Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Du Vãn Mộ Thừa Ngôn

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhiều loại hương vị khác nhau, kèm theo một bình rượu quế nhỏ, một túi thơm hoa quế, còn có cả một bức tranh hoa quế nho nhỏ.

Khi trăng lên cao, ta cùng Tứ Nguyệt ăn bánh, uống rượu, ta cầm bức tranh khen loạn một hồi, rồi ôm túi thơm ngủ một giấc thật ngon.

Ở trong phủ, ta chẳng có chút tồn tại nào.

Vui cũng vậy, buồn cũng vậy, đều không liên quan đến ta.

Chỉ có Cố Thừa Ngôn cách vài ngày lại sai người gửi chút đồ ăn ngon đến, thỉnh thoảng còn có bức tranh nhỏ, vẽ vài bông hoa, ngũ sắc rực rỡ rất đẹp mắt.

Ta không cần biết đó có phải tự tay chàng vẽ hay không.

Ta chỉ cần ghi nhớ, chàng đối xử với ta rất tốt.

Ta mong chàng có thể sống thật lâu.

Vì vậy, mỗi ngày ta đều cầu phúc cho chàng.

Tứ Nguyệt cười ta mê tín, ta chỉ cười, chẳng tranh luận với nàng.

Nguyện vọng của ta không cần ai biết.

Chỉ cần ta thành tâm, ta tự mình biết là đủ.

Đến ngày hai mươi bảy tháng Chín, còn mấy hôm nữa là tới ngày thành thân, mẫu thân gọi ta đến.

Ta hành lễ, rồi đứng cách bà một đoạn.

Bà quan sát ta, hồi lâu mới mở miệng: "Ngươi vốn không xứng với Cố tam công tử."

"……"

Ta ngước mắt nhìn bà.

Là ta sinh ra vốn không xứng, hay là vì ta không cố gắng mà không xứng?

Hay là vì bà ta sinh ta ra mà không nuôi, sinh mà không dạy, mới là tội lỗi thật sự?

Ta mím môi, không nói gì.

"Nếu không phải mối hôn sự này không thể thoái lui, tỷ tỷ ngươi lại sắp được gả vào nhà quyền quý, mấy đứa thứ xuất kia chẳng ra gì, thì làm gì tới lượt ngươi?”

"Con gái gả đi như bát nước hắt đi, đã xuất giá rồi thì theo chồng, về sau đừng có chuyện gì cũng chạy về nhà. Nhà họ Vương không hoan nghênh ngươi cho lắm."

Ta gật đầu: "Phu nhân yên tâm, ta nhớ kỹ rồi."

"Ngươi gọi ta là gì?"

Giọng Vương phu nhân trở nên sắc lạnh.

Ta không hiểu, nhìn bà ta, hỏi ngược lại: "Không phải ý người chính là vậy sao?"

Bà có thể chê ta, bỏ rơi ta. Chẳng lẽ ta lại không thể buông bỏ bà?

Vương phu nhân hít sâu mấy hơi:

"Quả đúng là oan nghiệt, không có trái tim.”

"Đi đi, những việc tiếp theo, nhị thẩm của ngươi sẽ chỉ dạy."

"Vâng."

Sau khi ta rời khỏi phòng, vẫn nghe thấy bà nói với Đan Họa:

"Biết thế năm đó nên dìm c.h.ế.t nó cho rồi.”

"Nuôi bao nhiêu năm, cuối cùng lại nuôi ra một đứa lang tâm cẩu phế, nuôi chó còn biết vẫy đuôi cơ mà."

Nhưng ta đâu phải chó.

Ta là người.

Ta có thất tình lục dục.

Ta tuy không có học thức, nhưng ta có trái tim, biết suy nghĩ.

Ta có mắt để nhìn, có tai để nghe.

Gieo nhân nào, gặt quả nấy.

Bà chưa từng cho ta chút tình thương nào.

Vậy thì, ta dựa vào đâu mà phải khom lưng cầu xin như một con chó?

7

Lần đầu gặp nhị thẩm, bà ta vẫn còn tìm cớ thay Vương phu nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/du-van-mo-thua-ngon-igfs/chuong-6.html.]

Nói gì mà thân thể không khỏe...

Ta chỉ mỉm cười nhìn bà, cười rất ngoan ngoãn.

"……"

Nhị thẩm trầm mặc chốc lát, rồi thở dài: "Sau khi gả đi sẽ ổn cả thôi."

Phải rồi, gả đi rồi thì sẽ tốt hơn.

Cố tam công tử nói sẽ dạy ta đọc chữ, nếu chẳng may chàng qua đời, cũng sẽ an bài cho ta đường lui.

Gả đi rồi, ta sẽ không còn là người của Vương gia, chẳng liên quan gì đến Vương gia nữa.

Của hồi môn của ta không nhiều.

Nhưng đối với một kẻ chưa từng thấy cảnh đời như ta, cũng đã là không ít rồi.

Nhị thẩm nhìn danh sách hồi môn, lại rơi vào trầm mặc.

"Nhị thẩm, có gì không ổn sao?"

"Mẫu thân ngươi…"

Ta không biết chữ, cũng không hiểu được.

"Dù sao sau này ngươi cũng sẽ biết, ta cũng không giấu.”

"Trừ sính lễ mà Cố gia đưa, những thứ được chuẩn bị cho ngươi, đều sơ sài, rẻ tiền."

"Không sao cả. Phu nhân nói rồi, sau khi ta gả đi, sẽ không còn qua lại gì nữa. Chuyện như ném bánh bao cho chó, ai mà muốn làm chứ."

Hồng Trần Vô Định

"……"

Khi xưa bà ta chỉ đưa ta đi thật xa, không nhẫn tâm bóp c.h.ế.t ta ngay lúc ấy, ta đã tạ trời tạ đất rồi.

Sau này là người dưng, cần gì phải giữ oán hận trong lòng?

Các nha hoàn đi theo làm hồi môn đều là mua từ ngoài, chưa được dạy dỗ quy củ, càng chẳng biết quy tắc.

Nhị thẩm sa sầm mặt: "Du Vãn, để nhị thẩm đưa cho ngươi vài người hồi môn vậy."

"Nhị thẩm, ta không có điền trang, cũng không có cửa hàng cần quản lý, trong tay không có bạc, nuôi không nổi quá nhiều người."

"Còn mấy người kia, phu nhân cũng chẳng đưa khế ước bán thân cho ta."

"Đợi sau khi ta về Cố gia, sẽ cho họ trở về. Người duy nhất ta không nỡ là Tứ Nguyệt."

"Nếu nhị thẩm có thể giúp ta lấy được khế ước của nàng ấy, ta sẽ ghi nhớ ân đức này."

Nhị thẩm thật sự đã giúp ta lấy được khế ước của Tứ Nguyệt, cả bốn nha hoàn, hai ma ma kia cũng vậy.

Ngày xuất giá, của hồi môn của ta ít đến đáng thương.

Các tỷ muội trong phủ đều đứng cách xa ta.

Vương phu nhân cũng không cho ta điền trang, không cho cửa hiệu, cũng chẳng có bạc ép đáy rương.

Lão gia nhà họ Vương cùng hai vị công tử nhìn ta bằng ánh mắt lạnh nhạt.

Ta cũng không buộc mình phải gọi họ một tiếng.

Chỉ có nhị thẩm lén đưa cho ta một tờ ngân phiếu ngàn lượng, bảo ta giữ lấy mà phòng thân.

Lúc xuất giá, chẳng có huynh trưởng nào cõng ta ra cửa.

Cố Thừa Ngôn đến đón dâu, chỉ là chàng bị thương ở chân, không thể cõng nổi ta.

Mấy nghi thức vâng lời cha mẹ, cáo biệt song thân cũng đều bị bỏ qua.

Khi từ biệt song thân, bọn họ cũng chỉ qua loa vài câu, liền bảo ta xuất giá đi thôi.

Là hỉ bà cõng ta ra đến cổng chính.

Lúc ấy, có một tiếng hô vang.

Là giọng A huynh.

Ta muốn vén khăn che mặt lên nhìn A huynh.

Là huynh ấy đi một mình? Hay nhũ nương cũng đến?

Nhưng hỷ bà giữ tay ta lại, nhét ta vào kiệu hoa.

Bên ngoài tiếng pháo, tiếng kèn rộn ràng.

A huynh lại hô thêm mấy câu nữa.

Là ám hiệu giữa ta và huynh ấy.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Du Vãn Mộ Thừa Ngôn
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...