Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Đoạt Tình: Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát

Chương 48

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong thư phòng cao

cấp được thiết kế thêm, Mộ Dung Trần cầm điên thoại để dặn dò thư kí

những chuyện hôm nay cần phải xử lý, sau khi giao phó rõ ràng, bởi vì

hôm nay anh không thể đến công ty.

Tối hôm qua, cô chủ động

khiến cho tâm trạng của anh hôm nay rất tốt, anh thong thả, ung dung dặn dò công việc với giọng điệu thoải mái có thể nghe ra được.

Mặc

dù cô hoàn toàn không biết chính mình đang làm gì, thế nhưng lại làm anh thỏa mãn trước nay chưa từng có. Thì ra, cô đáp lại hoan ái, cảm giác

lại tốt đẹp như vậy. Anh không phải có phần ngớ ngẩn sao? Nhưng, tình

yêu chính là như vậy, ai có thể nói rõ được sao?

Khi anh còn chưa hiểu rõ sự việc như thế nào, thì anh đã bị cuốn vào đầm lầy, khiến anh

càng lún càng sâu không thể nào thoát ra được. Chỉ có điều, người con

gái có chút bướng bỉnh, lại đáng yêu như vậy, xem ra muốn mở trái tim

của cô thì không thể quá gấp gáp.

Không sao, anh có thể đợi. Cho dù đợi của đợi, anh cũng không buông tay.

Sau khi giao phó xong tất cả mọi chuyện, cũng đã hơn một tiếng trôi qua, Mộ Dung Trần mới vừa cúp điện thoại, còn chưa kịp cất vào túi thì một

tiếng chuông quen thuộc đã vang lên.

“Này….” Mộ Dung Trần thoải

mái ngồi dựa ở trên ghế, là Âu Thánh Nguyên. Anh còn không đi xử lý anh

ta, ngược lại hắn còn chủ động tìm tới.

“Tiếp nhanh như vậy?” Bên kia truyền đến âm thanh trêu chọc của Âu giáo sư:

“Tôi cho là cả đêm cậu bị mất hồn rồi chứ?” Xem ra anh đã coi thường sức chiến đấu của ai đó rồi.

“Âu Thánh Nguyên, tôi không nhớ gần đây có chỗ nào đắc tội cậu”

Tại sao hắn lại luôn nghĩ cách thí nghiệm thuốc hết anh lại đến người phụ

nữ của anh. Xem ra, nhân vật như thế sau này không thể để anh ta tiếp

xúc với Tình Tình.

Tuy rằng anh rất thích cô trong mê loạn,

nhưng anh muốn lòng của cô cam tâm tình nguyện chứ không phải dùng

phương thức này. Anh đối tốt với cô, một ngày nào đó cô nhất định sẽ

hiểu.

"Tối hôm qua không phải vô cùng mãnh liệt sao?” Sản

phẩm của Âu thị, luôn luôn không có chất lượng kém. Chỉ là, anh tạm thời không có cơ hội dùng thử mà thôi.

“Tại sao cậu không thử một chút thì biết?”

Âu Thánh Nguyên đúng là điên rồi, anh ta điên cuồng nghiên cứu, thí nghiệm cũng không phải vì giải thưởng Nobel y học mà là vì thỏa mãn ham muốn

cá nhân nhàm chán mà thôi.

“Trần, đừng nói như vậy. Tôi không phải cũng vì cậu suy nghĩ sao? Tôi nghe nói duyên phận của 2 người không phải bắt đầu…. Khụ…”

Âu Thánh Nguyên anh là người như thế nào? Từ khi nghe tin Mộ Dung Trần

muốn kết hôn, không tới 2 ngày, chuyện của Trần với Tình Tình anh đã nắm giữ toàn bộ trong lòng bàn tay.

Đương nhiên không phải mạng

lưới tin tức của anh rộng bao nhiêu, nhưng tin tức của anh tuyệt đối

đáng tin cậy. Đương nhiên phải dựa vào ngũ thiếu phu nhân của nhà Mộ

Dung – Phó Cảnh Ca.

Nói như thế nào, anh cùng Phó Cảnh Ca cũng

được xem là họ hàng, anh tốt xấu gì cũng gọi mẹ của cô ấy một tiếng cô.

Mặc dù tính cách của cô hơi kiêu ngạo nhưng cũng không làm cho người ta

chán ghét.

Trước kia, lúc tuổi còn trẻ bốc đồng, cô ấy theo đuổi Mộ Dung Trần, làm cho anh cũng chú ý. Nhưng ai ngờ, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.

“Âu Thánh Nguyên, cậu xác định muốn cùng tôi tiếp tục đề tài này hay sao?” Cầm bao thuốc lá trên bàn, Mộ Dung Trần rút ra 1 điếu.

“A Trần, tôi chưa từng muốn cùng cậu tiếp tục đề tài

này. Chỉ là, hôn lễ của cậu tại sao có thể không mời tôi – quý công tử

làm điên đảo vô số trái tim thiếu nữ làm phụ rể vậy?”

Không sai,

đây mới là nguyên nhân anh bỏ thuốc với Tình Tình. Tối qua hôm, lúc Mộ

Dung Trần và Tình Tình còn chưa đến, anh vô tình hỏi Trầm Ngôn, Mộ Dung

Trần muốn chọn người nào trong số bọn họ làm phụ rể, thì nghe anh ta nói hình như là Cố Kỳ Nam, cho nên anh mới nổi lên ý niệm muốn trêu ghẹo cô dâu nhỏ của anh ta.

Cũng không phải anh muốn làm phụ rể, mà mục đích của anh là đùa giỡn chiếm đa số. Anh ngược lại muốn xem, trong hôn lễ, người tình cũ năm đó sẽ có phản ứng như thế nào.

Anh biết, Phó Cảnh Ca đối với bạn tốt của anh vẫn chưa chết tâm.

“Phụ rể?” Mộ Dung Trần khạc ra một ngụm khói thuốc, buông lỏng nói:

“Âu Thánh Nguyên, cậu nên sớm chết tâm đi. Hơn nữa, tôi hy vọng hôn lễ của tôi ngày đó không cần nhìn thấy cậu”

Anh ngày đầu tiên biết hắn sao? Hắn muốn làm cái gì anh không biết sao? Chỉ là Âu Thánh Nguyên, cậu nằm mơ đi, hôn lễ của anh không cho bất kì

người nào có thể chế giễu.

“Trần, tin tưởng tôi. Hôn lễ của cậu, tôi nhất định sẽ ủng hộ” Nếu không có gì thay đổi, anh sẽ dùng thân

phận của gia tộc mà đến.

“Vậy tôi sẽ chờ cậu, Âu đại thiếu gia” Mộ Dung Trần nhìn đồng hồ, Tình Tình chắc cũng tỉnh rồi.

Không khách khí cúp điện thoại, thuận tay dập tắt điếu thuốc, Mộ Dung Trần đi ra ngoài.

"Tại sao khóc?" Mới vừa rồi lúc anh thức dậy, cô không phải còn đang ngủ ngon sao?

Mộ Dung Trần nghĩ không ra, anh chỉ đi an bài chuyện công ty một chút

thôi, tại sao cô tỉnh lại lại như thế này? Vốn tâm tình đang vui vẻ

nhưng bị tiếng khóc của cô rút chặt rồi. Anh sải mấy bước đến ngồi bên

mép giường, nghĩ muốn đưa tay ôm người đang khóc đến đau lòng, không

ngờ, Tình Tình lại dùng chăn bọc cả người vào trong chăn.

Thì ra anh vẫn còn ở đây sao? Lúc nãy anh ta đã đi đâu? Tình Tình tạm thời

ngưng khóc thút thít, chỉ là, không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt, đối với những chuyện bí mật của con gái không biết nên mở lời như thế

nào?

Nhưng, người có thể giúp cô cũng chỉ có anh, tại sao lại muốn cô đối mặt với chuyện lúng túng như vậy?

“Nói cho anh biết, vì sao?”

Thấy buồn cười khi nhìn bọc chăn trên giường, Mộ Dung Trần thoáng dùng sức

kéo cái chăn ra, khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến hoa lê đái vũ, xuất hiện

trước mặt anh, lông mi thật dài vẫn còn chưa khô nước mắt, cái miệng nhỏ nhắn vì khóc thút thít mà thở khẽ, cô như vậy, làm cho người khác cảm

thấy thương yêu nhiều hơn.

Đưa ngón cái lau nước mắt trên mặt cô: “Tại sao lại khóc?”

Âm thanh dịu dàng cưng chiều như vậy làm cho uất ức của vô vốn nho nhỏ

chợt phóng đại, há miệng nhưng không biết nên nói như thế nào.

Nói với anh ta rằng “bạn tốt” của cô đến rồi. Sau đó bảo anh ta đến cửa

hàng mua băng vệ sinh sao? Cô không mở miệng được, nhưng 2 người không

thể tiếp tục giằng co như thế.

Luống cuống khiến cho nước mắt

của cô lại trào ra. Nước mắt cả đời này của cô, cũng không nhiều bằng

thời gian ở cùng với người đàn ông này.

"Bảo bối, rốt cuộc sao vậy?"

Cô cứ khóc thút thít như thế làm cho lòng anh rất đau.

“Có phải tối hôm qua anh làm đau em không?”

Lòng của anh gấp đến độ chỉ muốn nhìn toàn thân của cô, nhìn chỗ mất hồn đó có thể vì anh thô lỗ làm cho bị thương hay không?

Vậy cũng thật quá tệ. Nhưng tối hôm qua cô rõ ràng đã động tình mà.

“Không cần, đừng….” Khi anh đưa tay muốn vén chăn lên thì Tình Tình dùng sức níu chặt chăn, chỉ sợ để cho anh nhìn thấy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Đoạt Tình: Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...