Đêm ở bến sông Hoài kết thúc trong m.á.u và khói. Minh Nguyệt và Sở Dịch tuy chặn được một toán sát thủ, nhưng chiếc thuyền chở hòm gỗ đã thoát ra xa. Đuổi theo là vô vọng. Thiên thư vẫn mất.
Trên đường trở về, Minh Nguyệt ngồi trong xe ngựa, tay ôm Bạch Nguyệt kiếm, mắt nhìn vào khoảng tối mịt ngoài rèm. Lòng nàng cuộn trào, vừa căm hận, vừa lo lắng, lại có một tia băn khoăn mơ hồ: Tại sao Thiên thư lại được cất trong mật thất phủ Trấn Bắc? Vì sao cha chưa từng nhắc tới?
Sở Dịch ngồi đối diện, vết thương còn rỉ máu, nhưng ánh mắt sắc lạnh:
— Đêm nay chúng ta thất bại. Nhưng cơ hội chưa hết. Nếu tìm ra cách giải mật của Thiên thư, thì cho dù kẻ khác giữ được hòm gỗ, cũng chẳng ích gì.
Minh Nguyệt giật mình:
— Ngươi nói… Thiên thư không phải chỉ là bản đồ vận lương?
Sở Dịch gật nhẹ:
— Trong tổ chức từng truyền, Thiên thư là một loại mật điển, ngoài bản đồ còn có cơ chế mật mã. Không ai giải được, trừ khi biết “chìa khóa”.
Câu nói ấy như tia chớp xé màn đêm. Trong óc Minh Nguyệt bỗng lóe lên hình ảnh cha nàng, Trấn Bắc Hầu Tạ Dụ, từng cầm Bạch Nguyệt kiếm dạy nàng luyện kiếm dưới trăng. Ông từng nói: “Kiếm này không chỉ để g.i.ế.c người. Còn để bảo vệ bí mật của thiên hạ.”
Ngay hôm sau, Minh Nguyệt một mình đến từ đường gia tộc. Gian phòng tĩnh lặng, hương trầm lững lờ. Nàng quỳ trước bài vị cha, chậm rãi mở chiếc hòm gỗ cũ, nơi giấu những di vật ông để lại.
Trong hòm, ngoài vài bức thư nhàu cũ, nàng tìm thấy một cuộn giấy da mỏng, bên ngoài ghi rõ: “Di thư cho Minh Nguyệt – Chỉ được mở khi gia tộc lâm nguy.”
Tay nàng run run khi mở cuộn da. Chữ viết mạnh mẽ, vẫn mang khí phách của cha:
@thichancommem
“Con gái, nếu con đọc những dòng này, nghĩa là Hầu phủ đã vào cảnh hiểm nguy. Con phải nhớ: Bạch Nguyệt kiếm không chỉ là kiếm pháp. Trong từng chiêu, từng thức, có ẩn mật khẩu để mở Thiên thư. Đó là tuyệt mật của tổ tiên, chỉ truyền cho con gái út, vì ‘Nguyệt’ là ánh sáng soi gương, mới không bị tham vọng che mờ.”
“Bảy chiêu Bạch Nguyệt kiếm, hợp lại chính là bảy chữ mật. Khi nối liền theo thứ tự, sẽ mở được Thiên thư. Con phải ghi nhớ, tuyệt đối không để lọt vào tay kẻ khác.”
Minh Nguyệt đọc xong, tim nàng đập dồn dập. Tất cả những năm tháng khổ luyện dưới trăng, những chiêu thức nàng tưởng chỉ để phòng thân, hóa ra đều là mật mã.
Nàng đứng dậy, rút kiếm, bắt đầu múa lại từng chiêu Bạch Nguyệt kiếm.
— Nhất thức: Nguyệt Hoa Sơ Hiện.
— Nhị thức: Vân Quang Trầm Lạc.
— Tam thức: Ảnh Tụ Tàn Nguyệt…
Từng chiêu vung ra, ánh thép loang loáng phản chiếu trăng trên nền gạch. Đến chiêu thứ bảy, “Tịch Quang Vô Ngữ”, lưỡi kiếm hạ xuống, nàng dừng lại, trong đầu hiện rõ bảy chữ ghép thành câu: “Nguyệt tại nhân tâm, tâm minh thiên địa.”
“Đây chính là mật khẩu.” – Minh Nguyệt thì thầm.
Sở Dịch bước ra từ bóng tối, đã đứng quan sát nàng từ lâu. Hắn nhìn bảy chiêu kiếm, trong mắt không giấu nổi sự kinh ngạc.
— Vậy ra… Bạch Nguyệt kiếm là chìa khóa. — Hắn thở khẽ. — Không ai ngờ rằng Tạ gia lại giữ bí mật lớn đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/minh-nguyet-dao/chuong-8-kiem-phap-that-truyen.html.]
Minh Nguyệt quay sang, ánh mắt lạnh:
— Nếu ngươi dám tiết lộ, cả Hầu phủ sẽ bị tru di.
Sở Dịch cười nhạt:
— Nếu ta muốn tiết lộ, đã làm từ lâu. Ta cứu nàng không phải để bán đứng nàng.
Nàng nhìn hắn, trong lòng dấy lên cảm giác phức tạp. Một sát thủ Ảnh Nguyệt, đáng lẽ là kẻ thù, nhưng hết lần này tới lần khác đứng cạnh nàng. Giữa hai người, rốt cuộc là gì?
— Giờ thì rõ rồi. — Minh Nguyệt nắm chặt kiếm. — Thiên thư có thể mất, nhưng nếu ta nhớ được mật khẩu, ta vẫn giữ được cơ hội. Vấn đề là… triều đình sẽ không tin.
Sở Dịch gật đầu:
— Cho nên chúng ta cần một bằng chứng khác, một thứ có thể khiến bá quan nghiêng về phía nàng. Và bằng chứng ấy… chỉ có thể lấy từ chính tay kẻ cầm Thiên thư bây giờ.
Minh Nguyệt nhắm mắt, hình dung khuôn mặt lạnh lẽo của Dạ Vũ, đôi đao cong sáng như ánh mắt sói. Hắn hẳn đã chuyển Thiên thư cho Hàn Kinh. Nhưng nếu vậy, Quốc sư có thể chưa giải được, nên còn chưa dám công khai.
— Thời gian không còn nhiều. — Nàng mở mắt, ánh sáng quyết liệt lóe lên. — Ta phải giành lại Thiên thư trước khi Quốc sư giải được nó.
Đêm hôm đó, Minh Nguyệt viết thư mật gửi cho vài cựu tướng thân cận của cha, nhờ họ lặng lẽ điều tra động tĩnh trong phủ Quốc sư. Đồng thời, nàng bắt đầu luyện Bạch Nguyệt kiếm mỗi đêm, khắc sâu bảy chiêu như bảy chữ thần chú.
Một lần, khi nàng tập đến chiêu cuối cùng, kiếm vung ngang, ánh sáng bạc quét qua mặt đất, Sở Dịch bất giác bước lên, chặn bằng trường kiếm của hắn. Tiếng thép chạm nhau, ngân dài.
Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng:
— Minh Nguyệt, nàng biết rằng kể từ khi nắm giữ mật khẩu, số phận nàng đã thay đổi. Nàng sẽ không chỉ là con gái của Trấn Bắc Hầu nữa. Nàng sẽ trở thành cái gai trong mắt cả triều đình và tổ chức.
— Ta biết. — Nàng đáp, hơi thở dồn dập nhưng giọng kiên định. — Nhưng nếu ta không giữ, thiên hạ sẽ loạn. Ta không thể để cha c.h.ế.t trong ô nhục, không thể để hàng vạn binh sĩ biên cương c.h.ế.t vì thiếu lương.
Ánh mắt nàng sáng rực như trăng soi đáy giếng.
Sở Dịch im lặng rất lâu, rồi hắn khẽ nghiêng đầu, như chấp nhận một điều gì.
— Được. Vậy từ nay, ta sẽ đi cùng nàng. Dù là sói phản tổ chức, dù bị thiên hạ gọi là phản thần, ta cũng mặc.
Khoảnh khắc ấy, giữa bóng tối, cả hai nhìn nhau, không cần thêm lời thề nào nữa.
Đêm tĩnh mịch. Gió bấc cuốn bay vài cánh lá khô, rơi xuống mái ngói. Minh Nguyệt nhìn Bạch Nguyệt kiếm trong tay, ánh sáng thép phản chiếu như trăng vỡ.
Nàng hiểu: thanh kiếm này không chỉ là vũ khí, mà là chìa khóa nắm vận mệnh của cả triều đình.
Và nàng, một nữ nhi Tạ gia, từ giây phút này, đã gánh trên vai số phận lớn hơn bản thân rất nhiều.
--------------------------------------------------