Trời khuya, mây đen dày đặc, cung thành phủ sương như khoác tấm áo tang. Trong Hầu phủ, Minh Nguyệt ngồi trước bàn, tay mân mê mũi ám tiễn khắc hình rồng – tín vật Đông cung. Vật chứng này đủ buộc tội Thái tử, nhưng tung ra lúc này chỉ khiến nàng và cả Tạ gia c.h.ế.t nhanh hơn.
Nàng biết, muốn lật đổ Thái tử, cần một bằng chứng không thể chối cãi: Ngọc tỷ giả trong mật khố cung cấm – thứ được đồn đã bị Thái tử và Quốc sư bí mật chế tạo để giả lệnh vua, điều binh khi cần.
— Ngươi định vào cung thật sao? — Sở Dịch đứng trong bóng tối, giọng hắn khàn trầm.
— Phải. — Minh Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt kiên định. — Nếu không tìm được Ngọc tỷ, mọi lời nói của ta đều vô nghĩa.
Sở Dịch nhìn nàng, ánh mắt d.a.o động giữa lạnh lùng và lo âu. Cuối cùng hắn thở dài:
— Đi đường này… sẽ trả giá bằng máu.
— Ta biết. — Nàng mỉm cười nhạt. — Nhưng thà đổ m.á.u mà bảo vệ cha, còn hơn ngồi chờ chết.
Đêm hôm sau.
Sở Dịch dẫn Minh Nguyệt đi theo mật đạo hắn biết rõ từ những năm tháng làm sát thủ Ảnh Nguyệt. Con đường này từng được dùng để vận chuyển bí mật vào cung. Tường đá ẩm lạnh, đuốc le lói, mỗi bước chân vang vọng như tiếng trống đưa tang.
— Tới rồi. — Sở Dịch thì thầm.
Trước mặt họ là một cánh cửa đá, khắc hình rồng cuộn. Sau cánh cửa ấy chính là kho bí mật trong cung.
Sở Dịch lấy từ tay áo một thanh sắt nhỏ, khéo léo mở khóa. Cửa đá bật nhẹ, để lộ căn phòng rộng thênh thang, chứa hàng chục rương gỗ, hòm sắt, trên cùng phủ bụi dày.
Trong ánh đuốc, Minh Nguyệt bước nhanh, mắt lướt khắp. Giữa gian phòng, trên bệ gỗ chạm trổ, một chiếc hộp ngọc khép kín đặt trang nghiêm.
Nàng đến gần, tim đập dồn dập. Nắp hộp vừa mở, ánh sáng xanh mờ phản chiếu: một con dấu bằng ngọc bích, khắc rồng năm móng — Ngọc tỷ giả.
— Cuối cùng cũng thấy… — nàng thì thầm, tay run run chạm vào.
Nhưng đúng lúc ấy, tiếng động vang lên từ góc tối. Một loạt mũi tên b.ắ.n ra. Sở Dịch kịp đẩy Minh Nguyệt ngã xuống, còn mình thì lãnh trọn một mũi tên ghim vào bả vai. Máu b.ắ.n tung tóe.
— Chạy đi! — hắn gầm lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/minh-nguyet-dao/chuong-12-ngoc-ty-va-mau-do.html.]
Từ bốn phía, bóng đen đổ xuống như thác. Sát thủ mặc áo đen tràn vào, mắt đỏ ngầu, vũ khí sáng loáng.
Minh Nguyệt lăn người, vung Bạch Nguyệt kiếm. Ánh thép vẽ vòng cung bạc, c.h.é.m gục hai tên lao tới. Nhưng m.á.u từ cánh tay nàng túa ra: một mũi tên đã rạch qua da thịt.
@thichancommem
Căn phòng biến thành địa ngục. Tiếng thép va chát chúa, tiếng hét đau đớn vang vọng. Sở Dịch dù trúng thương vẫn chiến đấu, kiếm hắn lạnh lùng và tàn khốc.
Nhưng địch quá đông. Một tên xông tới, lưỡi đao vung thẳng vào n.g.ự.c Minh Nguyệt. Nàng nghiêng người tránh, song vẫn bị mũi đao rạch dài xuống cánh tay trái. Máu đỏ tươi tuôn như suối, nhuộm thẫm cả áo lam.
Đau đớn, nàng vẫn cắn răng đứng vững. Bạch Nguyệt kiếm trong tay như phát sáng dữ dội hơn dưới trăng hắt từ khe cửa đá. Từng chiêu kiếm nàng múa ra đều gắn liền với bảy thức bí truyền, vừa đánh vừa ghi nhớ mật khẩu trong tim: “Nguyệt tại nhân tâm, tâm minh thiên địa.”
Trong khoảnh khắc, kiếm pháp của nàng không còn chỉ là để sống còn, mà như soi sáng cả căn mật khố tối tăm.
— Nguyệt, đi! — Sở Dịch lại hét, c.h.é.m gục một tên rồi lao tới che chắn.
Minh Nguyệt ôm hộp ngọc vào lòng, lao về phía cửa. Máu từ cánh tay chảy ròng ròng, nhỏ từng giọt xuống sàn đá lạnh.
Cánh cửa đá sập lại sau lưng, chặn đứng đám sát thủ còn sống. Cả hai ngã xuống hành lang mật đạo, thở dốc, m.á.u hòa vào nhau.
Sở Dịch nắm lấy bàn tay nhuốm m.á.u của nàng, ánh mắt sắc lạnh nhưng chứa tia dịu dàng hiếm hoi:
— Nàng đã có nó. Đừng để m.á.u của ta và nàng đổ uổng phí.
Minh Nguyệt nhìn xuống hộp ngọc trong tay, m.á.u của mình vẫn rỉ đỏ, loang trên bề mặt lạnh lẽo. Ngọc tỷ và m.á.u đỏ. Hai thứ hòa thành một bằng chứng sống động.
Khi trở về Hầu phủ, nàng ngã gục ngay ngưỡng cửa. Tiểu Trúc òa khóc, hối hả gọi người cứu chữa. Trong cơn mê man, Minh Nguyệt vẫn giữ chặt hộp ngọc, không buông dù một khắc.
Giấc mơ tràn về, nàng thấy cha ngồi dưới trăng, ánh mắt hiền từ:
— Nguyệt nhi, đường con đi sẽ đầy máu. Nhưng nhớ rằng, chỉ khi giữ được lòng sáng, con mới dẫn lối cho thiên hạ.
Nàng bật dậy trong cơn sốt, mồ hôi hòa m.á.u thấm ướt chăn gối. Hộp ngọc vẫn trong tay. Nàng biết, dù thân thể đau đớn đến đâu, nàng đã thành công một nửa: có trong tay bằng chứng sẽ lật được ván cờ.
Nhưng nàng cũng hiểu, Thái tử sẽ không dừng lại. Máu đêm nay chỉ là mở màn cho một cơn bão dữ hơn.
--------------------------------------------------