Nói nghe rất có lý.
Thôi thì đọc tiếp vậy.
Trên đường đi, chúng ta chậm rãi mà tiến.
Nếu đi ngang qua trấn nhỏ, sẽ dừng lại nghỉ, ngủ lại khách điếm trong trấn.
Thấy ta cứ nhìn ra ngoài khách điếm mãi, Cố Thừa Ngôn hỏi: "Muốn ra ngoài đi dạo không?"
Ta gật đầu lia lịa.
"Đợi sắp xếp ổn thỏa, ta đưa nàng đi dạo."
"Đa tạ tam gia."
Phòng của ta và Cố Thừa Ngôn cách nhau hai gian.
Ban đầu ta chỉ tính rửa mặt qua loa, nhưng Tứ Nguyệt nhẹ giọng khuyên:
"Tam gia sạch sẽ ngăn nắp, tiểu thư mà lôi thôi lếch thếch, lâu dần e rằng sẽ bị ghét bỏ."
"…"
Ta thấy lời Tứ Nguyệt rất có lý.
Dù bản thân ta chẳng bẩn, nhưng ai lại không thích một cô nương sạch sẽ thơm tho chứ?
Trấn nhỏ không lớn, cửa hàng cũng chỉ có mấy chỗ, đi một vòng là đến cuối.
Nhưng ở đầu hẻm có một bà lão đang bán bánh nướng và hoành thánh.
Mùi thơm lan cả góc đường.
"Tam gia." Ta nuốt nước miếng, kéo tay áo chàng.
Cố Thừa Ngôn bảo Thanh Việt đẩy xe qua đó.
Chúng ta gọi mười mấy cái bánh, vài bát hoành thánh.
Cố Thừa Ngôn chỉ ăn một miếng bánh, hai viên hoành thánh, ba bốn thìa canh, hiếm khi khen một câu "mùi vị cũng được".
Ta thì không giống.
Ta ăn hai cái bánh, một bát hoành thánh.
Nếu không sợ đầy bụng, ta còn muốn ăn thêm nữa.
"Bà ơi, ngày nào bà cũng bày bán ở đây ạ?"
Hồng Trần Vô Định
"Phải rồi, nhà ta ở ngay hẻm phía sau. Chỉ cần không mưa to gió lớn, ta đều ra đây bán."
"Đã bán mấy chục năm rồi đấy."
Bà vừa nói vừa cười rất hiền hậu.
Đang nói chuyện thì một ông lão đến, mang theo ít hành đã thái sẵn.
Sau đó cười rồi giúp bà thu dọn bát, đem đi rửa.
Nhìn là biết là một đôi vợ chồng già.
"Bà ơi, ở đây có nhiều người lên trấn bán thảo dược không ạ?"
"Ngày mai là phiên chợ đấy. Các làng xung quanh đều sẽ mang thảo dược lên bán."
"Hiệu thuốc trên huyện cũng tới thu mua, nhộn nhịp lắm. Nếu tiểu nương không vội lên đường, có thể ở lại xem cho biết."
Ta nhìn về phía Cố Thừa Ngôn.
Chàng nói: "Vậy thì chúng ta ở lại thêm một ngày, ngày kia hãy đi."
Đây là lần đầu tiên ta được đi phiên chợ, nên vô cùng háo hức.
Vì vừa ăn bánh nướng, vừa ăn hoành thánh, nên bụng cũng chưa đói.
Nhưng chưởng quầy của khách điếm quá biết làm ăn, nói trong điếm có một tiểu nhị rất giỏi nướng thịt.
Hỏi chúng ta có muốn nếm thử không?
"Tam gia…"
"Vậy thì thử xem."
Thịt nướng, Cố Thừa Ngôn không ăn lấy một miếng.
Còn ta, Tứ Nguyệt và Thanh Việt thì ăn đến no căng bụng.
Đi đường cũng phải vịn nhau mà đi.
Thật sự ngon đến không thể tả.
Ta cùng Cố Thừa Ngôn hẹn nhau, tối mai lại nướng thêm lần nữa.
Đợi chúng ta quay về, nhất định phải ăn thêm lần nữa.
Hy vọng lúc đó, chàng cũng có thể ăn được vài miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/du-van-mo-thua-ngon-igfs/chuong-12.html.]
Cố Thừa Ngôn nhìn chúng ta ăn no đến căng bụng, chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu.
Chàng chỉ bảo: "Lần sau không được ăn như vậy nữa. Bụng ăn quá no sẽ làm tổn thương dạ dày."
"Ừ ừ."
Ta gật đầu không ngừng.
Chẳng qua là lần đầu được ăn món thịt nướng ngon như thế, thật sự không kìm được.
Vừa tham ăn, lại vừa vui vẻ, không biết từ lúc nào đã ăn quá nhiều.
Để tránh đầy bụng, ta và Tứ Nguyệt đứng trong phòng một lúc lâu, đứng đến mức gật gà buồn ngủ.
Đến lúc nằm xuống nghỉ, ta thì thầm với Tứ Nguyệt:
"Về sau thật sự không được ăn uống quá đà nữa."
Sáng hôm sau, chưởng quầy lại chuẩn bị cháo gà cho chúng ta.
Thịt mềm, vị tươi, kết hợp với món dưa muối nhà làm, phải nói là mỹ vị nhân gian.
Ta ăn hết một bát, vừa định xin thêm bát nữa, liền thấy Cố Thừa Ngôn nhìn sang.
Ánh mắt chàng bình thản.
"Vậy lấy thêm nửa bát nữa thôi."
Cố Thừa Ngôn khẽ cất tiếng:
"Hôm nay là phiên chợ. Nhất định sẽ có đủ loại món ngon được bày bán."
"Thật sự nàng còn muốn ăn cháo nữa sao?"
Phải rồi.
Sao ta lại quên mất chuyện quan trọng như vậy?
Chỉ tại trước giờ chưa từng đi phiên chợ, đến việc có bày bán đồ ăn ta cũng không hề biết.
Ta chầm chậm đặt đũa xuống.
Tâm trí đã sớm bay đến phiên chợ ngoài kia mất rồi…
13
Trấn này không lớn, nhưng người đến phiên chợ lại không ít.
Món được bày bán đều là những thứ ta chưa từng thấy qua.
Đồ đan bằng tre, nhìn qua thôi cũng đã thấy vô cùng kỳ lạ.
Nếu không phải không tiện mang theo, ta thật sự muốn mua mỗi thứ một món.
Những con cóc làm từ gốc tre được mài nhẵn, có gắn mắt, hình dạng muôn màu muôn vẻ.
Giá cũng không đắt.
Ta nhìn về phía Cố Thừa Ngôn: "Tam gia, ta có thể mua hết không?"
"Nếu thích thì cứ mua đi."
Ta phát hiện ra, mỗi lần mua đồ ăn vặt, Cố Thừa Ngôn sẽ cau mày.
Nhưng khi mua mấy thứ linh tinh kỳ quái này, chàng chưa từng phản đối.
Hộ vệ đi cùng khiêng giỏ trúc theo sau.
Trong giỏ đều là những món đồ Cố Thừa Ngôn mua cho ta.
Là niềm vui ta chưa từng có được từ khi có ký ức đến nay.
Một nam nhân bày các món trong giỏ ra đất, nói đó là thảo dược đào từ rừng sâu.
Nhưng không ai biết đó là thuốc gì.
Có người thấy lạ liền hỏi vài câu, nhưng nghe giá cao, nên chẳng ai mua.
Ta quay sang nhìn Cố Thừa Ngôn.
Hiện tại chúng ta thiếu gì nhất? Chính là thiếu những loại thảo dược hiếm lạ như thế này.
"Thanh Việt!"
Thanh Việt lập tức bước tới hỏi giá, ta tò mò cũng bước theo sau.
"Gốc này là ta tốn bao công sức mới đào được từ trong rừng sâu. Chờ đến xuân sang, nó sẽ nở hoa rất đẹp, lại thơm hơn nữa."
"Xuân năm nay ta đã bán vài gốc, nhưng chẳng gốc nào lớn như thế này. Nếu cô nương thấy hợp ý, hai lượng bạc là được."
Ta vội hỏi:
"Nó nở hoa màu gì?"
"Ban đầu là trắng phớ đến phớt hồng, về sau sẽ dần dần chuyển thành hồng đậm."
Cố Thừa Ngôn bảo Thanh Việt mua lấy.
Ta lại hỏi: "Ngươi thường xuyên vào rừng sâu, hẳn nhận ra không ít thảo dược nhỉ?"
--------------------------------------------------