Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Gái Truyền Kỳ

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

29.

Chị Trương thông qua bên sản xuất sắp xếp cho tôi và Giang Thừa đến phim trường, chị ta nói rất rõ với phía họ rằng chúng tôi đến là vì chuyện diễn viên bị rắn c.ắ.n, nhưng không phải để đòi công lý hay gây chuyện, mà là để tìm t.h.u.ố.c giải.

Tuy độ nổi tiếng của Từ Tiên Nhi không lớn nhưng vụ việc này ồn ào đến mức thu hút sự quan tâm rộng rãi của xã hội, đoàn phim phải gánh chịu trách nhiệm không thể chối bỏ. Vì vậy, nhân viên trong đoàn đối xử khác lịch sự với tôi và Giang Thừa, còn đặc biệt sắp xếp một người bản địa đi cùng hai chúng tôi, bảo rằng có người địa phương dẫn đường lên núi sẽ giảm được rất nhiều nguy hiểm tiềm ẩn.

Tôi không muốn có người ngoài đi theo nên dứt khoát từ chối ý tốt của đoàn phim.

Đạo diễn của đoàn phim là một người đàn ông trung niên để tóc dài, tất cả mọi người đều gọi là đạo diễn Lâm. Đạo diễn Lâm nghe nói chúng tôi từ chối đi cùng với người bản địa, ông ta đã nổi điên tại chỗ.

“Muốn một mình vào núi thì cứ việc đi nhưng nếu xảy ra chuyện gì thì đừng hòng bắt đoàn phim chúng tôi chịu trách nhiệm!”

“Chuyện của Trần Chỉ Lan và Từ Tiên Nhi đã làm chậm trễ tiến độ quay phim của chúng tôi một cách nghiêm trọng. Hai người các người muốn lên núi tìm đường c.h.ế.t thì phải ký giấy cam kết chịu trách nhiệm trước đã, đừng để đến lúc xảy ra chuyện lại đổ hết lên đầu đoàn phim chúng tôi.”

Tuy lời này nghe có vẻ thiếu tình người nhưng cũng có cái lý của ông ta.

Tôi dứt khoát ký vào giấy cam kết, sau đó cùng Giang Thừa đi vào núi dưới ánh mắt cực kỳ không hài lòng của đạo diễn Lâm.

*

Trong núi cực kỳ ẩm ướt.

Tôi nghĩ sở dĩ loài Tiếu Kim Hoàn có thể sống được trong vùng này là bởi vì độ ẩm ở đây phù hợp với điều kiện sinh tồn của nó.

Với tôi, mối nguy hiểm ở rừng rậm chỉ nằm ở việc đường núi khó đi.

Những động vật sống trong rừng sẽ không làm hại tôi, chúng đối xử vô cùng thân thiện với tôi, nhờ vậy Giang Thừa cũng được tôi bảo vệ an toàn.

Chúng tôi dễ dàng tìm được Tiếu Kim Hoàn, đây là một loài rắn có kích thước không lớn, trên thân có các hoa văn vòng tròn màu vàng và bạc, là một loài rắn độc nổi tiếng.

Trong núi có khá nhiều loài rắn này, chúng tôi tìm được con rắn đã c.ắ.n người, nó đang cuộn mình trong đám cỏ ẩm ướt, vừa thấy tôi liền gọi “tổ tiên”.

Tôi hỏi nó: “Sao mi lại lẻn vào phim trường c.ắ.n người?”

Con rắn nhỏ lắc lắc cái đầu rắn, giọng nói nhỏ xíu nghe như đang mê man.

Nó đáp: “Tổ tiên, con cũng không biết bị sao nữa? Lúc đó có một cỗ lực lượng thần bí điều khiển con, con không làm chủ được bản thân, chỉ muốn c.ắ.n người thôi.”

Tôi lập tức nhận ra sự việc này không đơn giản, liền hỏi rắn nhỏ: “Cỗ lực lượng đó là gì?”

Rắn nhỏ vẫn còn sợ hãi trong lòng: “Tổ tiên, con chưa từng gặp qua cỗ lực lượng đó, rất kỳ quái.”

Tôi thầm suy nghĩ, chẳng lẽ là Từ Tiên Nhi và Trần Chỉ Lan đã bất cẩn phạm phải điều cấm kỵ nào đó, đắc tội với một thế lực thần bí nào đó tồn tại trong khu rừng này?

Chuyện này còn chưa rõ ràng, sau này phải hỏi Từ Tiên Nhi cặn kẽ hơn mới được.

Việc cấp bách trước mắt là giải quyết vấn đề độc rắn.

“Rắn con, hôm đó em c.ắ.n một người là bạn tốt của chị. Hiện giờ cô ấy bị trúng độc rắn, không chữa trị được, chị có thể xin em một ít t.h.u.ố.c giải được không?”

Bầy rắn nhỏ khá hào phóng với tôi, chẳng ngần ngại gì mà nói cho tôi biết cách giải độc.

Thì ra độc tố của chúng cần chính bản thân chúng tiết ra một loại dịch rắn giải độc, sau đó tiêm dịch rắn vào vết thương, chưa tới nửa giờ sau là có thể giải độc.

Quá trình lấy được t.h.u.ố.c giải thuận lợi đến bất ngờ, sau khi chúng tôi lấy được t.h.u.ố.c giải thì lập tức quay về đoàn phim. Cân nhắc về mọi mặt, tôi và Giang Thừa vẫn quyết định thông báo một tiếng với đạo diễn trước khi rời đi.

Đoàn phim dựng rất nhiều lều bạt, tôi và Giang Thừa bước đến bên ngoài lều của đạo diễn, bỗng nghe thấy bên trong truyền ra giọng nói của đạo diễn Lâm.

Giọng nói của ông ta rất dễ nhận ra, vừa nghe là biết kiểu người nóng nảy.

“Thông tin đã được xác nhận, tỷ lệ rất lớn là gương mặt của Trần Chỉ Lan đã bị hủy. Tống Vũ, cô chuẩn bị đi, quay lại tất cả các cảnh mà Trần Chỉ Lan đã quay trước đó.”

Một giọng nữ dịu dàng đáp lại: “Được ạ, đạo diễn Lâm.”

Tôi biết Tống Vũ, cô ấy là nữ phụ số hai trong bộ phim này.

Mấy năm trước, cô ấy nổi như cồn nhờ vào một bộ phim thanh xuân học đường, giờ đã là nữ minh tinh hot nhất nhì showbiz.

Đạo diễn Lâm định thay vai nữ chính Trần Chỉ Lan, giao cho nữ phụ số hai Tống Vũ đóng thay. Việc này vốn là chuyện nội bộ của đoàn phim, nhưng lại vô tình bị tôi và Giang Thừa nghe được.

Tôi với Giang Thừa đều thấy có hơi xấu hổ, hai đứa giả vờ ho khan một tiếng ngoài lều.

Đạo diễn Lâm hỏi: “Ai đấy?”

Chúng tôi cất bước vào trong.

Lều bạt khá rộng rãi, ở giữa đặt một bàn vuông, xung quanh có mấy cái ghế dựa, đạo diễn Lâm và Tống Vũ đang ngồi ở đó.

Ánh mắt của tôi lập tức dừng lại trên người Tống Vũ, mí mắt giật mạnh hai cái liên tiếp, suýt chút nữa thì không kiềm được mà hét toáng lên!

Tôi chỉ từng thấy một người mang khí nghiệp chướng là Đỗ Minh, trên người cậu ta chỉ có một vòng khí nghiệp chướng mà đã hại cậu ta nhập viện rồi. Bây giờ Tống Vũ đang ngồi cách đó không xa, cả cơ thể cô ta bị phủ bởi kín trong khí nghiệp chướng, giống như bị xích sắt màu đen quấn c.h.ặ.t.

Tôi chưa từng thấy nghiệt chướng khí nào dày đặc đến thế, chúng vặn vẹo giống như sinh vật sống, toát ra khí tức khiến người ta nổi da gà.

Nhưng đó chưa phải điều kỳ quái nhất, điều kỳ quái nhất là trên vai Tống Vũ đang ngồi một bóng người tí hon đen sì. Nó đang áp chế khí nghiệp chướng khiến chúng không thể tùy ý quậy phá.

Tống Vũ nhìn tôi chằm chằm, cái bóng đen trên vai cô ta cũng nhìn chằm chằm tôi.

Hình như bóng đen rất phấn khích, toàn thân đen sì rung lên bần bật.

Da đầu tôi tê rần, bất giác nắm c.h.ặ.t lấy tay Giang Thừa, cả tay chân đều run rẩy.

Dường như bóng đen cảm nhận được nỗi sợ của tôi, nó phá lên cười khanh khách, sau đó bay thẳng về phía tôi với tốc độ cực nhanh như đạn pháo. Tôi chỉ cảm giác được có thứ gì lao tới phía tôi, theo bản năng giơ tay lên chắn.

Cùng lúc đó, trên người tôi bỗng b.ắ.n ra một luồng sáng đỏ, hất mạnh bóng đen đó bay ra xa. Nó lộn mấy vòng trên không trung mới miễn cưỡng giữ được cơ thể thăng bằng.

Bóng đen dò xét tôi đầy kiêng kị.

Sắc mặt tôi tái mét, lưng toát mồ hôi lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-gai-truyen-ky/chuong-27.html.]

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Không ai trong lều biết chuyện gì vừa xảy ra, chỉ thấy tôi đột nhiên phản ứng kỳ lạ, đều cảm thấy khó hiểu.

Đạo diễn Lâm lớn tiếng hỏi tôi: “Cô sao thế?”

Tôi cố gắng bình tĩnh, khàn khàn trả lời: “Không sao, bị đèn huỳnh quang làm ch.ói mắt chút thôi.”

“À.” Đạo diễn Lâm tỏ thái độ lạnh nhạt, hỏi chúng tôi: “Tìm được t.h.u.ố.c giải chưa?”

Tôi hé môi, chẳng hiểu sao lại vô thức chọn nói dối: “Chưa.”

Khi nói câu đó, tôi cố ý nhìn về phía Tống Vũ, cô ta bắt gặp ánh mắt tôi, còn nở một nụ cười với tôi.

Cái bóng đen đã quay trở về trên vai cô ta, đầu nghiêng hẳn sang bên phải một góc chín mươi độ, dán mắt nhìn tôi với tư thế cực kỳ vặn vẹo.

Cảm giác rợn cả tóc gáy lại dâng trào.

Tôi lập tức thu hồi ánh nhìn, chào tạm biệt với đạo diễn Lâm.

Đạo diễn Lâm khịt mũi coi thường trước việc chúng tôi bỏ đi, chắc ông ta đang nghĩ trong bụng rằng tôi và Giang Thừa chỉ là lũ ăn hại, lợi dụng lúc Từ Tiên Nhi đang rối trí tìm mọi cách chữa bệnh để lừa gạt một phen, giả vờ ghé qua một chuyến cho có lệ, làm bộ làm tịch. Chẳng qua cũng chỉ để cho Từ Tiên Nhi một lời giải thích để dễ bề lừa tiền cô ấy mà thôi.

Tất nhiên tôi không thèm đôi co với ông ta.

Chân tôi vẫn còn đang mềm nhũn, Giang Thừa đỡ lấy tôi, hai chúng tôi chậm rãi rời khỏi lều.

Vừa bước ra ngoài lều, Giang Thừa định mở miệng hỏi, tôi vội lắc đầu, anh liền hiểu ý, im lặng không lên tiếng.

Mãi cho đến khi ngồi lên xe trở về, Giang Thừa mới hỏi tôi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Tôi nói: “Anh còn nhớ rắn nhỏ bảo nó bị một cỗ lực lượng thần bí điều khiển không?”

Giang Thừa gật đầu.

“Bây giờ, em gần như đã chắc chắn được cỗ lực lượng đó đến từ đâu rồi!”

*

Tôi gần như có thể xác định vụ Từ Tiên Nhi và Trần Chỉ Lan bị rắn c.ắ.n không phải t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn mà là có người đứng sau. Hơn nữa, khả năng cao người đó chính là Tống Vũ.

Cô ta quá quái dị, nhất là cái bóng đen trên vai cô ta, rốt cuộc đó là cái thứ gì vậy?

Tôi gấp gáp liên lạc với Minh Đạo Tử, kể lại tường tận mọi chuyện đã phát sinh cho ông ấy nghe.

Minh Đạo T.ử trả lời chắc nịch: “Đó là Cổ Mạn Đồng. Nó có thể đang muốn cướp lấy khí vận của con nhưng bị sự bảo hộ của Lưu Diễm dành cho con làm cho khiếp sợ.”

Tôi nhăn nhó, ủ rũ: “Vậy giờ phải làm sao? Có phải con đã bị cái thứ tà ác đó để mắt tới rồi không?”

Minh Đạo T.ử đáp: “Không sao. Có sự bảo hộ của Lưu Diễm, Cổ Mạn Đồng sẽ không dám tùy tiện ra tay với con. Sau này con đừng đến gần nó nữa là được.”

Tôi nhát gan lắm, nào dám lại gần nữa chứ? Tôi ước gì có thể cách cái thứ tà vật đó xa thật xa!

“Những tà môn ngoại đạo đó đều sẽ tự chuốc lấy quả báo thôi.” Hiển nhiên Minh Đạo T.ử cũng chẳng ưa gì tà vật, trấn an tôi: “Đừng sợ, cứ chăm chỉ tu luyện, đến khi hấp thụ xong gân thì con hoàn toàn có thể đấu với nó một trận.”

Chính bởi vì câu nói này của ông ấy, tôi luyện pháp quyết cả một đêm không dám nghỉ.

*

Sáng hôm sau, tôi mang theo dịch rắn giải độc đến gặp Từ Tiên Nhi.

Từ Tiên Nhi nhìn dung dịch không mấy bắt mắt trong đĩa nuôi cấy, ra vẻ lưỡng lự: “Thật sự hiệu nghiệm hả?”

“Hiệu nghiệm. mình đảm bảo với cậu.”

Tôi tiêm dịch rắn vào vết thương trên người Từ Tiên Nhi.

Mặc dù vết thương do rắn nhỏ tạo thành chỉ nhỏ cỡ hai chấm đỏ, nhưng quái lạ là hai chấm đỏ này mãi vẫn không chịu lành, luôn sưng tấy khó chịu, chạm nhẹ vào là đau.

Dịch rắn vừa được tiêm vào cơ thể Từ Tiên Nhi, cơn đau đớn đột nhiên biến mất.

Từ Tiên Nhi ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt sáng bừng: “Ngư Vi Vi, có cảm giác mát lạnh dễ chịu lắm!”

Tôi ngồi cùng cô ấy trên ghế sofa, chờ đợi: “Trong vòng nửa tiếng sẽ thấy hiệu quả, yên tâm đi, lát nữa khi cậu soi gương lại, đảm bảo khôi phục như ban đầu.”

Từ Tiên Nhi mím môi, khẽ gật đầu, lo lắng bất ăn chờ đợi.

Tôi ngồi bên cạnh cô ấy, trông thấy gương mặt cô ấy dần dần hồi phục như bình thường: “Được rồi, soi gương thử đi.”

Tôi lấy ra chiếc gương đã chuẩn bị từ trước, ban đầu Từ Tiên Nhi không dám nhìn vào gương, tôi dùng ánh mắt động viên cô ấy, cuối cùng cô ấy nảy sinh một cảm giác kiểu c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, rồi bất ngờ giơ mạnh chiếc gương lên trước mặt mình.

Nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, Từ Tiên Nhi cầm gương, bật khóc như mưa.

“Ngư Vi Vi, cảm ơn cậu.”

“Làm bạn với cậu đúng là phúc mấy đời của mình đấy!”

Tôi nói: “Được rồi, đừng khóc nữa, gương mặt có đẹp cách mấy mà khóc lóc thì cũng xấu nha…”

Cô ấy hít mũi: “Không đâu, với gương mặt như mình mà khóc thì gọi là lê hoa đái vũ cơ.”

Tôi cạn lời, nhét đĩa nuôi cấy đựng dịch rắn vào tay cô ấy: “Còn một ít t.h.u.ố.c giải, vừa nãy tôi dùng nó như thế nào, cậu cũng thấy rồi.”

“Cậu giữ lấy rồi đem đưa qua cho Trần Chỉ Lan đi. Để cô ấy nợ cậu một ân tình, sau này sẽ dìu dắt cậu nhiều hơn.”

“Giờ cuối cùng mình mới thấm thía mức độ khắc nghiệt trong giới giải trí của các cậu.”

Từ Tiên Nhi nghe vậy, bật cười trong nước mắt.

Cô ấy dang hai tay ôm tôi vào lòng: “Ngư Vi Vi, mình yêu cậu c.h.ế.t mất! Thật đấy, đời này mãi yêu cậu!”

Tôi cũng ôm lấy cô ấy: “Biết rồi~ Cậu bình an là tốt rồi.”

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Gái Truyền Kỳ
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...