Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Gái Truyền Kỳ

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

11.

Tu luyện pháp quyết cần một nơi tương đối yên tĩnh, sau khi tôi và Giang Thừa xem xong chuyện chim sẻ, để tránh bị quấy rầy, tôi chỉ khép hờ cửa thư phòng.

Chẳng bao lâu sau, bà ngoại Giang Thừa mượn cớ mang trái cây vào, đúng tình hợp lý mà mở cửa phòng ra.

Sau đó, cứ cách vài phút là bà cụ lại lướt ngang qua cửa phòng một lần, tiện thể liếc nhìn cháu trai cưng một cái.

Vì thế nên tôi không sao tĩnh tâm được.

Qua vài lần như vậy, Giang Thừa nhận ra, anh đứng dậy đóng cửa phòng lại.

*

Qua một khoảng thời gian tu luyện, viên trôi nước trong cơ thể tôi lại nhỏ đi một chút, còn sợi rễ nhân sâm, ngoài cái đầu rễ lộ ra từ trước, giờ hai bên còn mọc thêm hai nhánh, nhìn ngày càng giống củ nhân sâm hơn.

Vì tôi và Giang Thừa đắm chìm trong tu luyện nên không chú ý rằng sau khi cửa phòng đóng lại, mẹ và bà ngoại Giang Thừa thấy chim sẻ nhỏ đáng thương quá nên cho nó vào nhà.

Chim sẻ bay loạn khắp nhà để tìm tôi. Hôm nay nó đã được ăn hai bữa no, giờ bay vòng vòng như máy bay ném b.o.m, khiến đầy nhà đều là phân chim.

Ba Giang Thừa đi mua thức ăn về, thấy mẹ với bà ngoại mỗi người cầm một cái khăn lau bàn, đang chạy khắp nơi dọn phân chim.

Cả căn nhà nồng nặc mùi hôi.

Một con chim sẻ lông xám có lốm đốm ngồi chễm chệ trên đèn trần, nhấc m.ô.n.g lên, hai cục phân chim “phẹt phẹt” rơi thẳng xuống từ trên cao.

*

Ba Giang Thừa tức đến mức đỏ cả mặt.

“Ăn no rỗi việc hả! Mấy người cho chim vào nhà làm gì?”

Khi đối mặt với sự hưng sư vấn tội, bà ngoại Giang Thừa chưa bao giờ chịu lép vế: “Trời đông thế này, nó ở ngoài không lạnh chắc?”

Ba Giang Thừa vừa cầm chổi xua đuổi chim sẻ nhỏ vừa tức giận mắng: “Rảnh quá không có việc làm à! Nó lạnh hay không thì mắc mớ gì tới bà?!”

Bà ngoại Giang Thừa không chịu thua thiệt, lại đôi co thêm vài câu với ba anh, thế là cả hai người cãi nhau suốt cả ngày chỉ vì chuyện “có nên cho chim sẻ vào nhà hay không”.

Mãi cho đến bữa tối, bà cụ vẫn còn nói: “Chim sẻ bay vào nhà là điềm lành.”

“Con chim này có duyên với thằng Căn nhà mình.”

“Con không thấy đâu, nó vừa vào nhà đã bay vòng quanh thằng Căn nhà mình, kêu ríu rít, thân thiết hết sức.”

“Nó quý thằng Căn nhà mình lắm luôn.”

Ai có mặt ở đó đều biết rõ trong lòng, mấy chuyện bà cụ kể đều xảy ra với tôi, chẳng liên quan gì tới Giang Thừa, nhưng chỉ cần là chuyện tốt, từ miệng bà cụ nói ra là đều thành của cháu trai cưng của bà, người khác không có cái phúc phần đấy đâu.

Giang Thừa lặng lẽ ngẩng đầu liếc nhìn tôi.

Tôi chỉ cười, không nói gì.

*

Vì có mật rắn, hiệu quả tu luyện Sinh Sinh Bất Tức Quyết của tôi vượt xa Giang Thừa.

Giang Thừa tu luyện hai tiếng mỗi ngày, còn tôi tu luyện gấp đôi số thời gian đó.

Trời đông lạnh lẽo, tôi lười nhúc nhích, thành ra càng tu luyện càng nghiêm túc, đến mức không ăn không ngủ.

Giang Thừa sợ tôi bị tẩu hỏa nhập ma, mỗi ngày đều kéo tôi ra ngoài đi dạo, chúng tôi cũng không đi đâu xa, chỉ loanh quanh mấy vòng trong khu dân cư.

Mùa đông, người già đều không thích ra ngoài, trong khu dân cư chỉ toàn là những cặp ba mẹ trẻ tuổi và tụi con nít, mấy bé trai tầm bảy tám tuổi cầm ván trượt lao v.út qua người chúng tôi, miệng hò hét: “Mèo đ.á.n.h nhau với chuột rồi!”

Tụi nhỏ kéo nhau đi xem náo nhiệt.

Tôi với Giang Thừa cũng đang lúc rảnh rỗi nên tò mò đi theo xem thử.

Bên bồn hoa tụ tập một đám người, có người lớn, cũng có trẻ nhỏ, tất cả đều đến hóng chuyện.

Quả nhiên là Miêu đại đế đang đ.á.n.h nhau với chuột, mục tiêu săn đuổi của nó là một con chuột xám.

Đừng nhìn thân hình con chuột này béo ú mà lầm, nó rất biết tận dụng lợi thế cơ thể nhỏ bé của mình, chui tới chui lui giữa bụi cỏ với tốc độ cực kỳ nhanh, khiến Miêu đại đế phải nhảy lên nhảy xuống rượt đuổi.

Miêu đại đế chẳng có chút dáng vẻ của mèo nhà, động tác vồ chuột của nó đều nhanh, chuẩn, hiểm!

Con chuột xám này vô cùng nhanh nhẹn và lanh lợi, thậm chí nó còn biết quay đầu bỏ chạy, khác hẳn mấy con chuột chỉ biết cắm đầu chạy thẳng. Mấy lần liền nó khiến Miêu đại đế bị xoay vòng vòng.

Dù vậy, sau mấy lượt chạy trốn không thoát nổi, cuối cùng chuột xám vẫn bị Miêu đại đế ngoạm trúng.

“Bắt được rồi! Bắt được rồi!”

Đám đông hoan hô rần rần, ai nấy đều vui mừng cho Miêu đại đế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-gai-truyen-ky/chuong-9.html.]

Miêu đại đế vênh váo, đắc ý, ngậm con chuột xám ấy rồi từ tốn bước đến chỗ tôi. Đến trước mặt tôi, nó cúi đầu, há miệng đặt con chuột xuống.

Chuột xám rơi xuống đất, nằm im re như đã ngất xỉu.

Tôi đơ người.

Mọi người xung quanh cũng há hốc mồm.

Vài con sen nhận ra tình huống đã nhiệt tình nhắc: “Nó đang tặng chuột cho cô đó!”

Như để chứng minh lời nói của người kia, Miêu đại đế cúi thấp cái đầu tròn tròn rồi đẩy con chuột về phía tôi.

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Tôi biết do bản thân luyện hóa mật rắn nên rất được động vật yêu mến, chỉ không ngờ lại nhận được yêu mến tới mức này, cực khổ bắt chuột xong còn mang tặng tôi, đúng là hào phóng!

Chỉ là món quà này… tôi không có phúc để nhận đâu!

Tôi đang đau đầu không biết làm sao thì con chuột xám nằm trên mặt đất tưởng rằng đã c.h.ế.t bỗng bật dậy, phóng nhanh về phía bồn hoa.

Một màn này đúng là ngoài dự đoán! Miêu đại đế lập tức rượt theo, vồ liên tục mấy lần, đáng tiếc chuột xám chạy quá nhanh, chớp mắt đã biến mất trong khóm hoa rập rạp.

Đám người vây xem trầm trồ: “Con chuột khôn quá trời luôn!”

Tụi nhỏ chạy theo, lục tìm quanh bồn hoa, thì thầm to nhỏ: “Chuột giả c.h.ế.t, chạy mất tiêu rồi!”

Miêu đại đế không cam lòng, hướng về phía con chuột biến mất mà gào lên mấy tiếng, nghe y như đang mắng c.h.ử.i vậy.

Tôi cảm thấy buồn cười bèn xoa đầu nó coi như an ủi.

Nó cũng cọ cọ cái đầu mèo tròn xoe vào tay tôi.

*

Hóng chuyện xong, tôi với Giang Thừa tay trong tay đi về nhà.

Miêu đại đế đi sát bên chân tôi, tiễn chúng tôi tới tận dưới chân tòa nhà chung cư.

Tôi còn tưởng nó muốn theo tôi về nhà, đang khổ não nghĩ cách làm sao để từ chối. Không phải tôi ghét mèo hay không muốn nuôi mèo, mà là vì nhà Giang Thừa cực kỳ chống đối với chuyện nuôi mèo, nên tôi cũng không tiện mang một con mèo hoang về nhà.

May mà do tôi lo xa, Miêu đại đế chỉ tiễn tới dưới chân tòa nhà rồi không theo nữa, nó ngồi phịch xuống đất, kêu “meo meo” mấy tiếng như đang chào tạm biệt với tôi.

Tôi vẫy tay chào tạm biệt nó, nó nhìn theo tôi vào tòa nhà chung cư rồi nhấc m.ô.n.g rời đi một cách tiêu sái.

Tôi nhìn bóng lưng rời đi của nó, mơ hồ nhận ra rằng chắc con mèo này khinh thường việc bị nuôi như mèo nhà.

*

Từ hôm đó trở đi, mỗi lần tôi với Giang Thừa ra ngoài đi dạo, Miêu đại đế đều chờ tôi trước tòa nhà chung cư, nghênh ngang đi cạnh tôi.

Tôi đi mỏi chân, ngồi xuống nghỉ ngơi, nó sẽ nhảy phốc lên đùi tôi, đòi được vuốt ve, được nựng, được ôm.

Thi thoảng chim sẻ nhỏ cũng bay tới muốn sà vào người tôi, Miêu đại đế không chịu, không những nhảy lên c.ắ.n mà còn vung meo meo quyền đập cho chim sẻ bay mất.

Nếu không có tôi cản lại kịp thì e rằng chim sẻ nhỏ đã nằm gọn trong bụng Miêu đại đế từ lâu rồi.

Miêu đại đế là siêu sao mèo của khu dân cư, có một hội fan hâm mộ đông đảo, trong số đó có một bé gái từng gặp chúng tôi mấy lần, còn biết cả việc Miêu đại đế tặng tôi con chuột, còn theo sau tôi như vệ sĩ nữa.

Bé gái ấy ngưỡng mộ lắm, mắt long lanh nhìn Miêu đại đế đang nằm trên đùi tôi, để mặc cho tôi vuốt ve, hỏi tôi: “Dì ơi, sao mèo lại thích dì như vậy ạ?”

Tôi bảo: “Chắc tại dì vừa xinh vừa tốt bụng.”

Cô bé chớp chớp mắt mấy cái, nghiêm túc suy nghĩ: “Dì ơi, con cũng xinh và tốt bụng mà.”

Tôi bị bé gái chọc cười: “Ừ nhỉ, nhìn là biết liền.”

Bé đầy hào hứng hỏi tiếp: “Dì ơi, dì và con đều vừa xinh vừa tốt bụng, vậy con có thể nựng nó một chút được không?”

“Chuyện đó… Dì không quyết định được, con thử một lần xem sao nhé.”

Cô bé lấy hết can đảm, rón rén đưa bàn tay nhỏ lại gần Miêu đại đế, đầu ngón tay còn chưa kịp chạm vào thì nó đã gào lên một tiếng, khí thể hùng hổ trừng mắt nhìn người khác, điệu bộ như thể ai dám đụng vào là nó xé nát bàn tay người ta luôn.

Bị nó gầm gừ như thế, bé gái sợ đến mức rụt tay lại, vẻ mặt tủi thân như sắp khóc đến nơi.

Tôi vội giữ lấy móng vuốt của Miêu đại đế, áy náy nói với bé gái: “Hình như nó không thích người lạ chạm vào…”

Bé gái vừa khóc sụt sùi vừa đạp xe chạy mất.

Tôi vỗ m.ô.n.g Miêu đại đế, phàn nàn với Giang Thừa: “Con mèo này hung dữ quá…”

Ngẩng đầu lên thì thấy Giang Thừa mắt sáng như đèn pha nhìn tôi: “Tiểu Ngư Nhi… Anh cũng muốn sờ…”

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh.

Tôi chụp lấy Miêu đại đế, ấn nó xuống đùi mình, ra hiệu với Giang Thừa: “Nhanh, sờ đi!”

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Gái Truyền Kỳ
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...