Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú Ơi, Lên Giường Nào!

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hóa ra là vậy...

Mà, nghĩ lại cũng thấy tội nghiệp và đáng thương cho cô ấy, cô ấy mạnh mẽ và xinh đẹp như thế, một mình chống chọi với bệnh tật ở một đất nước xa xôi. Chỉ cần đặt tâm trạng vào cô ấy thôi tôi cũng thấy sợ...

Cô ấy không biết đã có bao nhiêu can đảm để làm thế. Dáng người nhỏ gầy kia rốt cuộc tồn tại bao nhiêu dũng khí? Chiến đấu với bệnh tật suốt mười mấy năm để rồi trở về thì thấy cảnh này đây...

Tôi tự vò tóc mình rồi dứt ra, cảm thấy mình mới là kẻ đáng khinh.

Người không biết thì không có tội ư? Chẳng phải tôi đã mặt dày như thế nào theo đuổi anh, còn bỏ thuốc ngủ vào trong ly rượu của anh để được ngủ cùng anh.

Haha!

Trông tôi càng lúc càng giống một con mụ phù thủy, mà không chính là tôi đã đóng giả thành công chúa, nhưng sự thật bại lộ rồi... Tôi phải trở lại với dáng hình xấu xa của mình đây...

Giờ mới thấy ngưỡng mộ cô ấy biết bao, cô ấy đâu trẻ con và xốc nổi như tôi, vì sợ anh buồn và lo nên giấu bệnh tật một mình điều trị.

Cô ấy... quả là một người mạnh mẽ và biết nghĩ cho anh. Khi hai người ở bên cạnh nhau tựa như một cặp đôi hoàn hảo tới mức không nhìn ra một kẽ hở nào...

Cô ấy nói hai người sắp cưới...

Ừ thì tôi nên chúc phúc cho bọn họ mới phải...

Cớ sao trái tim lại đau như thế này nhỉ?

Anh cũng từng nói muốn cưới tôi...

/Ừ, you are my heart, em là trái tim của anh. Khi em đeo nó, dù em có đi xa tới đâu, bất cứ nơi nào, em hãy nhớ, em luôn luôn tồn tại ở trong trái tim anh. Cũng như là, anh luôn ở bên em. Mãi mãi, không bao giờ tách rời.

Tặng em quà sinh nhật sớm, anh muốn để tới sinh nhật em cho bất ngờ. Nhưng ngày mai em phải xuất hiện trước rất nhiều người, anh muốn tặng em vào lúc này để khẳng định rằng, em chỉ có thể thuộc về một mình anh. Dù ngày mai em đẹp và lộng lẫy tới mức nào, em cũng chỉ thuộc về anh. Sợi dây chuyền này là minh chứng cho điều đó. /

Giả dối... Tất cả là giả dối...

Hình ảnh anh hiện lên trong tâm trí tôi, ám ảnh tôi liền như một khung ảnh vỡ nát.

Tôi bật dậy, mặc cho đầu óc đang rối loạn, gương mặt tiều tụy, tôi mở tung cửa sổ ra rồi tháo chốt dây chuyền sau đó...

Không do dự tôi ném thật mạnh ra ngoài...

Làm xong điều đó, tôi tưởng rằng mình sẽ ổn hơn, tưởng rằng anh sẽ không còn bám lấy tâm trí của tôi nữa. Nhưng không... tôi không hề thấy ổn hơn một chút nào hết!

Làn gió đêm lạnh lẽo ùa vào trong căn phòng khiến tôi rét run, tôi lại thấy hối hận khi ném sợi dây chuyền đi...

Sao lại đau thế này nhỉ?

Đau đến không thở nổi...

Tôi quay lại giường mình, nằm ngửa mặt lên trời lúc khóc lúc cười...

Ông trời ơi, tôi đã làm gì sai sao?

À không, sao tôi lại hỏi thế, rõ ràng là tôi sai khi chen chân vào chuyện tình đẹp giữa hai người...

Tôi cười một cách ngây ngốc, nước mắt vẫn lăn dài... Trở mình hết bên này sang bên khác, tôi rằn trọc mãi không ngủ được, những suy nghĩ kia cứ như dai dẳng bám riết lấy tôi khiến trái tim tôi như bị chọc khoét còn đầu tôi như muốn nổ tung!

Thế nào mà 4 giờ đêm tôi lại bật dậy, cầm điện thoại bước xuống nhà để đi

tìm sợi dây chuyền mà tôi đã ném đi!

Rõ ràng đấy là sợi dây chuyền của người khác, tại sao tôi lại thương tiếc nhỉ? Tại sao tôi lại nhục nhã đến như thế này nhỉ?

Tôi chẳng biết nữa... Ừ thì... cứ cho là tôi ngu đi!

Bầu trời vẫn nhá nhem tối, từng đợt gió mùa đông bắc tràn về xuyên qua lớp áo ngủ mỏng manh của tôi khiến tôi run bần bật. Tôi chạy ra sau vườn nhà mình, dùng điện thoại chiếu đèn, vừa tìm vừa bật khóc nhưng tìm mãi tìm mãi cũng không thấy đâu.

Sao tôi ngu thế nhỉ? Sao tôi lại có thể ném xa như thế! Tôi lúc nào cũng hành động một cách thiếu suy nghĩ như thế! Chẳng bằng một phần của cô ấy...

Tôi bất lực tự đấm thùm thụp vào ngực mình rồi lại chạy đi tìm hết từ bụi hoa này tới bụi hoa khác.

Chân và tay tôi lấm lem vì bùn đất, tôi như muốn lật tung hết cả khu vườn trong nhà mình. Nhưng dù có xới tung mọi ngóc ngách lên thì thứ tôi tìm vẫn không thấy...

Tại sao tôi lại đánh mất thứ quý giá như thế...

Khi ý nghĩ này xuất hiện trong đầu tôi, tôi lại trở nên thẫn thờ...

Thứ quý giá của tôi, hay là thứ quý giá của người khác?

Ừ thôi thì tôi đi tìm thứ quý giá của người khác đi, tình cảm của người ta sâu đậm và cao cả như thế, tại sao tôi lại có thể ném nó đi được?

Chẳng quan tâm tới trái tim rỉ máu của mình, tôi tính chạy sang bên kia đường, ở đó có một khóm hoa hồng nhỏ.

Lúc đó chẳng hiểu tôi bị sao lại chạy bạt mạng, đường vắng vẻ bỗng dưng lại có một chiếc xe máy lao ra như tên bắn suýt nữa đâm vào tôi.

Tôi đứng đực ra đó còn bị người ta chửi là :Con điên.

Sau đó người ta lái xe chạy vụt đi...

Ừ thì, tôi chính là con điên đây mà, là con điên 4 giờ sáng tỉnh dậy đi tìm những thứ đã từng thuộc về mình...

Tôi bật khóc tu tu, vừa khóc vừa khom lưng lò mò tìm sợi dây chuyền, chẳng biết thế nào mà không cẩn thận bị gai đâm vào tay đến rướm máu. Nhưng tôi lại nhìn thấy thứ lóe sáng trong bụi hoa hồng đó...

Thấy vậy, tim tôi hò reo một cách rộn ràng. Tôi cố gắng đưa tay thò vào sâu bên trong, nhưng càng thò vào thì càng bị gai đâm vào nhiều hơn.

Tôi không quan tâm đôi tay mình đã bị xước xát thế nào, tôi chỉ muốn tìm lại những gì từng thuộc về tôi mà thôi...

Ngón tay rướm máu của tôi chạm vào mặt dây chuyền hình trái tim, tôi nhoẻn miệng cười như một đứa trẻ, mặc kệ nước mắt vẫn chảy dài lấm lem trên mặt.

Tôi vội kéo sợi dây chuyền ra khỏi bụi hồng...

Đúng là nó rồi...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú Ơi, Lên Giường Nào!
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...