Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Gái Truyền Kỳ

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

5.

Trong nhà chỉ có một phòng tắm, bên trong có lắp cả vòi sen và bồn tắm, ngăn cách chính giữa bởi một tấm rèm chống nước.

Tôi dùng vòi sen tắm suốt nửa tiếng mới gột sạch được lớp dơ trên người.

Tắm xong, cảm giác thật sảng khoái dễ chịu.

Cái cảm giác nhẹ nhõm ấy, diễn tả sao nhỉ?

Giống như từng có một tảng đá mười ký đè nặng lên người, giờ tảng đá đó biến mất rồi, tan biến hẳn, cơ thể lấy lại được tự do một lần nữa, bước đi cũng thấy như đang bay.

Tôi quấn khăn trùm đầu, đứng trước gương, nhìn bản thân trong gương mà có chút không dám tin.

Người phụ nữ trong gương có làn da vừa trắng vừa mịn trông như quả trứng vừa bóc vỏ, lỗ chân lông đều biến mất, trạng thái da còn đẹp hơn cả thời thiếu nữ.

Tôi không kiềm được ngắm nghía trước gương, thật đẹp, không nếp nhăn, không nám, không mỡ bụng, không chút dấu tích tàn phai của năm tháng, chính là phiên bản trẻ trung xinh đẹp của chính mình.

Tôi chợt nhớ ra, Giang Thừa vẫn chưa thấy bộ dạng này của tôi, trái tim không khỏi đập rộn ràng.

Tôi vội vàng lấy khăn lau sơ tóc, chạy đến trước tấm rèm chống nước ngăn cách với bồn tắm, gọi vào trong: “Giang Thừa, anh tắm xong chưa?”

Bên trong vọng ra giọng dịu dàng của Giang Thừa: “Xong rồi.”

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Nhịp tim tôi đập nhanh hơn: “Vậy anh mau ra đi!”

“Được.”

Bóng người cao lớn từ sau tấm rèm phủ đầy hơi nước bước ra, Giang Thừa ướt sũng xuất hiện trước mặt tôi.

Tôi trợn tròn mắt.

Bộ dạng này của Giang Thừa, tôi cũng chưa từng thấy!

Trước đây, anh cao tầm 1m75, giờ ít nhất cũng phải 1m80, bờ vai từng gầy gò giờ đã trở nên rộng lớn, cơ bụng lộ rõ từng múi… Tôi nhìn chằm chằm vào cơ bụng anh, nuốt nước miếng.

“Giang Thừa, anh có cơ bụng luôn rồi à?” Tôi vừa nói, vừa đưa tay chọc thử.

Tai Giang Thừa lập tức đỏ ửng.

Tôi nhân cơ hội dán vào người anh, mắt long lanh rồi c.ắ.n yêu hai phát: “Cao hơn rồi, đẹp trai hơn rồi, đến em còn không nhận ra luôn ấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-gai-truyen-ky/chuong-3.html.]

Giang Thừa đỏ mặt: “Tiểu Ngư Nhi, em vẫn xinh đẹp giống như trước đây.”

“Nói xạo!” Tôi chui ra khỏi lòng anh, ưỡn n.g.ự.c cong m.ô.n.g: “Rõ ràng em xinh hơn trước nhiều! Anh nhìn kỹ lại xem.”

*

Canh da rắn mang đến cho tôi và Giang Thừa sự thay đổi quá lớn.

Sau khi cả hai trầm trồ trước sự biến đổi của nửa kia, chúng tôi bắt đầu cọ nồi rửa chén, đem chiếu bẩn đi vứt.

Sau đó, chúng tôi mặc bộ đồ đã không còn vừa vặn, nắm tay nhau ra phố mua vài bộ quần áo mới, sau đó ăn một bữa ăn ngon để chúc mừng, tiện thể mua hai phần cơm nóng hổi về cho ba mẹ.

Ba mẹ đi câu cá cả ngày, đói đến mức n.g.ự.c dính vào lưng.

Lúc ba mẹ ăn đồ ăn chúng tôi đóng gói mang về, ba tôi đột nhiên nheo mắt nhìn hai đứa: “Hôm nay hai đứa trông khác ghê, có phải cao lên rồi không?”

Giang Thừa là kiểu người thật thà, vừa nghe ba tôi hỏi vậy, bỗng căng thẳng quay sang nhìn tôi.

Tôi bình thản như thường: “À, dậy thì muộn.”

Ba tôi gãi đầu, không hiểu dậy thì muộn là gì? Lại sợ hỏi nhiều sẽ bị mẹ tôi chê dốt nên thôi không hỏi nữa.

Mẹ tôi đang vùi đầu ăn cơm, nghe vậy nên ngẩng lên nhìn tôi và Giang Thừa: “Ở nhà nghỉ ngơi cũng tốt, sắc mặt tốt hơn hẳn trước đây!”

Tôi phụ họa: “Vâng ạ, ngủ một ngày mà mụn cũng tự lăn ra c.h.ế.t luôn rồi.”

*

Nếu như trước đó Giang Thừa chỉ tin bảy phần về chuyện tôi gặp Vân Khê thì bây giờ sau khi tự mình trải nghiệm sự lợi hại của canh da rắn, Giang Thừa đã hoàn toàn tin tưởng không chút nghi ngờ vào những điều kỳ diệu mà tôi đã gặp phải.

Tối đến, anh hồi hộp mở giỏ trúc, nhìn hai thứ còn lại bên trong: “Tiểu Ngư Nhi, hai thứ này xử lý sao đây?”

Tôi cũng không giấu anh.

“Vân Khê dặn em mang tim rắn và khí rắn đến đạo quán Thanh Hư ở núi Ngọa Long, đưa cho vị đạo trưởng Minh Đạo T.ử mà hôm trước chúng ta đã gặp. Anh ấy nói đạo trưởng có cách bán những thứ này đổi lấy tiền giúp chúng ta.”

Giang Thừa hơi tiếc rẻ, líu ríu nói với tôi: “Tiểu Ngư Nhi, chúng mình cũng đâu thiếu tiền lắm đâu, không thể giữ hai thứ này lại để bản thân dùng được à?”

Tôi thấy anh như đứa trẻ con, gặp được món đồ chơi hay ho là không muốn buông tay, không khỏi phì cười: “Chuyện đó em cũng hỏi Vân Khê rồi, anh ấy nói hai món này không có tác dụng gì mấy đối với người thường, đưa đạo trưởng mới phát huy hết giá trị.”

“Vậy à…” Giang Thừa không nài nỉ thêm: “Thế thì được, anh đi với em đến đạo quán Thanh Hư.”

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Gái Truyền Kỳ
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...