi nhưng bé lại thích quan sát sự vật, biết đặt câu hỏi trong hoàn cảnh phù hợp. Không hề gây phiền cho tôi ở nơi đông người. Ở bên nước ngoài

đám người hầu cũng thi nhau khen bé ngoan và thông minh.

Tôi mỉm cười, ghé sát vào tai bé thì thầm.

"Lát nữa gặp ông bà nội con nhớ phải ngoan và nghe lời mẹ nhé. "

Bảo bối mút ngón tay rồi ngơ ngác nhìn tôi. Bé quá đáng yêu!

Phòng khách rất rộng lớn và được bài trí theo phong cách cổ điển, sàn nhà lát đá cẩm thạch quý giá. Trên trần là một chiếc đèn pha lê vô cùng mĩ lệ, tỏa ánh sáng dịu dàng xuống mặt đất.

Tôi nhìn về phía trước, trên một chiếc bàn dài có hai người một nam và một nữ. Người phụ nữ trung tuổi nhưng có khuôn mặt rất trẻ và đẹp, ước chừng chỉ ba mươi lăm tuổi, tóc đen nhánh, da trắng, trên cổ đeo một chuỗi ngọc trai đắt giá, trang phục cũng thuộc hàng cao cấp. Người đàn ông trung niên ngồi ở vị trí chủ đạo, tôi ước chừng người đó ngoài năm mươi tuổi, trên gương mặt xuất hiện rất nhiều vết nhăn, đôi mắt sâu hoắm xảo quyệt, ánh nhìn vô cùng nguy hiểm.

Đường nét gần giống với Vũ. Mái tóc đã ngả bạc. Thân mình mặc áo cổ tàu màu gạo, trên áo còn thêu rồng, đôi bàn tay đặt trên chiếc gậy hình đầu rồng quý. Cả người tỏa ra một khí thế quyền lực khiến cho người khác chỉ nhìn qua một lần đã run lẩy bẩy sợ hãi.

Người đàn ông trung tuổi kia có lẽ là bố của Vũ, sao ánh nhìn lại có thể đáng sợ như vậy? Bấy giờ tôi mới biết ánh nhìn còn có thể giết người.

Tôi nuốt nước bọt, cúi đầu xuống, ánh mắt dò xét của bố Vũ như tăng thêm áp lực cho tôi.

Tôi đi theo Vũ tiến về phía chiếc bàn dài kia. Sau đó Vũ đột ngột dừng lại rồi cúi nửa người xuống.

"Thưa ba mẹ, con mới về. "

Lời của Vũ vừa thốt ra thì bố Vũ liền đưa tay gạt hết toàn bộ chén đĩa trên mặt bàn xuống.

Loảng xoảng!

Trước cặp mắt đáng sợ kia, cả cơ thể tôi run lên, Bảo bối nghe thấy tiếng rơi vỡ cũng sợ hãi mà nép vào cổ tôi, bé như cảm nhận được sự nguy hiểm mà đưa đôi mắt ngấn nước nhìn tôi. Vào hoàn cảnh này tôi không dám mở lời mà chỉ dám đưa tay vỗ lưng an ủi bé.

Tiếng ba Vũ cất lên như cắt vỡ không gian im lặng.

"Thằng bất hiếu này! Mày còn vác cái mặt về đây nữa hả? "

Mẹ Vũ thấy vậy liền ra tiếng bênh vực Vũ.

"Thôi ông ơi, cố gắng hạ hỏa. Con mình về là tốt rồi. Ông đừng trách mắng nó. "

Bố Vũ không vì sự bênh vực kia mà bớt tức giận, ông vỗ đùi đét một cái rồi quay sang lườm mẹ Vũ.

"Tại bà nên nó mới hư như thế đấy. Bà không biết hơn ba năm qua tôi khổ sở vì nó như thế nào à, có biết thằng H..."

Giữa trận cãi nhau nảy lửa, Vũ đột ngột cắt ngang:

"Thôi bố! "

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú Ơi, Lên Giường Nào!
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...