Mà là muốn lấy cớ để chèn ép Cố Thừa Ngôn.
Nếu ta bị nàng ta đè ép, liệu ta có còn dám vô tư thoải mái cười nói, vô tư thoải mái ở bên cạnh Cố Thừa Ngôn không?
Chắc chắn là không.
Đến bản thân mình còn sợ đến chết, còn tâm trí đâu mà lo cho Cố Thừa Ngôn?
Nàng ta là muốn đẩy Cố Thừa Ngôn vào chỗ chết.
Cho nên ta mới không thể tha thứ.
"Không cần xin lỗi, dù sao nàng ta cũng không thật lòng nhận sai, xin lỗi cũng chẳng có ý nghĩa gì. Huống hồ, ta với nàng ta vốn chẳng có giao tình, sau này cũng sẽ không qua lại nhiều, hà tất phải phiền nàng ta mở miệng xin lỗi?”
“Phụ thân, con và tam gia đã bàn rồi, đầu xuân sẽ dọn ra ngoài ở, sau này bọn con sẽ thường xuyên quay về thăm, phụ thân và mẫu thân cũng có thể đến chỗ bọn con ở vài hôm, ngắm hoa cỏ con trồng."
“……”
Cố lão gia nghe vậy thì trầm mặc.
Một hồi lâu sau mới nói:
"Vậy cũng được, cứ dọn ra ngoài ở đi, chỉ cần con và tam lang sống yên ổn vui vẻ là được."
Ta lại càng không ngờ, lão gia còn nói sẽ cho Cố Thừa Ngôn căn nhà năm gian ở phố Nam.
Cố Thừa Ngôn lại nói:
"Cho Du Vãn đi, ta cũng chẳng sống được mấy năm nữa, khỏi để sau khi ta c.h.ế.t rồi, nàng ấy bị người ta ức h.i.ế.p đuổi ra khỏi nhà mà chẳng có nơi nào để nương thân, cũng chẳng có chỗ mà nói lý lẽ."
“……”
Sắc mặt lão gia lập tức sầm lại.
Phu nhân thì vội vàng nói:
"Vậy thì cho Du Vãn đi. Ngôi nhà đó lớn, dỡ bỏ mấy cái viện, trồng hoa trồng cỏ cũng hợp lắm."
Chuyện này ta từng hỏi qua Cố Thừa Ngôn. Vì sao đột nhiên lại tính toán như vậy?
Cố Thừa Ngôn mỉm cười nói:
"Nếu ta không tính toán một chút, thì người khóc lúc này đã là nàng rồi."
Ta nghĩ lại cũng đúng.
Nếu không có Cố Thừa Ngôn mạnh mẽ đứng ra bênh vực cho ta, chuyện này chẳng biết sẽ bị đồn thổi thành thế nào.
Chuyện này ta là người bị ấm ức trước, bây giờ lại được một tòa đại trạch viện, từ nay về sau có thể làm chủ.
Trồng ít hoa, nuôi vài loại thảo dược quý, đem bán cũng đủ nuôi sống bản thân.
Vậy nên được lợi rồi, ta cũng chẳng buồn tính toán nữa.
Mùng hai Tết, nhị hoàng tử phi về nhà mẹ đẻ.
Còn ta thì chẳng đi đâu, chỉ ở trong phòng cùng Cố Thừa Ngôn bàn bạc, sau này sẽ dỡ bỏ mấy sân viện để trồng hoa cỏ.
Gần hai năm nay ở kinh thành, loại hoa cỏ nào bán đắt?
Chúng ta sẽ thu mua rẻ từ bên ngoài về, ta sẽ chăm chút nuôi dưỡng, đến lúc đó bán lại chắc chắn sẽ được giá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/du-van-mo-thua-ngon-igfs/chuong-21.html.]
Cố Thừa Ngôn nói chàng cũng muốn viết chữ, vẽ tranh đem bán, còn định viết vài quyển thoại bản.
“……”
"Những năm trước ta vẫn tự cho mình thanh cao, nghĩ của cải chỉ là vật ngoài thân, giờ thì ta cũng là người phải lo chuyện cơm áo rồi."
"Vậy thì hãy viết một quyển thoại bản kể về một thiên chi kiêu tử rơi xuống bụi trần, rồi lại từ từ bước lên đỉnh cao nhân sinh đi."
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Thừa Ngôn:
"Tam gia, ta tin chàng, nhất định sẽ có một ngày chàng sẽ đứng lên, lại bước lên đỉnh cao."
"Trên đời này, ai cũng tiếc cho ta, đều nghĩ ta chắc chắn chẳng sống được bao lâu nữa, chỉ có nàng tin ta còn có thể sống dài lâu, còn có thể trở lại đỉnh cao."
"Tam gia của chúng ta tốt như vậy, nhất định sẽ làm được."
Ta không hề biết, nhị hoàng tử phi đứng ngoài cửa nghe được đoạn đối thoại này, nàng đến âm thầm, đi cũng âm thầm.
Còn Cố Thừa Ngôn thì lại liếc mắt nhìn ra ngoài một cái.
Sau này ta mới hiểu, Cố Thừa Ngôn không chỉ tranh giành vì ta, mà còn vì chính bản thân chàng.
Thiên chi kiêu tử năm xưa, ai mà chẳng nâng niu chàng trong tay, ai dám coi thường chàng?
Chỉ vì chàng ngã vào bùn đất, huynh đệ còn dám xem thường, rồi lây sang cả thê tử chàng, khiến nàng ta cũng muốn lấy chuyện ấy ra để giẫm lên ta mà tìm cảm giác vượt trội.
Thật sự quá đáng ghê tởm.
Trước khi chúng ta chuyển ra ngoài ở, phu nhân gọi ta đến, trước mặt hai vị tẩu tẩu của Cố Thừa Ngôn, đưa cho ta mấy cái rương.
Hồng Trần Vô Định
Thật đúng là vàng bạc lấp lánh, châu ngọc rực rỡ.
"Ta đem mấy thứ này cho Du Vãn, hai con có ý kiến gì không?"
"Đồ của mẫu thân, dĩ nhiên là muốn cho ai thì cho." Nhị tẩu nhanh miệng nói trước.
"Đại tẩu, con cũng nghĩ như vậy sao?"
"Bẩm mẫu thân, đúng ạ."
Ta nhận được mấy rương đồ tốt, lập tức tươi cười hớn hở cảm tạ.
Chúng ta dọn khỏi Cố phủ vào ngày mười tám tháng Giêng.
Tấm biển treo trước cửa nhà ta vẫn đề là “Cố phủ”, mà với bên ngoài thì nói rằng, vì chất độc trong người Cố Thừa Ngôn, ta cần một phủ lớn để trồng thảo dược, nên mới dọn ra ngoài ở.
Còn việc ta bị vu oan, Cố Thừa Ngôn suýt nữa trở mặt với cả nhà, thì không hề lộ ra chút lời đồn nào.
Dọn vào nhà mới, sau khi thương lượng với Cố Thừa Ngôn, chúng ta dỡ bỏ mấy sân viện, những cột kèo, ngói cũ đều đem bán được ít bạc.
À, giờ bạc trong nhà đều do ta quản lý.
Cố Thừa Ngôn nói, bây giờ ta là chính thất chủ mẫu, mọi việc lớn nhỏ trong nhà, tiền bạc lớn nhỏ, đều phải do ta nắm.
Chữ và tranh của chàng bán rất chạy, quản sự hiệu sách mỗi ngày đến một lần, mang đầy kỳ vọng đến, ôm tranh chữ hớn hở rời đi.
Thoại bản mà chàng viết cũng rất thuận lợi, quản sự hiệu sách nói bản in lần đầu ít nhất năm nghìn quyển, nếu ký tên thật của Cố Thừa Ngôn, ít nhất phải in đến một vạn.
Số bạc kiếm từ tranh chữ, Cố Thừa Ngôn cất trong rương, có bao nhiêu ta không đếm nổi, nói chung là rất nhiều, đối với ta mà nói thì đúng là rất nhiều.
Trong phủ còn khai hoang thêm nhiều đất, cũng có người kéo theo đủ loại thảo dược đến bán.
Ta thì không biết phân biệt thảo dược, nhưng Thanh Việt nhận ra được vài loại, chỉ là không rõ giá cả, nên chúng ta đến hiệu thuốc mời một vị đại phu về.
--------------------------------------------------