Hoàng đại tiên xem tôi và Giang Thừa như khách quý, lấy đồ ăn, đồ uống ngon ra tiếp đãi chúng tôi.
Chúng tôi ăn quả dại trong rừng, uống loại rượu thơm mát còn mát lạnh hơn cả nước suối, vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Sau vài vòng rượu, tôi hỏi Hoàng đại tiên lý do rời khỏi nhà họ Hồng.
“Thuở nhỏ, lão hủ từng được tổ tiên nhà họ Hồng cứu giúp, khi đó đã đồng ý sẽ bảo hộ nhà họ Hồng trăm năm để trả ơn, đã qua trăm năm, giờ đây tất nhiên lão hủ cũng khôi phục sự tự do.”
Thì ra là vậy. Nếu chỉ là vì nguyên nhân này thì xem ra nhà họ Hồng không có làm gì khiến Hoàng đại tiên phật lòng.
Tôi đã nhận lời nhờ vả của người nhà họ Hồng nên đương nhiên phải truyền đạt lại ý tứ của họ cho rõ ràng.
“Thưa lão tiên nhân, nhà họ Hồng mong được tiếp tục kết thiện duyên với ngài, không biết có được không ạ?”
Hoàng đại tiên khẽ lắc đầu: “Nhà họ Hồng không hiểu quy củ, lão hủ không muốn kết thiện duyên với bọn họ nữa.”
“Lời này nghĩa là sao ạ?”
Hoàng đại tiên đã đắc đạo bao năm mà vẫn chưa tu luyện thành hình người hình, còn giữ hình dạng chồn vàng nho nhỏ, chỉ thấy chú chồn vàng trợn tròn mắt, bộ dạng tức giận.
“Nhà bọn họ cứ bắt lão hủ xem mệnh bói tương lai, nhưng chuyện mệnh lý sao có thể bói nhiều được? Bói quá nhiều, lão hủ không những giảm tuổi thọ mà còn ảnh hưởng đến việc tu hành.”
Tôi chợt nhớ đến cái cốc bói trong từ đường nhà họ Hồng.
Bảo sao lúc rời đi, Hoàng đại tiên lại phá hỏng cái cốc đó, thì ra đã ngứa mắt thứ đó từ lâu!
Mà nhà họ Hồng hoàn toàn hay biết gì về chuyện này, còn mua một cái mới thay vào…
Đúng là biến khéo thành vụng.
Tôi lên tiếng nói đỡ cho người nhà họ Hồng: “Thưa lão tiên nhân, nếu nhà họ Hồng đồng ý sẽ không nhờ ngài bói toán nữa thì sao ạ?”
“Vậy cũng không được, đời sau nhà họ Hồng có kẻ làm chuyện xấu, nghiệp báo đều quấn lên người ta! Ai mà dám làm gia tiên cho bọn họ chứ?”
Nghiệp báo quấn lên người? Tôi khá ngạc nhiên.
Hai ngày qua, tôi đã gặp không ít người nhà họ Hồng, không hề phát hiện khí nghiệp chướng từ trên người họ.
Nhìn chung, cảm giác của tôi về nhà họ Hồng khá tốt, không thể tưởng tượng được nhà họ lại có người dính nghiệp báo… Nếu đúng như lời Hoàng đại tiên nói, quả thật tôi không nên đẩy ngài ấy vào hố lửa.
Tôi không hỏi thêm nữa mà ló đầu ra ngoài, lặp lại y nguyên lời của Hoàng đại tiên cho ba người đang chờ ngoài hang nghe.
Tôi còn chưa nói hết câu, ông cụ Hồng đã phịch một tiếng quỳ xuống đất, dập đầu thật mạnh với Hoàng đại tiên: “Mong đại tiên rộng lòng tha thứ, tôi là Hồng Nhân, gia chủ trưởng đời này của nhà họ Hồng. Trước kia do không biết điều kiêng kỵ của đại tiên nên đã ép buộc đại tiên bói toán cho nhà họ Hồng chúng tôi, là nhà họ Hồng chúng tôi có lỗi với đại tiên! Nếu đại tiên nguyện ý kết duyên với nhà họ Hồng một lần nữa, Hồng Nhân tôi xin thề đời đời kiếp kiếp nhà họ Hồng sẽ không ép buộc đại tiên làm bất cứ điều gì nữa!”
Ông cụ đã hơn chín mươi tuổi, cả tôi và Giang Thừa đều không kham nổi một cái quỳ lạy này, cả hai lập tức rụt người lùi ra sau, tránh xa thật xa hướng ông cụ quỳ.
Hoàng đại tiên công khai nhận cái lạy đó, sợi râu ria hơi rung, lời nói thành khẩn: “Ta đã nhìn thằng nhóc Hồng Nhân này từ nhỏ đến lớn, tuy con cháu nhà họ Hồng có kẻ suy đồi nhưng Hồng Nhân vẫn tạm coi là người tốt.”
“Nó chịu ảnh hưởng từ ba mẹ, vẫn luôn nhất mực cung kính với lão hủ.”
“Hồi nó còn nhỏ, hễ có món gì ăn ngon là sẽ đem đến cúng ta trước, có lần nó đặt cả món gọi là kẹo mút lên bàn thờ, bị ba mẹ biết được, đ.á.n.h cho một trận, nói cúng món đó là bất kính với ta, sẽ khiến ta nổi giận.”
“Thực ra, lão hủ lại khá thích ăn…”
Chồn vàng l.i.ế.m mép, như thể đang nhớ lại hương vị của kẹo mút, vẻ mặt đầy thèm thuồng.
Tôi suýt bật cười nhưng cố nhịn lại, làm ra vẻ nghiêm túc hỏi: “Đại tiên, vậy tôi có nên nói lại chuyện này này cho ông ấy không?”
Hoàng đại tiên lắc đầu: “Không cần!”
Ông cụ Hồng không biết chuyện gì diễn ra trong hang, gọi với từ bên ngoài vào: “Con cháu nhà họ Hồng đạo đức suy đồi, liên lụy đến đại tiên bị hại! Mong đại tiên chỉ rõ, tôi nhất định nghiêm trị kẻ suy đồi, tiêu trừ nghiệp báo thay đại tiên, chấn chỉnh lại gia phong!”
Ông cụ nói giọng đầy vang vọng, ánh mắt Hoàng đại tiên sáng lên: “Cũng là một cách đấy!”
Nó khoanh một móng vuốt trước n.g.ự.c, một móng vuốt khác xoa cằm ra vẻ trầm tư: “Vậy thế này đi, muốn tiếp tục kết duyên cũng không phải không thể nhưng ta muốn cũng nhà họ Hồng lập ước pháp tam chương.”
“Thứ nhất, ta chỉ phụ trách bảo hộ gia đình, không bói tương lai cho nhà họ Hồng.”
“Thứ hai, nếu người nhà họ Hồng có kẻ nảy sinh tâm địa xấu, làm điều ác, khiến ta bị dính nghiệp báo, ta sẽ đích thân kết liễu kẻ suy đồi đó, coi như tích phúc đức cho bản thân.”
“Thứ ba, cũng là điều quan trọng, bọn họ cứng nhắc quá! Lúc nào cũng chỉ biết cúng trái cây, bánh ngọt và gà luộc. Lão hủ thích rượu ngon, đồ ăn ngon, nếu họ thành tâm thì hãy đi tìm những thứ mà lão hủ yêu thích! Ờm… kẹo mút là cũng không tồi.”
Tôi cười trộm: “Còn gì nữa không ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-gai-truyen-ky/chuong-22.html.]
Hoàng đại tiên lấy móng vuốt gãi gãi đầu: “Hết rồi, chỉ có vậy thôi.”
Tôi nói: “Được.”
Tôi thò đầu ra ngoài, lần lượt nói rõ ba yêu cầu cho ông cụ Hồng.
Ông cụ Hồng mừng rơi nước mắt, vội vàng đồng ý.
*
Hoàng đại tiên truyền lại nghi lễ kết duyên mới cho nhà họ Hồng, chỉ cần thỉnh thần dựa theo nghi thức đó thì Hoàng đại tiên sẽ trở lại làm gia tiên cho nhà họ Hồng.
Chuyện đã xong, Hoàng đại tiên ngẩng đầu nói: “Nói trước nhé, nếu họ lại chọc giận lão hủ, lão hủ vẫn sẽ bỏ đi đấy!”
Tôi truyền đạt lại lời nói của Hoàng đại tiên.
Hai vị trưởng bối nhà họ Hồng dở khóc dở cười, không ngừng cam đoan với ông tổ thần tiên nhà mình giống như đang dỗ dành một đứa trẻ bướng bỉnh rằng họ nhất định sẽ cư xử thật tốt.
Mọi chuyện tạm coi như êm xuôi. Tranh thủ lúc trời còn chưa tối, cả nhóm chúng tôi chào tạm biệt Hoàng đại tiên, rồi được rắn đen hộ tống quay về.
Rắn đen hộ tống chúng tôi ra đến rìa khu rừng, đi thêm chút nữa là có thể gặp người qua lại.
Tôi dừng bước, gọi rắn đen đến bên cạnh, xoa cái đầu bóng loáng của nó: “Hôm nay cảm ơn mi nhé.”
Rắn đen lè lưỡi: “Tổ tiên bảo trọng.”
Tôi nói: “Mi cũng vậy.”
Chúng tôi đứng nhìn rắn đen rời đi. Đúng lúc đó, Miêu đại đế trong lòng tôi đột nhiên lên tiếng: “Này cô gái, ta cũng phải đi rồi.”
Trên đầu tôi bật ra một dấu chấm hỏi: “Em định đi đâu?”
Nó nhảy khỏi lòng n.g.ự.c tôi, đáp xuống đất: “Ta muốn ở lại trong rừng.”
Tôi sững người, muốn nói gì nhưng rồi thôi.
Nó ngồi trên mặt đất, là một con mướp với thân hình thon dài, hoa văn như báo săn. Bởi thích đ.á.n.h nhau nên bộ lông xinh đẹp của nó luôn thiếu chỗ này sứt chỗ kia, lúc nào khắp mình cũng đầy vết thương.
Từ ngày quen biết nó, tôi đã biết nó không thuộc về kiểu mèo nuôi trong nhà. Thành phố bê tông cốt thép không trói buộc được một mèo hoang. Mèo hoang xứng đáng có một khu rừng dành cho riêng mình.
Nhưng mà tôi không nỡ.
Nước mắt tôi lưng tròng, m.ô.n.g lung nhìn mèo con đã quyết định ra đi.
Nó nhẹ nhàng cọ mặt vào ống quần tôi.
Chúng tôi lặng lẽ ở cạnh nhau lần cuối, sau đó nói lời tạm biệt.
Tôi dõi theo nó giống như khi tiễn rắn đen, nhìn bóng dáng nhỏ nhắn, linh hoạt ấy chui trong rừng cây, không quay đầu lại, biến mất hoàn toàn.
*
Dạo gần đây, người nhà họ Hồng cực kỳ bận rộn chuẩn bị nghi lễ thỉnh thần, bỏ đồ cúng cũ thay bằng đồ mới, điều tra nội bộ gia tộc.
Tất cả những việc đó đều không liên quan đến Hồng Phụng Hỷ, cô ấy chỉ có một nhiệm vụ duy nhất chính chăm sóc tôi và Giang Thừa.
Trong khi mọi người bận rộn tối mắt tối mũi, Hồng Phụng Hỷ dắt tôi và Giang Thừa đi dạo chơi khắp cửa núi Bàn Tây suốt cả ngày.
Chúng tôi ở nhà họ Hồng chừng nửa tháng, đến ngày sắp rời đi, ông cụ Hồng đặc biệt mở tiệc chiêu đãi riêng tôi và Giang Thừa.
“Cháu Ngư Vi, đây là tạ lễ của nhà họ Hồng ông.”
Ông cụ tặng cho tôi một chiếc thẻ, hy vọng tôi sẽ nhận lấy.
Tôi không biết trong thẻ có bao nhiêu tiền nhưng nghĩ chắc là con số không nhỏ.
Tôi không nhận.
“Ông cụ Hồng, ông cho cháu nhiều trái cây một chút để cháu mang về biếu ba mẹ là được rồi ạ.”
Ông cụ cũng không phải người câu nệ, thấy tôi thật lòng từ chối chứ không phải giả vờ khách sáo, suy nghĩ một lát rồi gật đầu, cất lại tấm thẻ: “Tiền bạc chỉ là vật ngoài thân. Cháu Ngư Vi, nhà họ Hồng ông nợ cháu một ân tình lớn, sau này nếu cần giúp đỡ, cháu cứ việc mở lời.”
Tôi không khách sáo nữa, cười đáp: “Vâng ạ.”
-----