Trời vừa hửng sáng, sương phủ trắng cả mái ngói Trấn Bắc Hầu phủ. Đêm dài với m.á.u và lưỡi đao đã trôi qua, nhưng không khí trong phủ vẫn nặng nề, như thể bóng đêm còn bám lấy từng khe gạch.
Sở Dịch được Tiểu Trúc băng bó trong phòng khách nhỏ. Vết thương ở vai hắn sâu, m.á.u thấm đỏ cả băng gạc, nhưng gương mặt vẫn bình tĩnh lạ lùng. Minh Nguyệt đứng cạnh, đôi mắt chăm chú, không chỉ nhìn vết thương mà còn nhìn cả sự thật phơi bày sau đêm qua.
— Ngươi thật sự là người của Ảnh Nguyệt. — Nàng lên tiếng, giọng không gợn run.
Sở Dịch khẽ nhếch môi, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng:
— Phải. Nhưng cũng là giám sát quan triều đình. Hai thân phận, một con người. Nàng nghĩ xem… ta thật sự thuộc về đâu?
Minh Nguyệt im lặng. Trong lòng nàng, câu trả lời không quan trọng bằng câu hỏi khác: Tại sao hắn lại đứng về phía ta đêm qua?
Tiếng bước chân vội vã vang ngoài sân. Một gia nhân hớt hải chạy vào, mặt tái mét:
— Tiểu thư! Kho mật thất của phủ bị đột nhập! Những sổ sách và bản đồ lương thảo… biến mất rồi!
Cả căn phòng sững lại.
Minh Nguyệt thẳng người, ánh mắt sắc bén:
— Dẫn ta đến đó!
@thichancommem
Mật thất nằm dưới thư phòng cũ của Trấn Bắc Hầu, nơi cất giữ những bản sao sổ lương nhiều năm liền, cùng tấm địa đồ vận chuyển lương thảo của triều đình. Khi Minh Nguyệt bước xuống, cánh cửa gỗ đã bị cạy tung, khóa sắt văng xa.
Bên trong trống rỗng. Hòm gỗ bị mở, giấy tờ vương vãi, nhưng quan trọng nhất là cuộn da dê mạ vàng chứa Thiên thư binh lương đã biến mất.
Tạ Trọng Quân tức giận đập mạnh tay lên tường:
— Thiên thư… thứ ấy mà mất đi, chúng ta coi như mất cả mạng! Nó ghi toàn bộ tuyến đường vận lương, kho dự trữ, thậm chí cả dấu ấn thật của triều đình. Nếu rơi vào tay giặc, biên cương coi như bỏ trống!
Sở Dịch nhíu mày, vết thương rách ra nhưng vẫn gắng đứng thẳng:
— Đây không phải chuyện của riêng Hầu phủ nữa. Đây là mưu đồ nhằm vào cả triều đình.
Minh Nguyệt bước vào giữa căn phòng, cúi xuống nhặt mảnh giấy rách còn sót lại. Trên đó in vết giày rất nhỏ, gót hẹp, hoa văn lạ. Nàng nheo mắt:
— Không phải giày quân lính, cũng không phải giày quan. Đây là giày da mềm, kiểu thường dùng của sát thủ phương Nam.
Ánh mắt nàng lóe sáng:
— Là Ảnh Nguyệt.
Câu nói khiến cả căn phòng chìm trong im lặng. Tạ Trọng Quân quay phắt sang Sở Dịch, tay đặt lên chuôi đao:
— Là đồng bọn ngươi làm sao?!
Sở Dịch không tránh né, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ:
— Phải. Chỉ có Ảnh Nguyệt mới dám liều mạng đột nhập mật thất ngay trong lúc Hầu phủ còn đầy lính canh sau vụ tấn công. Nhưng đêm qua ta và nàng đều ở đây, ta không có cơ hội chạm tới Thiên thư.
— Lời của ngươi, ai tin? — Trọng Quân gằn giọng.
Minh Nguyệt giơ tay ngăn huynh lại. Nàng nhìn sâu vào mắt Sở Dịch, giọng chắc nịch:
— Ta tin.
Trọng Quân sững người, định nói thêm nhưng bắt gặp ánh mắt kiên quyết của muội, đành nuốt lời.
Buổi trưa hôm đó, tin tức đã lan đến triều đình: Thiên thư binh lương mất khỏi Trấn Bắc Hầu phủ. Quốc sư Hàn Kinh ngay lập tức dâng sớ buộc tội:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/minh-nguyet-dao/chuong-7-thien-thu-bi-danh-cap.html.]
“Trấn Bắc Hầu vốn đã mang tội phản, nay lại để mất Thiên thư trọng yếu. Rõ ràng là có âm mưu cấu kết cùng giặc. Xin Hoàng thượng lập tức c.h.é.m đầu Tạ Dụ, bãi chức toàn bộ gia tộc, lấy phủ làm gương.”
Tin sét đánh ngang tai.
Trong phủ, không khí căng như dây đàn. Tạ Trọng Quân đập bàn, giọng run run:
— Lần này… chúng ta khó tránh khỏi. Một khi Quốc sư có cớ, triều đình sẽ thuận thế mà diệt cả Tạ gia.
Minh Nguyệt bình tĩnh ngồi xuống, trải tấm bản đồ nhỏ nàng còn giữ. Ngón tay nàng chỉ lên vết bẩn nhạt hình giày in trên mảnh giấy rách:
— Nếu tìm được kẻ đã đột nhập, sẽ tìm được Thiên thư. Đó là con đường duy nhất cứu cha và gia tộc.
Sở Dịch khẽ cười, tiếng cười không có vui vẻ, chỉ có sự mỉa mai tự trào:
— Nói thì dễ. Nhưng nàng có biết Ảnh Nguyệt ẩn mình như thế nào không? Một khi họ đã lấy được, trừ phi chính người trong tổ chức ra tay, bằng không cả thiên hạ cũng khó lần ra.
— Vậy… — Minh Nguyệt nhìn thẳng hắn, ánh mắt không d.a.o động — ngươi chính là người phải ra tay.
Sở Dịch sững lại. Trong lòng hắn, hai con đường như hai lưỡi đao cắt ngang: một là trung thành với tổ chức, một là phản bội để cứu nàng. Nhưng rồi hắn thấy lại vết m.á.u khô trên ngón tay — nơi giao ước m.á.u với nàng đêm trước.
— Được. — Hắn gật đầu, giọng khàn khàn — Nhưng một khi ta hành động, nghĩa là ta đã phản hẳn với Ảnh Nguyệt. Từ nay, chúng sẽ coi ta là kẻ phản đồ.
— Vậy thì để chúng coi. — Minh Nguyệt đáp, giọng chắc như thép. — Nếu muốn cứu lấy biên cương, cứu lấy cha ta, thì chúng ta không còn lựa chọn nào khác.
Đêm hôm ấy, họ bắt đầu điều tra theo dấu vết.
Minh Nguyệt tìm ra rằng sát thủ đã để lại dấu vải cháy xém gần nến. Khi soi kỹ, đó là loại vải chỉ được bán ở chợ ngầm phía Nam thành. Sở Dịch lập tức nhận ra: đó là điểm giao dịch quen thuộc của Ảnh Nguyệt.
— Nếu ta đoán không sai, — hắn nói nhỏ — Thiên thư đã được chuyển ra khỏi thành ngay trong đêm, qua đường hầm cũ ở bến sông Hoài.
— Vậy còn kịp đuổi theo không? — Minh Nguyệt hỏi, ánh mắt căng thẳng.
— Có thể. Nhưng chỉ nếu đi ngay bây giờ.
Minh Nguyệt không do dự:
— Đi!
Bên ngoài, trăng non treo lơ lửng, sông Hoài cuồn cuộn sóng bạc. Trên bến, vài chiếc thuyền gỗ neo lặng, ngọn đèn dầu lập lòe như ma trơi.
Minh Nguyệt và Sở Dịch ẩn trong bóng tối, mắt dõi theo ba bóng người đang khênh hòm gỗ đi xuống thuyền. Hòm ấy vừa vặn chính là thứ mất trong mật thất.
— Là chúng. — Minh Nguyệt thì thầm, tay đặt lên chuôi Bạch Nguyệt kiếm.
Sở Dịch đặt tay ngăn nàng:
— Không thể lao ra liều mạng. Một khi ra tay, phải chắc chắn đoạt được, nếu không Thiên thư sẽ mất vĩnh viễn.
Ánh mắt hắn lóe sáng trong đêm, vừa như sói vừa như người tuyệt vọng.
— Đây sẽ là lần cuối ta phản tổ chức. Nếu thất bại, nàng đi ngay. Đừng quay lại.
Minh Nguyệt mím môi, ánh mắt kiên quyết:
— Chúng ta đã lập giao ước máu. Sống c.h.ế.t cùng nhau.
Hai bóng người lao ra khỏi bóng tối, kiếm sáng lóe lên như trăng rơi xuống dòng sông.
--------------------------------------------------