Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú Ơi, Lên Giường Nào!

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tin chú sắp cưới vợ, dù đã nghe rất nhiều lần, nhưng không hiểu sao lời nói từ miệng của Tuyết Lan lại như dao đâm vào tim tôi... Kéo toàn bộ tâm trạng của tôi dìm xuống đáy vực. Mặc dù chính tôi là người khai mào cuộc chiến này... Nhưng bản thân lại chẳng thấy vui.Tôi muốn yên tĩnh một chút nên cứ đi mãi đi mãi, rời khỏi bữa tiệc rồi đôi chân tự động đi về phía đằng sau của ngôi biệt thự.

Trước mặt tôi là một hồ bơi rất rộng lớn, nước xanh và lóng lánh. Hình ảnh của tôi phản chiếu trên mặt hồ. Xung quanh toàn cây cối khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn là cái không gian náo nhiệt đông người trong bữa tiệc kia.

Tôi ngồi thụp xuống, vén váy lên, đưa hai chân xuống nước ngâm. Đôi chân tôi khẽ đung đưa qua lại khiến mặt nước dậy sóng. Làn nước tươi mát khiến cho tôi cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn, tôi hít một hơi sâu rồi đưa tay xuống nước nghịch,

Bỗng nhiên không gian ở nơi đây khiến cho tôi nhớ lại hồi còn bé, tại nơi này, chú đã dạy tôi tập bơi...

"Vy, cháu làm được mà, lại đây. "

"Vy không sao đâu, đừng sợ, chú sẽ luôn ở cạnh cháu, không bao giờ để cháu bị đuối nước đâu. "

"Chân đạp như vậy là đúng rồi đấy, cháu rất giỏi. "

Âm thanh của những hồi ức tươi đẹp vang bên tai khiến sống mũi tôi cay cay và khóe mắt ươn ướt...

Hồi nhỏ, chỉ cần là chú nói, tôi nguyện sẽ cố gắng hết mình để làm hài lòng chú... Tôi tưởng rằng quan hệ của chúng tôi là vĩnh viễn, chú sẽ mãi mãi ở đằng sau tôi... Vậy mà sao bây giờ lại như hai thế giới song song thế này? Ánh mắt nhìn nhau cũng không còn gần gũi như trước, không một tin nhắn, không một lời quan tâm hỏi han...

Chúng tôi, cứ như vậy mà kết thúc trong im lặng sao?

Lòng tôi nặng trĩu, ký ức như một nỗi ám ảnh bủa vây lấy tôi. Tôi tự dặn mình không nên khóc ở nơi này. Dù khó khăn như thế nào, tôi cũng phải quên chú... Hãy nghĩ tới những điều xấu xa của chú đi, chắc chắn tôi sẽ quên được...

"Ủa, Hà Vy, sao con lại ở đây? "

Một giọng nói lanh lảnh cất lên sau lưng tôi khiến tôi giật mình quay người lại...

Là Tuyết Lan!

Cô ta cầm một ly rượu vang đỏ mận, lắc lắc qua lại rồi đưa lên miệng uống cạn.

Cô ta lại định gây sự với tôi đây mà. Tôi vội vã đứng dậy, định bỏ qua cô ta mà đi vào trong thì cô ta lại cất lời đâm chọc tôi:

"Dù mày có cố gắng đẹp đẽ thế nào, cũng đéo thể quyến rũ được chồng tao đâu. Bố mày đã gửi thiệp mời cho mày chưa? Tuần sau bọn tao cưới rồi đó... Hahaha. "- Tuyết Lan cười một tràng ghê rợn.

Tuần sau cưới...

Tôi có thể nghe thấy tiếng trái tim mình đang vỡ vụn... Sao vậy? Điều đó không phải sớm muộn sẽ xảy ra sao? Tại sao lại cảm thấy đau đớn thế này... Vết thương cũ tưởng như đã lành, lại bị chọc khoét sâu thêm tới rỉ máu...

Tôi hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại nhịp thở của mình rồi cất lời:

"Xin lỗi. Tôi ăn mặc đẹp hay không, cũng không phải để dành riêng cho người đàn ông của cô ngắm. Hôm nay có rất nhiều người ngắm tôi chứ không phải riêng gì chồng cô nên làm ơn bớt ảo tưởng. Mà chú đã thuộc về cô rồi, cô còn muốn gì nữa? Đồ thuộc quyền sở hữu của mình, thì mãi mãi sẽ là của mình. Là người bản lĩnh không cần phải đi khoe khoang nói với người khác như thể sợ mất như thế. Nếu tôi là cô, chắc chắn sẽ không ngu ngốc tới đây nói chuyện với tôi để tự làm nhục phẩm giá của mình. "

"Mày... Mày..."- Tuyết Lan tức tối, nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi.

Tôi định mặc kệ cô ta, mà bỏ đi thì cô ta đột nhiên giữ chặt cánh tay tôi lại, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy căm ghét.

"Hôm nay bà mày sẽ cho mày biết mặt. "

Nói xong, cô ta liền tự nhảy xuống hồ nước trước sự kinh ngạc của tôi.

"Ùmmmm"

Mặt nước đột ngột dậy sóng dữ dội, nước bắn lên tung tóe khắp nơi, Tuyết Lan vùng vẫy trong hồ thét lên:

"Aaaaaa, cứu tôi với, cứu tôi với... "

Tôi đứng trên bờ nhìn thấy cô ta hoảng loạn hét lên, tay không ngừng đập xuống nước để ngoi lên.

"Có một chiêu mà cô cũng phải dùng đi dùng lại sao? Không thấy mệt sao? "

Nói xong, tôi quay gót bước đi, cô ta liền tiếp tục kêu cứu.

"Cứu... Có ai không? Tôi không biết bơi. Cứu tôi với..."

Tôi giật mình quay lưng lại, nước đã dâng tới miệng cô ta. Càng vùng vẫy, càng chết nhanh. Cô ta... thực sự không biết bơi?

Bấy giờ Tuyết Lan bị nước nhấn chìm tới tận đỉnh đầu, cô ta lại dùng hết sức ngoi lên. Trong một giây, tôi không suy nghĩ gì mà cứ thế lao xuống hồ.

ÙM!

Mặt nước lại một lần nữa dậy sóng, bọt sóng bắn lên tung tóe khắp nơi. Tôi vội vàng bơi về phía Tuyết Lan. Thấy tôi nhảy xuống cô ta liền hét lên:

" Con khốn, tao không cần mày cứu, cút đi... "

Vừa nói cô ta vừa hắt nước vào người tôi, sự phản công dữ dội của Tuyết Lan khiến nước liên tục bắn vào mũi và mắt của tôi. Tôi đưa tay vuốt mặt, hét lên:

"Cô bị thần kinh à? Càng vùng vẫy càng chìm nhanh, mau đưa tay cho tôi! "

Tôi đưa tay ra với lấy tay của cô ta không ngờ cô ta lại cào vào tay khiến tôi đau đớn phải rụt tay lại. Không những thế, cô ta liên tục hắt nước vào mặt tôi khiến mắt tôi cay xè không mở nổi. Tôi đưa tay bàn tay lên mắt dụi dụi gạt bớt nước ra liền bị cô ta kéo lại rồi nhân lúc tôi không phòng bị nhấn đầu tôi xuống nước.

CÔ TA BIẾT BƠI!

Khi nhận thức được điều đó, tôi liền chống cự bấu chặt vào tay cô ta nhưng cô ta hệt như một con bạch tuộc không chịu buông. Tôi cố gắng hét lên, ngay lập tức nước lọt vào miệng tôi. Một tay cô ta giữ tay tôi, một tay cố định ở cổ dìm tôi xuống nước khiến tôi rất sợ hãi.

"Con khốn, mày chết đi... chết mẹ mày đi... Đmm hỏng kế hoạch của tao rồi... Tao dìm mày chết! "

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú Ơi, Lên Giường Nào!
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...