Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Gái Truyền Kỳ

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

3.

Tối hôm đó về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là kể với Giang Thừa rằng tôi đã gặp một xà yêu đến cầu ấn.

Giang Thừa tưởng tôi bị trúng tà, vội vàng từ thành phố Xuyên chạy về ngay trong đêm.

Đêm ấy, Giang Thừa ôm tôi ngủ, anh ôm rất c.h.ặ.t.

Tôi cảm nhận được sự lo lắng trong anh.

Bấy lâu nay, chắc hẳn chứng rối loạn lưỡng cực khó kiểm soát của tôi đã gây ra cho anh rất nhiều áp lực. Anh không giỏi biểu đạt, chẳng biết nói lời an ủi người khác, chỉ biết vụng về ở bên cạnh tôi.

Chuyện xà yêu cầu ấn, cho dù là ai nghe được cũng thấy rất hoang đường, chắc Giang Thừa cũng nghĩ như vậy? Nhưng vì lo lắng cho cảm nhận của tôi nên anh không hỏi tôi bất cứ điều gì.

Haiz… Thôi vậy, chuyện này không nên nhắc lại nữa, cứ xem như tôi nằm mơ giữa ban ngày đi, dù sao chuyện cũng đã qua cả rồi, hà tất phải để Giang Thừa lo thêm?

Tôi đã dự định trong lòng như thế, nhưng ngay đêm hôm đó, xà yêu lại xuất hiện trong giấc mơ của tôi.

Hắn ta vẫn mặc cái áo choàng đen ấy, chỉ là lần này không đội mũ trùm nữa, cái đầu lộ hẳn ra ngoài.

Mới chỉ nửa ngày không gặp, xà yêu đã trở nên giống con người hơn, gương mặt vốn gầy guộc hốc hác nay đầy đặn hơn, cần cổ cũng thu ngắn lại bằng chiều dài của người bình thường.

Hắn ta chắp tay với tôi: “Tại hạ Vân Khê, bái kiến ân cô.”

Dù đang trong mơ nhưng tôi vẫn vô cùng tỉnh táo, biết rõ đây là yêu quái đến tìm tôi báo mộng, tôi vội bắt chước chắp tay chào lại hắn ta: “Chào anh, chào anh.”

Vân Khê mỉm cười với tôi.

Hắn ta không cười còn đỡ, vừa cười, miệng liền há rộng, thè ra cái lưỡi rắn đỏ lòm.

Tôi lập tức căng c.h.ặ.t ngón chân, sợ đến mức không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.

Vân Khê thấy thế, vội thu lại nụ cười: “Ân cô đừng sợ, nhờ ân huệ của cô mà tôi nhận được cơ duyên lớn. Lần này đến báo mộng là để bày tỏ lòng cảm kích với cô.”

Tôi lúng túng đáp: “Không cần, không cần đâu, tôi cũng chẳng làm gì cả.”

Người đàn ông mặc áo choàng đen đứng thẳng tắp, trông giống như một con rắn dựng thẳng người vậy.

Có lẽ sợ dọa tôi lần nữa, hắn ta không dám có bất kỳ động tác thừa nào, chỉ giữ nguyên tư thế giấu bàn tay trong tay áo.

“Ân cô không biết đấy thôi, yêu quái chúng tôi muốn cầu ấn cần phải tìm người hữu duyên. Bạn của tôi là Minh Đạo T.ử đã chạy khắp nơi từ Nam chí Bắc để tìm kiếm người hữu duyên giúp tôi, tình cờ làm sao lại gặp được cô ở đấy.”

“Minh Đạo Tử? Là vị đạo trưởng kia hả?”

Vân Khê gật đầu: “Đúng vậy.”

“Thì ra anh và đạo trưởng là bạn…“

Vân Khê thè lưỡi rắn: “Tôi quen biết Minh Đạo T.ử đã mấy trăm năm, cái tên Vân Khê này cũng là do ông ấy đặt cho.”

Mấy trăm năm?!

Tôi tròn mắt kinh ngạc!

Rõ ràng thoạt nhìn đạo trưởng đó trông như người trung niên, không ngờ lại sống lâu đến vậy…

“Ân cô.” Vân Khê kéo suy nghĩ của tôi trở lại: “Lần này tôi đến là để báo ân.”

“Không biết ân cô có tâm nguyện gì không?”

*

Thật lòng thì một người sống đến ba mươi tuổi như tôi, trong lòng khó tránh khỏi có vài điều tiếc nuối.

Ngày trước vì biết chẳng thể nào bù đắp được tôi nên cố tình phớt lờ sự tồn tại của những điều đó. Nhưng nay có người hỏi đến, trong đầu tôi không khỏi lần lượt nhớ lại những nỗi tiếc nuối ấy.

Cuối cùng, ánh mắt tôi dừng lại trên gương mặt Giang Thừa đang say ngủ.

Chuyện cũ đã qua, cứ để tiếc nuối mãi mãi là tiếc nuối đi.

Con người sống là phải nhìn về phía trước, luôn hướng tới tương lai.

“Tâm nguyện lớn nhất của tôi là hy vọng được sống một đời bình an suôn sẻ cùng Giang Thừa.”

Đôi mắt xanh biếc của Vân Khê theo hướng ánh mắt tôi mà nhìn sang Giang Thừa đang ngủ say, hắn ta không trả lời ngay mà như đang suy tư.

Tôi thấy thế bèn ngượng ngùng vén tóc mai bên vành tai: “À, Vân Khê, là thế này…”

“Tôi chỉ là một người bình thường, không hiểu rõ về những sự tồn tại kỳ diệu như các anh, cũng không biết anh có khả năng thỏa mãn tâm nguyện của tôi hay không? Nếu tâm nguyện này quá khó để thành hiện thực, xin anh đừng cố ép bản thân.”

Vân Khê nghe tôi nói vậy, hơi sững người rồi cúi người với tôi, đáp: “Ân cô cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ dốc hết sức.”

Vừa dứt lời, bàn tay giấu trong áo choàng đen của hắn ta bỗng lấy ra một giỏ trúc từ ống tay áo dài thượt.

*

Giỏ trúc đung đưa trên đầu ngón tay thon dài trắng muốt, Vân Khê cẩn thận đặt nó lên tủ đầu giường tôi.

“Ân cô, trong giỏ này có năm món, đều là những kỷ vật tôi để lại.”

Hắn ta mở nắp giỏ trúc, lấy ra một vật: “Đây là mật rắn, vô cùng tốt cho nữ giới, xin mời ân cô nuốt nó.”

Tôi nhìn thứ gọi là “mật rắn” giữa hai đầu ngón tay Vân Khê, nó to cỡ viên chè trôi nước, đỏ rực như kẹo hồ lô ngào đường, chỉ là màu đỏ sậm hơn một chút, khiến người ta liên tưởng đến m.á.u khô.

“Phải nuốt ngay bây giờ sao?”

Trong lòng tôi có chút băn khoăn: thứ này không cần nấu lên sao? Nghe nói mật rắn ăn đắng lắm…

Vân Khê đưa mật rắn đến gần miệng tôi, thái độ rất kiên quyết.

Trong lòng tôi biết chắc chuyện này không cho phép mặc cả.

Đối với rắn, mật rắn là thứ cực kỳ quan trọng chỉ xếp sau trái tim. Vân Khê người ta còn không tiếc trao tặng, nếu tôi còn tiếp tục bắt bẻ nữa thì chẳng khác nào không biết điều.

Tôi c.ắ.n răng hạ quyết tâm, nuốt mật rắn vào miệng, định nhai vài cái rồi nuốt xuống bụng như ăn chè trôi nước, không hề nghĩ rằng nó vừa vào miệng đã trơn tuột trôi xuống cổ họng.

Tôi không những không nếm được chút vị m.á.u tanh nào, trái lại, chỉ một lúc sau, còn cảm thấy toàn thân tôi nhẹ nhõm thư thái, cả người trở nên ấm áp hẳn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-gai-truyen-ky/chuong-2.html.]

4.

Giang Thừa vừa tỉnh dậy liền thấy tôi mở to đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào anh.

Anh dụi mắt, còn ngái ngủ hỏi: “Sao vậy? Tiểu Ngư Nhi.”

Tôi tên là Ngư Vi, “Tiểu Ngư Nhi” là biệt danh Giang Thừa đặt cho tôi.

Tôi nhìn chằm chằm Giang Thừa: “Xà yêu đến báo ân rồi.”

Lời tôi vừa thốt ra khiến Giang Thừa giật b.ắ.n người, lăn một vòng từ trên giường rồi ngồi bật dậy. Anh ngồi trên giường, nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn hoài nghi.

Tôi biết anh đang lo nghĩ điều gì, vội xua tay, nói với anh: “Anh đừng vội, nghe em nói trước đã…“

Tôi kể lại tường tận chuyện xảy ra đêm qua cho Giang Thừa nghe. Khi anh nghe đến đoạn Vân Khê đặt giỏ trúc lên tủ đầu giường, anh theo phản xạ nhìn về phía đó.

Tôi cũng phối hợp nghiêng người sang một bên, để chiếc giỏ trên tủ đầu giường hiện rõ trước mắt anh.

Giang Thừa nhìn thấy giỏ, rõ ràng đã ngây người.

Tôi dứt khoát bê cái giỏ ấy đặt vào tay anh: “Em biết chuyện này nghe rất khó tin. Hay là thế này, anh tự mở cái giỏ ra xem thử đi?”

*

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Trong cái giỏ Vân Khê mang đến còn bốn thứ, tim rắn, khí rắn, tủy rắn và da rắn.

Da rắn nằm trong giỏ trông chẳng khác mấy so với da rắn bình thường, không có gì đặc biệt. Nhưng tim rắn, khí rắn và tủy rắn thì không giống vậy.

Trước đây, tôi từng nghe người ta nói tim rắn nằm ở vị trí bảy tấc trên thân rắn, nên mới có câu “đánh rắn phải đ.á.n.h vào bảy tấc”.

Còn khí rắn và tủy rắn thì tôi còn chưa từng nghe nhắc đến, chứ đừng nói là thấy tận mắt.

*

Tim rắn, khí rắn và tủy rắn trước mắt Giang Thừa vô cùng kỳ lạ.

Tim rắn là một khối m.á.u thịt, được đặt trong một chiếc hộp vuông trông như làm từ đá cẩm thạch, vừa mở hộp ra, luồng khí lạnh liền phả ra ngoài.

Không phải luồng khí lạnh thông thường mà là lạnh đến mức cả không khí trong phòng như giảm đi vài độ.

Giang Thừa cảm thấy cả người không ổn.

Anh vội đóng nắp hộp lại, ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt đúng kiểu ‘tuy tôi không hiểu nhưng tôi bị sốc’.

Giang Thừa hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, mấy thứ này là gì thế?”

Tôi đáp: “Kỷ vật để lại.”

Anh chớp mắt mấy lần, vẻ mặt hơi đờ đẫn.

Tôi lại nhắc anh: “Cái bình chứa khí rắn trông giống như lọ t.h.u.ố.c hít ấy, anh đừng mở ra nhé. Khí rắn là thứ lưu động, Vân Khê nói chỉ cần vừa mở nắp là nó sẽ bay mất.”

Ngón tay Giang Thừa vừa sờ vào cái bình trông như lọ t.h.u.ố.c hít, anh nghe vậy bèn lập tức rụt ngón tay lại.

*

Bên trong bình t.h.u.ố.c hít màu trắng sữa, khí rắn màu xanh biếc lượn lờ như một con rắn nhỏ sống động và linh hoạt.

Mắt thường cũng nhìn thấy rõ sự thần kỳ của nó.

Dù Giang Thừa là một sinh viên ngành khoa học tự nhiên có lòng tin kiên định vào chủ nghĩa duy vật, cũng không khỏi bắt đầu hoài nghi cuộc đời.

*

Chiều hôm đó, tôi và Giang Thừa không cùng ba mẹ ra hồ Yên Hà câu cá, mà ở lại trong nhà.

Theo sự dặn dò của Vân Khê, tôi lấy tủy rắn và da rắn trong giỏ ra, trước tiên đổ tủy rắn vào nồi, sau đó cho da rắn vào, bật bếp hầm nhỏ lửa.

Giang Thừa rướn cổ ngó vào nồi: “Da rắn cứng thế, hầm có tan ra được không?”

“Từ từ rồi sẽ tan.” Tôi đáp: “Vân Khê nói hầm nhỏ lửa tầm mười phút là da rắn và tủy rắn sẽ nấu thành một bát canh.”

Giang Thừa tò mò như một đứa trẻ, ngồi ngoan ngoãn trước nồi sắt canh đủ mười phút.

Mười phút sau, quả nhiên đúng như lời Vân Khê đã nói, da rắn cứng ngắc biến mất hoàn toàn, trong nồi chỉ còn lại một bát canh trong veo.

Canh tỏa ra một mùi hương đặc biệt, khó mà miêu tả, hễ ngửi thấy là khiến người liên tưởng đến mặt hồ phẳng lặng giữa rừng sâu…

*

Tôi chia canh da rắn thành hai bát, đưa cho Giang Thừa một bát.

Anh không nhận.

Anh do dự: “Đây là đồ mà người ta tặng em.”

Tôi trêu anh: “Anh nếm thử giúp em xem có độc không?”

Dù canh da rắn có quý đến đâu, cũng phải uống chung với Giang Thừa mới thấy ngon.

Từ trước đến nay, giữa chúng tôi vẫn vậy, cần gì phải khách sáo?

Giang Thừa hiểu ý tôi, mỉm cười dịu dàng, không nói lời khách sáo nữa, bưng bát canh lên uống cạn.

*

Húp canh xong, cả hai chúng tôi đều thấy buồn ngủ, tôi đoán là do tác dụng của canh da rắn nên nhanh ch.óng kéo Giang Thừa về phòng ngủ.

Cứ thế cả hai ngủ một giấc đến tận chạng vạng tối mới tỉnh, vừa mở mắt đã ngửi thấy mùi hôi thối bốc lên trong phòng ngủ.

Ngay khoảnh khắc đó, cả tôi và Giang Thừa đều tưởng mình đã “làm bậy” ra giường, sợ hãi bật dậy khỏi giường.

Chúng tôi đi chân trần trên mặt sàn, cả người bị phủ kín bởi một lớp bẩn đen sì và nhầy nhụa.

Chất bẩn ấy có màu như bùn lạ, sền sệt và dính nhớp, toả ra mùi hôi thối nồng nặc.

Cả tôi lẫn Giang Thừa đều dám mở miệng nói chuyện, rất sợ chỉ vừa há miệng là bất cẩn nuốt nhầm cái thứ nhầy nhụa trên người vào bụng.

Sau vài giây im lặng, chúng tôi rất ăn ý cùng nhau lao vào phòng tắm.

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Gái Truyền Kỳ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...