30.
Từ Tiên Nhi mang dịch rắn đến cho Trần Chỉ Lan, gần như là đem đến cho Trần Chỉ Lan một tia hy vọng trong tình cảnh tuyệt vọng.
Trần Chỉ Lan cũng rất nghĩa khí, vừa hồi phục dung mạo liền vỗ n.g.ự.c cam đoan với Từ Tiên Nhi: “Yên tâm đi, em gái, chị tuyệt đối sẽ không quên ân tình này!”
Sau đó, hai người họ bận bịu như chong ch.óng, vừa tiếp nhận phỏng vấn của giới báo chí truyền thông, vừa trấn an fans, vừa bàn bạc chuyện trở lại đoàn phim để tiếp tục quay phim.
Sau khi tôi và Giang Thừa về lại thành phố Xuyên cũng không rảnh rỗi gì, ngày nào cũng nhốt mình trong thư phòng luyện pháp quyết.
Tôi lấy ra toàn bộ nghị lực tu luyện chưa từng có từ trước đến giờ, không vì lý do gì khác, chỉ vì bị bóng đen bé tí kia dọa sợ.
*
Qua tháng mới, Từ Tiên Nhi bay từ phim trường về lại thành phố Xuyên, hẹn tôi gặp mặt.
Hai đứa hẹn nhau đi ăn lẩu, tôi hỏi cô ấy: “Bên cậu quay phim rảnh rỗi đến vậy à?”
Từ Tiên Nhi đáp: “Lẽ ra bận rộn lắm, bình thường diễn viên không được tự ý rời đoàn phim đâu, nhưng…”
Cô ấy liếc nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý: “Đạo diễn Lâm cố ý cho mình nghỉ, bảo mình đến tìm cậu, ông ta muốn hỏi cậu công thức giải độc của loài Tiếu Kim Hoàn.”
Trên mặt tôi hiện rõ biểu cảm phức tạp như ông cụ trên tàu điện ngầm nhìn điện thoại*, thầm nghĩ: tính tình của đạo diễn Lâm đúng là chẳng ra gì nhưng mơ thì mơ cũng giỏi thật.
*Ông cụ trên tàu điện ngầm nhìn điện thoại: Là một meme nổi tiếng xuất phát từ ảnh một ông cụ già trên tàu điện ngầm đang nhìn vào điện thoại với vẻ mặt vừa m.ô.n.g lung, vừa sốc.
Từ Tiên Nhi nhúng sách bò, miệng đầy dầu: “Ông ta bảo mình làm tiên phong, định nhờ mình làm cầu nối, muốn sắp xếp một buổi để hai người làm quen lại từ đầu.”
“Dẹp nghỉ đi.” Tôi từ chối dứt khoát: “Ai cũng đừng hòng có được công thức giải độc. mình sẽ không tiết lộ cho bất kỳ ai.”
Sở dĩ loài Tiếu Kim Hoàn có thể an yên sống một góc chính là vì chất độc của chúng rất mạnh.
Nếu công thức giải độc bị lan truyền thì chúng sẽ mất đi kỹ năng để bảo vệ bản thân, thế chẳng phải sẽ mặc cho người ta muốn làm gì thì làm sao?
Bầy rắn đã tin tưởng tôi tuyệt đối như thế, sao tôi có thể làm ra chuyện lấy oán trả ơn được?
Hơn nữa, tôi đã tra rồi, loài Tiếu Kim Hoàn này có tính tình ôn hòa, nếu con người không chọc chúng thì thường chúng sẽ không chủ động tấn công con người.
Lần này xảy ra chuyện c.ắ.n người, hoàn toàn là bởi vì bị Cổ Mạn Đồng sai khiến.
Tôi tỏ rõ thái độ với Từ Tiên Nhi: “mình sẽ không gặp đạo diễn Lâm, cậu cũng đừng làm người trung gian nữa.”
“Cậu thấy dáng vẻ mình giống người chịu làm trung gian lắm à?” Từ Tiên Nhi cầm khăn giấy xì mũi, kêu oan: “mình đã nghĩ sẵn rồi, về đến nơi mình sẽ nói với ông ta là mình đã cố hết sức nhưng cậu không nể mặt, không chịu gặp ông ta.”
Tôi nói: “Tốt! Cứ nói thế đi.”
Nhắc đến đạo diễn Lâm, Từ Tiên Nhi cũng không vui: “Ông ta là kiểu người tiểu nhân thích nịnh trên đạp dưới. Lúc cậu đi tìm t.h.u.ố.c giải, có phải thái độ của ông ta với cậu tệ lắm không?”
“Ừm!” Tôi gật đầu mạnh: “Lúc đó ông ta chỉ thiếu nước mọc mắt trên đầu!”
Từ Tiên Nhi nghe mà tức, miệng mắng đạo diễn Lâm không ngớt, tiện thể cô ấy còn kể cho tôi nghe vô số drama trong đoàn phim, làm tôi nghe đến trầm trồ không thôi.
Cuối cùng, giọng Từ Tiên Nhi chợt thay đổi: “Trần Chỉ Lan nhận phần ân tình của mình nên cực kỳ quan tâm mình. Chị em à, mình cảm giác mình sắp phất lên như diều gặp gió rồi!”
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
“Chúc mừng cậu nha!” Tôi thật lòng mừng cho Từ Tiên Nhi nhưng vẫn không quên nhắc nhở cô ấy: “Cậu phải cẩn thận với Tống Vũ.”
Từ Tiên Nhi hỏi: “Cô ta sao thế?”
Tôi không tiện giải thích nhiều, chỉ nói: “Tóm lại một câu, chuyện của cậu lần này chắc chắn không thoát khỏi liên quan đến cô ta, cô ta rất tà.”
Từ Tiên Nhi lộ vẻ đã hiểu: “Sớm đã nghe nói rồi, cô ta nuôi tiểu quỷ.”
“Hả?” Lần này đến lượt tôi ngạc nhiên: “Cậu biết à?”
Từ Tiên Nhi lườm tôi một cái, như thể đang nói tôi đã đ.á.n.h giá thấp cô ấy vậy: “Chuyện đó không phải bí mật gì to tát trong giới cả.”
Có lẽ nhớ lại trải nghiệm bị rắn c.ắ.n, cô ấy lại có chút sợ hãi: “Nhưng đây là lần đầu tiên mình thật sự chạm trán.”
Tôi không muốn cô ấy nghĩ tới những chuyện không hay, vội an ủi: “Cô ta chắc hẳn không nhắm vào cậu đâu, dù sao thì cậu cứ hành xử khiêm tốn chút, đừng chọc vào cô ta là được.”
Từ Tiên Nhi thở dài, rồi tiếp tục nhúng sách bò: “mình không chọc cô ta nhưng không chắc Trần Chỉ Lan sẽ buông tha cho cô ta đâu. Chị ấy nổi tiếng là không ngậm bồ hòn làm ngọt.”
*
Từ Tiên Nhi nói quả không sai, sau đó không bao lâu, trên mạng bắt đầu có người bóc phốt Tống Vũ.
Những bê bối đó được kể rất chi tiết, còn có cả video HD và ảnh chụp bằng chứng hẳn hoi.
Trong chớp mắt, danh tiếng của Tống Vũ mất sạch.
Nhà sản xuất cân nhắc các yếu tố, chủ yếu lo sự có mặt của Tống Vũ sẽ khiến bộ phim không được phát sóng đúng lịch, cuối cùng quyết định cắt vai Tống Vũ, thay người khác đến đóng vai nữ phụ số hai.
Nhờ có Trần Chỉ Lan đứng ra dàn xếp, vai nữ phụ số hai thuận nước đẩy thuyền chuyển sang cho Từ Tiên Nhi.
Lúc Từ Tiên Nhi gọi điện cho tôi, thổn thức không thôi: “Không hổ là Trần Chỉ Lan? Người đã lăn lộn đến tầm cỡ đó, ai mà chẳng có chút bản lãnh? Tống Vũ lần này đúng là ngã ngựa thật rồi.”
Tôi suy nghĩ rồi nói: “Tổng Vũ rời đoàn là tốt rồi, miễn cho cô ta gây khó dễ cho cậu ở đoàn phim.”
Từ Tiên Nhi nghe thế, im lặng vài giây rồi nói: “Ngư Vi Vi, trước khi Tống Vũ rời đi, cô ta có tới tìm mình để dò la thông tin về cậu.”
“mình không rõ cô ta có ý gì? Nhưng mình nhớ kỹ lời cậu dặn, mình cũng không phải kẻ ngốc, cô ta hỏi gì mình cũng đều trả lời qua loa, qua loa không nổi thì bịa đại để lừa cô ta.”
Tôi giật thót: “Cô ta dò la những gì?”
“Nhiều lắm, cái gì cũng hỏi, hỏi còn kỹ hơn điều tra nhân khẩu luôn.”
Tôi nói: “Thôi được rồi, không nói nữa, cúp máy đây.”
Từ Tiên Nhi sốt ruột thay tôi: “Cậu định làm gì?”
Tôi để lại một câu: “Đi rèn luyện cơ thể!”
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-gai-truyen-ky/chuong-28.html.]
Người ta bảo “cột tóc lên xà nhà, lấy dùi đ.â.m vào đùi”, Tống Vũ chính là cây dùi của tôi, là sợi dây kéo giật tóc tôi!
Ám ảnh mà cô ta để lại khiến tôi rơi vào trạng thái dốc lòng tu luyện trong một thời gian rất dài, chăm chỉ hơn bất kỳ lúc nào.
Mọi công sức bỏ ra luôn được đền đáp, nhờ tôi ngày đêm chăm chỉ tu luyện, khúc xương nằm giữa gân cũng bị tôi hấp thụ hết.
Khi khúc xương đã hoàn toàn hòa vào thân thể tôi, tôi cảm giác có tiếng ong ong vang vọng trong xương cốt.
Cơ thể tôi xảy ra biến hóa kỳ diệu, giống như một con rắn hoàn tất việc lột xác, tai thính mắt tinh, có thể nhìn rõ mọi vật trong đêm, làn da mịn màng, không còn một chút nếp nhăn, cơ thể luôn giữ ở nhiệt độ thấp, mức độ dẻo dai lại tăng vọt.
Đi trên đường, thường xuyên có người lạ chủ động bắt chuyện với tôi, chắc là họ bị thứ khí tức nào đó từ trên người tôi thu hút mà không hay biết.
Giang Thừa cũng càng ngày càng thích bám dính lấy tôi hơn trước.
Đồng thời, khẩu vị tôi cũng thay đổi đáng kể, trước kia tôi thích ăn rau củ, giờ tôi lại mê ăn thịt với trứng.
Gần nhà tôi mới mở nhà hàng tiệm bít tết, Giang Thừa dắt cả nhà đi ăn, tôi gọi món bít tết tái năm phần rồi ngồi ăn ngon lành.
Bà ngoại Giang Thừa thấy bít tết vẫn còn từng sợi tơ m.á.u, cho rằng món bít tết chưa chín.
“Đừng ăn nữa, món này chưa chín, không ăn được đâu!”
Tôi nói: “Bít tết là như vậy đấy bà.”
Rồi tôi tiếp tục cúi đầu ăn.
Bà ngoại Giang Thừa châm chọc: “Ăn hấp tấp thế làm gì? Cũng không phải chưa từng ăn thịt?”
Thấy tôi không để ý tới bà, bà bèn quay sang chỉ đạo Giang Thừa: “Thừa Thừa à, cháu mau bảo nhân viên mang bít tết của Vi Vi xuống nấu lại đi, thịt chưa chín, ăn nhiều dễ đau bụng lắm.”
Giang Thừa kiên nhẫn giải thích cho bà cụ một hồi, bà cụ mới miễn cưỡng buông tha, không quản tôi nữa.
Thế nhưng, trớ trêu thay, vừa ăn xong món bít tết không bao lâu, bụng tôi bắt đầu buồn nôn. Tôi vội vàng chạy đến một gốc cây bên đường, vịn vào thân cây mà nôn thốc nôn tháo.
Nôn đầy đất.
Giang Thừa lo phát hoảng, lấy khăn giấy lau miệng cho tôi: “Sao vậy? Em ăn món đó bị đau bụng thật hả?”
Bà ngoại anh ở bên cạnh lại lớn giọng nói: “Bà nói rồi mà, đừng ăn, đừng ăn mà nó không chịu nghe, giờ thì hay rồi đó? Biết hậu quả chưa? Đúng là ăn đồ sống bị đau bụng rồi!”
Bà cụ lải nhải không ngừng, tôi hết sức khó chịu trong người, chỉ mong bà mau câm miệng lại.
Giang Thừa nhận ra sự mất kiên nhẫn của tôi, quay đầu trừng mắt không vui nhìn bà ngoại.
Mẹ Giăng Thừa lập tức tiến lên đỡ bà cụ, nhỏ giọng khuyên can: “Mẹ, đừng nói nữa.”
Bà ngoại Giang Thừa vẫn không chịu thôi: “Mẹ cũng là vì nó thôi. Miếng bò đó chưa có nấu chín, còn có tia m.á.u đó, nhà mình đâu phải không có thịt cho nó ăn…”
Tôi vừa nghe bà ngoại Giang Thừa nói vừa nôn thêm lần nữa, không biết là vì buồn nôn thật hay bị bà làm cho phát ói nữa?
*
Giang Thừa muốn đưa tôi đi bệnh viện nhưng tôi không chịu.
Nôn xong, tôi thấy đỡ hơn nhiều, nhưng do đã nôn sạch mọi thứ trong bụng nên tôi lại bắt đầu thấy đói.
Về đến nhà, tôi định úp một tô mì ăn liền, mì vừa chín, mở nắp ra, ngửi thấy mùi là tôi lập tức muốn nôn tiếp.
Tôi lao vào nhà vệ sinh, nôn khan cả buổi.
Lần này Giang Thừa không nghe theo tôi nữa, nhất quyết đòi đưa tôi đi bệnh viện.
Tôi tin chắc mình không thể nào bị bệnh. Nói gì thì nói, tôi đã từng uống canh da rắn, tu luyện Sinh Sinh Bất Tức Quyết, trước đó không lâu còn hấp thụ khúc xương. Về sức khỏe của cơ thể, tôi đảm bảo sống tới trăm tuổi cũng không thành vấn đề, sao có thể đau bụng chỉ vì ăn thịt tái được chứ?
Bất chợt, tôi nghĩ đến một khả năng, cẩn thận tính toán, đã lâu rồi không thấy kỳ kinh nguyệt của tôi tới…
Tôi sững người một lát, kéo nhẹ tay áo Giang Thừa, nhón chân thì thầm vài câu bên tai anh.
Giang Thừa nghe xong lời tôi nói thì mắt dần trợn tròn, ngơ ngác nhìn tôi.
Tôi thúc giục anh: “Đi mau!”
Anh như bừng tỉnh: “Ờ, được!”
Giang Thừa vội vã lao ra ngoài, mua que thử t.h.a.i về.
Tôi cầm vào nhà vệ sinh thử, kết quả hiện rõ hai vạch đỏ…
*
Tôi m.a.n.g t.h.a.i rồi trong bụng đã lặng lẽ hình thành một em bé từ lúc nào không hay.
Giang Thừa đưa tôi đến bệnh viện phụ sản gần nhà kiểm tra, xác nhận thông tin m.a.n.g t.h.a.i là thật.
Anh vô cùng căng thẳng, tôi cũng vậy.
Chúng tôi vốn nghĩ rằng cả đời này sẽ không có duyên với con cái, đã chuẩn bị tâm lý không được làm ba mẹ từ sớm. Nhưng có lẽ là do tu luyện pháp quyết, cơ thể tôi đã âm thầm thay đổi… lại có một kết tinh của tình yêu.
Giang Thừa luôn cẩn thận đỡ lấy tôi dọc đường, như thể tôi là bà lão bảy tám mươi tuổi.
Tôi cười anh: “Không cần tới mức đó đâu.”
Lòng bàn tay anh đầy mồ hôi: “Tiểu Ngư Nhi, giờ anh có hơi sợ…”
Tôi đùa: “Anh không muốn đứa bé này hả?”
Anh nói: “Muốn chứ! Đây là con của hai chúng mình mà!”
Tôi ngọt ngào nắm lấy tay anh: “Thật ra em cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng nhưng chắc chắn em sẽ yêu thương con hết mực.”
Giang Thừa siết c.h.ặ.t bàn tay tôi.
Tôi và anh vừa được thăng chức làm cha mẹ, trong khoảnh khắc ấy, cả hai bỗng có cảm giác như cùng chèo chống một con thuyền.
-----