Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Đoạt Tình: Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát

Chương 112

Đăng:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trời vừa hửng sáng, Tình Tình mê man cả đêm vẫn chưa tỉnh lại, mơ màng nghe được có tiếng người nói chuyện với nhau ở gần đây.

Là . . . . . Mộ Dung Trần sao? Trong tai nghe được giọng nói quen thuộc, cô mơ màng nghĩ.

"Không có biện pháp nào khác sao?" Trong giọng nói của Mộ Dung Trần ẩn chứa

một tia kỳ vọng, hình như đối với chuyện gì vẫn chưa từ bỏ ý định.

"Không có, thân thể của cô ấy quá yếu." Bác sĩ mặc áo blu trắng trả lời rất khẳng định.

". . . . . . Đại khái đã được bao lâu rồi?" Giọng nói rất nhỏ, Mộ Dung Trần rất khó khăn mở miệng hỏi.

"Theo như báo cáo xét nghiệm thì được khoảng ba tháng rồi." Như vậy là sau

khi bọn họ đi tuần trăng mật trở về thì đã có? Làm sao có thể? Mộ Dung

Trần không nói thêm gì nữa, nhưng sắc mặt lại trầm xuống. Trong phòng

bệnh cao cấp rơi vào tình trạng trầm mặc đáng sợ.

Tình Tình không hiểu bọn họ đang nói cái gì, ba tháng? Báo cáo xét nghiệm? Bọn họ đang nói cái gì vậy?

Cô lo lắng trằn trọc xoay đầu ở trên gối, tiếng động rất nhỏ nhưng vẫn bị

người đó nghe thấy, sau đó truyền đến tiếng bước chân đi tới bên giường.

"Ưmh. . . . . ." Tình Tình rên rỉ, đôi mày thanh tú nhíu lại, sau đó lại giãn ra sau mấy giây cuối cùng mở mắt. Nhìn trước mắt toàn một màu trắng

tinh cộng với mùi thuốc sát trùng gay mũi, đây là bệnh viện hay sao? Cô

tại sao lại ngã bệnh chứ?

Tại sao lại như vậy chứ? Tại sao một chút ấn tượng cô cũng không có?

Nhưng một giây kế tiếp, Tình Tình liền phát hiện thân thể của mình giống như

không thuộc về mình nữa, bụng dưới có một cảm giác là lạ khiến cho cô

thấy rất không thoải mái, nghĩ tới trước khi mình ngất đi cảm thấy một

trận đau nhói ở bụng kèm theo đó là một dòng máu đỏ tươi chảy ra liền

hoang mang nhìn anh nói không ra lời.

"Đã tỉnh rồi sao? Nói cho

anh biết có chỗ nào không thoải mái hay không?" Mộ Dung Trần cúi người

nhìn cô, bàn tay đặt lên cái trán trơn bóng tiếp đến lại sờ sờ vào gò má mịn màng của cô.

"Đây là đang bệnh viện sao?" Tình Tình mê man nhìn anh, phía sau anh còn có một người đàn ông xa lạ, mặc quần áo bác sĩ.

"Ừ. Có muốn uống chút nước không?" Mộ Dung Trần ngồi xuống bên giường, muốn ôm lấy cô nhưng rồi lại lo lắng cho thân thể của cô còn quá yếu mà

ngừng lại.

"Em sao vậy? Tại sao lại phải ở bệnh viện?" Gương mặt

xinh đẹp vẫn nghi hoặc nhìn anh, cảm giác rõ ràng thân thể cao lớn đang

cứng đờ.

Người đàn ông ở phía sau không biết đi từ lúc nào rồi, lại còn cẩn thận đóng cửa lại cho bọn họ.

"Không có gì, em cứ nghỉ ngơi cho tốt đã." Anh không muốn nói cho cô biết, đứa con đầu tiên của bọn họ đã không giữ được rồi.

Tối ngày hôm qua khi anh mới vừa trở lại nhà ở trung tâm thành phố lại lập

tức nhận được điện thoại của bà Thái Chi Lan nói Tình Tình không có mặc

áo khoác, túi xách cũng không cầm lại không biết đã đi đâu rồi, có phải

là đi cùng với anh hay không?

Lúc đó anh mới biết, cô không có ở lại hội trường, cũng không bảo tài xế đưa về nhà.

Trong lòng vô cùng lo lắng khiến cho anh tạm thời quên mất trước đây không

lâu anh đã quyết tâm phải cách xa cô một chút, nhưng cô gái này sao lại

không để cho anh tĩnh tâm phút nào như vậy?

Ở trong điện thoại an ủi Thái Chi Lan mấy câu, sau đó không nghĩ ngợi gì trực tiếp cầm chìa khóa xe đi ra ngoài tìm người.

Nhưng anh chưa tìm được người, lại nhận được điện thoại của bệnh viện gọi tới.

Tứ thiếu phu nhân của nhà Mộ Dung, mà bệnh viện này lại là một phần của

tập đoàn Mộ Dung cho nên các bác sĩ làm sao mà không nhận ra đây? Khi

người đi đường gọi điện thoại gọi xe cấp cứu tới đưa người đến bệnh viện thì tất cả đều đã không còn kịp rồi.

Cô rõ ràng vẫn uống thuốc

phòng tránh? Làm sao có thể có thai được? Hơn nữa cũng đã được ba tháng

rồi! Anh đương nhiên cũng biết sẽ không có loại thuốc gì có thể ngừa

thai một trăm phần trăm nhưng mà anh lại đi tin tưởng vào Âu Thánh

Nguyên.

Chuyện này, nhất định không thoát được quan hệ với cậu ta.

"Không, em muốn biết, anh đừng lừa gạt em. Em rốt cuộc là bị làm sao?" Tình

Tình bắt tay anh lại, trực giác của phụ nữ nói cho cô biết, có lẽ bản

thân đã mất đi thứ gì quan trọng rồi.

"Tình Tình. . . . . ." Mộ Dung Trần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô không biết nên nói thế nào về tình huống này.

Anh đã đồng ý với cô, tạm thời sẽ không sinh con. Nhưng hiện tại đứa bé

không hề báo trước liền xuất hiện, rồi đến khi bọn họ chưa phát giác ra

lại bỏ đi mất.

Anh nên nói cho cô biết sự thật này sao? Có lẽ cô cũng sẽ không quan tâm đến đứa bé này đâu?

"Mộ Dung thiếu gia, bên ngoài có Âu tiên sinh nói muốn tìm ngài." Cô y tá

mặc đồng phục màu hồng áo sau khi gõ lên cửa một hai tiếng liền cất

tiếng nói.

"Chờ em khỏe lại, anh sẽ nói cho em biết." Anh giơ tay cầm lấy bàn tay mềm mại vô lực kia kiên quyết không chịu nói, "Nhắm mắt lại ngủ tiếp một lát đi, em cần nghỉ ngơi nhiều một chút."

Mặc

dù không xác định cô có cảm giác gì đối với đứa con đã mất của bọn họ

nhưng vẫn nên đợi thân thể của cô khá hơn một chút mới nói ra được.

"Chăm sóc tốt cho phu nhân." Đứng lên giao phó cho cô y tá vừa đi tới bên giường sau đó Mộ Dung Trần đi ra ngoài.

Đôi mắt đẹp sững sờ nhìn anh đi ra ngoài, Tình Tình giống như búp bê vải bị rút hết hơi sức nghe lời anh nhắm mắt lại. Cô thấy mệt quá, thật sự là

rất mệt mỏi!

Trong phòng dành cho khách VIP, Âu Thánh Nguyên vừa

thấy Mộ Dung Trần đi vào còn chưa kịp hỏi thăm tình trạng của Tình Tình

thì đã thấy quả đấm vừa nặng vừa vội hướng về phía mình chào hỏi. "A

Trần, cậu bình tĩnh một chút có được hay không?" Lời còn chưa dứt, Mộ

Dung Trần đã ra tay lần nữa, hai người đàn ông trong nháy mắt đánh nhau

đến sứt đầu mẻ trán.

"Làm cái gì vậy? Chuyện gì cũng từ từ, đừng

có đánh nhau!" Âu Thánh Nguyên tránh trái tránh phải chỉ muốn nói chuyện với cậu ta, nhưng thật bất đắc dĩ người ta căn bản đều không thèm nghe

lại còn giận dữ hét lên: "Âu Thánh Nguyên ý tốt của cậu không cần phải

giải thích!" Rồi lập tức tung thêm quả đấm nặng nề đánh vào gương mặt

tuấn tú không hề phòng bị của anh.

Lần này Âu Thánh Nguyên cũng

tức giận rồi, con cọp không phát uy thì lại bị xem là mèo bệnh chắc? Anh còn đang ngủ lại bị cậu ta gọi điện đánh thức, cái gì cũng chưa kịp hỏi liền chạy tới đây, cũng không kịp nói gì liền bị cậu ta đánh cho một

trận như vậy, dầu gì anh từ nhỏ cũng luyện qua quyền cước, muốn đánh

nhau đúng không, anh nhất định sẽ không thua cậu ta đâu.

"Mộ Dung Trần, cậu có thể tỉnh táo một chút hay không! Tình Tình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Cùng một người đàn ông mất đi tỉnh táo đánh nhau, Âu

Thánh Nguyên mấy lần liền nắm lấy cổ áo của cậu ta lớn tiếng hỏi.

"Tình Tình mang thai!" Thật sâu thở ra một hơi, Mộ Dung Trần nói ra câu này xong thì cả người lập tức chán chường ngồi xuống.

"Mang thai?" Vậy thì phải là chuyện đáng để vui mừng mới đúng chứ! Nhưng hiện tại có điểm gì đó không đúng, hơn nữa tên đang ở trước mắt này cũng có

cái gì đó không đúng. "Vậy. . . . . ." Âu Thánh Nguyên cẩn thận từng li

từng tí quan sát sắc mặt của Mộ Dung Trần, chắc không phải là. . . . . .

"Âu Thánh Nguyên, cậu rốt cuộc đã cho cô ấy uống thuốc gì? Sao cô ấy lại

mang thai được?" Vừa nói đến đây, Mộ Dung Trần mới nhớ tới mục đích mà

mình gọi cậu ta tới đây liền lấy tay túm lấy cổ áo lớn tiếng hỏi.

"A Trần, vậy bây giờ đứa nhỏ thế nào?" Cái mà Âu Thánh Nguyên quan tâm nhất vẫn là cái này.

"Không còn!"

"Không còn? !" Đây là tình huống gì?

"Đúng! Không còn nữa rồi! Cậu thật đáng chết có biết hay không, nếu như chậm

một chút nữa mới đưa đến bệnh viện, thì ngay cả cái mạng nhỏ của cô ấy

cũng không giữ được rồi!" Mộ Dung Trần đã hoàn toàn mất hết đi tỉnh táo

nên có như khi đối diện với Tình Tình vừa rồi.

Anh vừa nghĩ tới

hình ảnh một mình cô ngã trong vũng máu thì toàn thân liền phát lạnh,

một ngàn một vạn cái ngộ nhỡ thoáng qua trong đầu, mỗi một cái anh đều

không thể thừa nhận.

Anh cho dù có tức giận thế nào đi chăng nữa

cũng không nên bỏ lại cô như vậy! Ngàn sai vạn sai tính ra cũng có một

phần lỗi của anh không phải sao?

"A Trần, mình không biết lại có

thể xảy ra chuyện như vậy. Thật xin lỗi." Âu Thánh Nguyên buông tay ra

trên gương mặt thể hiện sự đau lòng. Không sai, thuốc anh đưa cho Mộ

Dung Trần, trừ lần đầu tiên là thuốc ngừa thai nhưng sau cái này anh đưa cho cậu ta đều chỉ là thuốc bổ mà thôi.

Anh thừa nhận, làm như

vậy là có chút không đạo đức. Chỉ là, anh cho rằng có lẽ chỉ có đứa con

mới có thể làm cho quan hệ của bọn họ khá hơn một chút, cũng bởi vì bản

thân anh nghiên cứu sâu về các loại thuốc, biết những loại thuốc kia mặc dù đối với thân thể vô hại, nhưng kỳ thật chỉ cần là thuốc, như thế nào lại có thể không có một chút tác dụng phụ đây?

Thân là đàn ông,

nếu cậu ta không muốn có con thì tại sao không đi thắt ống dẫn tinh vào? Lại muốn cho phụ nữ chịu loại tội này! Nhưng hiện tại anh cũng không

dám nói ra những lời này.

Hơn nữa bản thân anh cũng được coi là một trong những tên đầu sỏ gây ra chuyện này?

Sự việc trên đời thật là khó đoán, Âu Thánh Nguyên anh cũng chỉ là muốn

làm chuyện tốt mà thôi, làm sao lại biến thành chuyện xấu như vậy?

"A Nguyên, con của chúng tôi không còn rồi!" Giống như chợt già thêm mười

tuổi, cả người Mộ Dung Trần ngã ngồi ở trên ghế sofa, vùi mặt ở trong

hai tay, giọng nói của anh mang theo chút nghẹn ngào: "Cứ như vậy mà mất đi rồi."

"A Trần, đừng như vậy!" Chưa từng gặp qua thái độ như

vậy của Mộ Dung Trần, Âu Thánh Nguyên ngồi vào bên cạnh vỗ vỗ vào vai

anh. Anh chưa bao giờ thấy hận bản thân mình như vậy.

"A Nguyên,

đều là sai lầm của mình, không nên bỏ lại cô ấy để cô ấy tự về nhà một

mình. Đứa bé không còn, tôi phải chịu một nửa trách nhiệm."

Nếu

như không phải là anh bỏ đi trước, cô ấy nhất định sẽ không một mình

chạy đi. Biết rất rõ ràng cô không phải là người dễ dàng rộng mở cánh

cửa lòng như vậy, tại sao anh còn muốn ép cô ấy? Vì cái gì mà lại muốn

bức cô ấy như vậy?

Anh cũng đã chờ lâu như vậy, hà tất phải nhất thời nóng lòng?

"A Trần, sau này vẫn sẽ lại có mà!"

"Về sau lại có?" Mộ Dung Trần dùng sức ôm mặt của chính mình, một đêm chưa

ngủ nên có chút mệt mỏi. Tương lai về sau, ai biết được? Bọn họ về sau

sẽ ở nơi nào đây?

"Tình Tình đâu?"

"Hiện tại tạm thời

không có việc gì rồi." Cô ấy còn không biết mình có con sau đó lại mất

đi, mà anh cũng không muốn nói cho cô biết chuyện này?

"Có muốn hút một điếu hay không?" Âu Thánh Nguyên nhìn dáng vẻ vô cùng khổ sở kia của anh liền đưa bao thuốc lá qua.

"Không, tôi về phòng bệnh trông cô ấy." Gọi Âu Thánh Nguyên tới đây cũng chỉ là trong lúc vừa tới bệnh viện, khi biết chuyện xảy ra như vậy thấy khiếp

sợ lại thấy rất tức giận, cho nên đã không bình tĩnh mà gọi Âu Thánh

Nguyên đến đây.

Nhưng sự tình dù không muốn cũng đã xảy ra rồi có trách cứ thế nào thì cũng làm gì có cơ hội mà làm lại.

Có lẽ thật sự là đứa nhỏ này đã tới không đúng lúc!

"A Trần, chờ mình, mình cũng muốn đi thăm cô ấy." Âu Thánh Nguyên đi theo

phía sau Mộ Dung Trần hai người cùng nhau đi tới phòng bệnh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...