Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Đoạt Tình: Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát

Chương 123

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

HongKong, cảng

Victoria ở ngoài vùng biển quốc tế. Gió biển hơi lạnh, ở phương xa thành phố đã lên đèn, trên du thuyền khắp nơi đều là ánh sáng rực rỡ, trên

sàn nhảy ở boong thuyền có rất nhiều cặp đôi đang khiêu vũ, hoặc là

Waltz, hoặc là điệu Tăng-gô, vô cùng hoàn hảo. Mỗi người đều giống như

trời sinh đã biết khiêu vũ, ở trước mặt mọi người trình diễn những điệu

múa hết sức uyển chuyển, vô cùng điêu luyện.

Hội nghị thương mại

bốn ngày ba đêm đã thuận lợi kết thúc cho nên thời gian còn dư lại để

mọi người có thể mặc sức vui vẻ trong buổi dạ hội tối nay.

Mộ

Dung Trần ngồi ở trong góc xa xa nhìn đám người náo nhiệt, anh cả Mộ

Dung Kiệt đang ôm Thương Thủy Tinh khiêu vũ, nếu như anh không đoán sai

thì thiên kim tiểu thư đơn thuần này sớm đã bị anh cả mê hoặc rồi? Nếu

không bất ngờ gì xảy ra, thì có lẽ bắt đầu từ ngày mai anh sẽ phải có

gọi một tiếng chị dâu rồi.

Năng lực của anh cả không thể nào hoài nghi được, cho dù là chưa từng có tin đồn với bất kỳ người phụ nữ nào,

nhưng là một khi đã muốn thì lại khó có người nào thoát khỏi tay được?

Chỉ là, hôn nhân như vậy thật sẽ hạnh phúc sao?

Hạnh phúc? Ngay cả anh hiện tại cũng không rõ ràng cái gì gọi hạnh phúc? Anh vẫn cho là khi mình cố gắng bỏ ra tất sẽ có hồi báo, nhưng hiện tại tuy không lúc nào ngừng cố gắng nhưng vẫn không thấy được tí tia sáng hồi

báo nào?

Mặc kệ như thế nào, bây giờ đang là ban đêm, đối với

những người khác mà nói là tuyệt đối mỹ lệ nhưng không bao gồm anh trong đó.

Đám người kia vốn đang khiêu vũ náo nhiệt bỗng nhiên lại

ngừng lại, nhưng âm nhạc duyên dáng lại không có ngừng. Ở trung tâm của

sàn nhảy anh nhìn thấy mọi người đang chúc mừng một đôi nam nữ, Thương

Thủy Tinh đang vui vẻ khóc, cả người nhào vào trong ngực của Mộ Dung

Kiệt, ngay trước mặt các tân khách nói mình nguyện ý gả cho anh. . . . . .

Mặc dù không biết anh cả trong ba ngày ngắn ngủi ở nơi này

dùng biện pháp gì để có thể để cho một cô gái cứ như vậy dễ dàng đồng ý

lời cầu hôn của anh ấy, nhưng khi thấy một màn như vậy thì chí ít những

người ở bên ngoài cũng đều nhận ra là lưỡng tình tương duyệt. Lúc này

tim của anh đột nhiên cảm thấy vô cùng nặng nề và cô đơn, thậm chí là

ghen tỵ!

Đúng vậy, ghen tỵ! Ghen tỵ anh cả dễ dàng như vậy liền

đạt được lòng của một người phụ nữ mặc dù anh ấy không yêu cô ta. Ghen

tỵ hôn nhân của bọn họ mặc dù là được thành lập trên tính toán và lợi

ích nhưng nhìn thấy cũng đủ mỹ mãn.

Ít nhất, anh cả không yêu nên cũng sẽ không bị thương, mà cô gái kia có lẽ vĩnh viễn sẽ không hiểu

rõ được chân tướng, cứ như vậy sống cả đời này, như thế cũng thật tốt

không phải sao?

Vậy còn anh? Anh và Tình Tình sẽ đi về phía nào?

Những ngày này, anh quả thật rất bận, nhưng cũng không bận đến nỗi ngay cả

thời gian gọi điện cũng không có. Anh chỉ là có chút giận dỗi mà thôi!

Anh muốn để cho cô phải chủ động gọi cho mình lần nữa nhưng anh cũng

không nhận thêm được cuộc gọi nào không phải sao?

Trên bàn đang

đặt một chai rượu mạnh, đã uống hai phần ba, tất cả đều là một mình anh

uống, mỗi một ngụm trôi vào cổ, dạ dày cũng sẽ theo đó mà lật chuyển

khuấy đảo, mơ hồ đau đớn, cũng giống như lòng anh bây giờ.

Thật

may là trên mặt biển là một mảnh tối đen mà anh lại đang ngồi trong góc, tại một thời khắc náo nhiệt rực rỡ như vậy, rất dễ dàng bị người đời

quên lãng.

"Tổng giám đốc sao lại một mình ngồi ở chỗ này?" Một

giọng nữ mềm mại từ trong bóng tối vang lên, không cần nhìn cũng biết là ai.

"Thư ký Lam. . . . . ." Mộ Dung Trần nhìn người phụ nữ xuất hiện ở trước mắt nói bằng giọng điệu lạnh nhạt.

"Có muốn tôi ở cùng anh hay không?" Lam Chỉ Nông mặc một bộ lễ phục cổ chữ V màu đen bó sát người lộ ra vóc dáng thon dài hoàn mỹ không thể nghi

ngờ. Cô ta ngồi xuống ở trước mặt của Mộ Dung Trần, đưa tay gạt mái tóc

dài ra phía sau lưng, động tác nho nhỏ thôi nhưng cũng đủ hiển thị rõ ra phong tình vạn chủng. Chỉ cần là đàn ông, ai cũng không cự tuyệt được

yêu cầu như thế ?

"Một người phụ nữ nói muốn bồi một người đàn

ông, có biết sẽ xảy phát sinh chuyện gì hay không?" Mộ Dung Trần đột

nhiên đưa tay lướt qua mặt bàn giữ lại cằm của cô ta, đem mặt của cô ta

cố định trước mắt mình.

Lam Chỉ Nông liền cắn cắn môi, người đàn

ông này tuy dịu dàng nhưng ánh mắt lại lạnh lùng, đầu ngón tay dịu dàng sờ nhẹ nhưng lại làm cho cô sợ đến run rẩy .

Sau nhiều năm cô

làm việc ở bên cạnh anh thì đây là lần đầu tiên anh có động tác thân mật với cô như thế, vậy có phải đại biểu cho việc anh đối với cô cũng giống như thế hay không. . . . . .

Cô chưa từng bao giờ nghĩ đến cơ hội sẽ dễ dàng diễn ra ở trước mắt như vậy.

"Tổng giám đốc. . . . . . Tôi. . . . . . Muốn ở cùng với anh, tôi. . . . . ." Cô sâu xa liếc nhìn anh, hạ quyết tâm, nói tiếp: "Cho dù là chỉ một đêm nay thôi cũng được, để tôi ở cùng với anh được không? Chỉ cần một tối

hôm nay là tốt rồi, sau khi xuống thuyền, tôi tuyệt đối sẽ không dây dưa với anh nữa! Tôi bảo đảm!"

Thật sự là không thể chờ đợi được

nữa. Chỉ là, nếu như cô gái kia cũng có thể đối với anh thật sự khẩn cấp như vậy như vậy thì tốt biết bao nhiêu!

"Cô như vậy là muốn leo lên giường của tôi?" Anh cúi đầu hỏi, con mắt sắc sảo càng trở nên thâm trầm.

Đáng tiếc, đối với người như Lam Chỉ Nông, đối với trò chơi như vậy anh nửa điểm hứng thú cũng không có.

Lam Chỉ Nông đem mặt nâng lên càng cao, tim như đánh trống trong lồng ngực, hơn nữa cái ngón tay thon dài kia giờ phút này đang có chút suồng sã vỗ về chơi đùa cằm của cô ta, sau đó nhẹ nhàng đi xuống đến cái cổ mảnh

khảnh . . . . . . Cô ta cơ hồ phải cắn chặt hàm răng mới không bị sự

trêu chọc kia làm cho khẽ rên ra tiếng, đúng vậy, người đàn ông này

giống như thật có hứng thú đối với cô ta vì vậy cô ta nhất định phải nắm chặt cơ hội này.

"Đúng vậy, tôi thích anh, rất thích anh!" Bất cứ giá nào!

"Chà, thật là cảm động! Tứ thiếu, không nghĩ tới anh ăn vụng ăn trộm lại lộ

liễu như vậy! Nếu để cho Tình Tình thấy sẽ không biết nghĩ như thế nào

đây!"

Một bóng dáng cao gầy mảnh khảnh xuất hiện ngay trước mắt

bọn họ, đó chính là Đơn Tuệ Ngữ. Trong tay của cô còn cầm một cái ly cao cổ, cười như không cười đứng ở nơi đó.

"Thư ký Lam, cô đi xuống trước đi." Mộ Dung Trần buông cằm Lam Chỉ Nông ra nhưng bên trong lại không có nửa điểm chột dạ nào.

"Tổng giám đốc, Đan tiểu thư, tôi đi xuống trước." Trong lòng rõ ràng là giận đến mức muốn nổ tung rồi, nhưng vẫn tận lực để cho giọng của mình gắng

giữ tỉnh táo, Đơn Tuệ Ngữ đáng chết lại dám phá hư chuyện tốt của cô.

Đây là cơ hội đợi bao lâu mới có được! Lại bị cái người họ Đơn này phá hỏng hết rồi.

"Chậc chậc, Mộ Dung Trần, không nhìn ra anh là người đàn ông sau khi kết hôn

còn có thể ở bên ngoài ăn trộm ?" Đơn Tuệ Ngữ ngồi xuống trước mặt Mộ

Dung Trần nói.

"Con mắt nào của em nhìn thấy anh ăn trộm?" Mộ

Dung Trần không thèm để ý giật nhẹ khóe môi. Coi như không có cô tới đây thì cũng không thể xuống tay với người phụ nữ kia được.

Mới vừa

rồi cũng chỉ là muốn thử cô ta một chút thôi! Mục đích đã rõ ràng như

vậy, xem ra anh nhất định phải thiếu đi một trợ thủ đắc lực rồi.

"Hai con mắt đều thấy được. Chẳng lẽ anh muốn nói cho em biết mới vừa rồi

anh không có động vào cô ta sao?" Đơn Tuệ Ngữ cười duyên ra tiếng: "Đáng tiếc là không kịp chụp được hình để lưu niệm!"

"Đơn Tuệ Ngữ, em

xác định mắt của mình không có vấn đề gì sao? Anh đề nghị sau khi xuống

thuyền em có thể thuận tiện đi khám mắt một chút. Nếu không có chuyện

thì xin lỗi anh không tiếp được nữa." Mộ Dung Trần đứng lên, cũng không

tính cùng cái người luôn luôn thích cùng anh đối nghịch này bàn luận.

Hơn nữa, tâm tình của anh thật sự không tốt!

"Mộ Dung Trần, anh dám đi thì em liền đem chuyện mới vừa rồi nhìn thấy nói

cho Tình Tình biết." Hừ, mặc dù cô mới gặp Tình Tình một lần nhưng cho

dù là một lần thì cô cũng biết cô gái kia đối với anh có tầm quan trọng

như thế nào. Hừ, dám không để ý tới cô? Nếu như không phải là vì mượn

anh để ngăn cản tình thế thì cô cũng không muốn để ý tới anh. Ai muốn có quan hệ với một người đàn ông đã có vợ chứ?

"Em cảm thấy cô ấy sẽ tin tưởng sao?" Mộ Dung Trần cau mày nói, cô gái này, lại dám uy hiếp cả anh?

"Nếu không chúng ta thử một chút? Anh cũng biết, ở trên chiếc tàu biển chở

khách này mỗi góc đều có camera, hơn nữa. . . . . ." Chủ nhân của chiếc

tàu này còn đang đang nhiệt liệt theo đuổi cô. Cô nghĩ, nếu thật muốn

một đoạn ghi hình kia thì cũng không có vấn đề gì?

"Đơn Tuệ Ngữ,

em có mục đích gì cứ nói đi!" Mộ Dung Trần cũng không muốn thật sự phức

tạp, với sự điên rồ của cô gái này thì cái gì cũng có thể làm ra được .

"Sẽ không làm khó anh đâu, Mộ Dung thiếu gia, theo em đi xuống nhảy một

điệu đi!" Cô để ly rượu trong tay xuống, duỗi tay về phía anh. Cô phải

thử một chút xem người kia có nổi điên hay không.

Trong sàn nhảy, qua màn cầu hôn của Mộ Dung Kiệt và Thương Thủy Tinh rất nhanh lại khôi phục lại sự náo nhiệt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...