Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Du Vãn Mộ Thừa Ngôn

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ra suối xem thử có bắt được vài con cá không, nấu một nồi canh cá suối với đậu phụ, thêm mấy món ăn nhẹ. Thiếu phu nhân không kiêng gì, chỉ là đừng làm cay quá."

"Vâng."

Trang trại không chỉ có quản sự, còn có hai ma ma cùng gia quyến của họ, xem như là phụ tá cho quản sự.

Toàn bộ trang viện thu dọn rất sạch sẽ, nhìn qua đã thấy dễ chịu.

Chính viện đốt lò sưởi, bước vào trong là ấm áp tràn đầy, an nhàn thoải mái.

"Phòng này thật dễ chịu."

Ta từng ở trang viện suốt mười năm, nhưng chưa từng được ở trong gian phòng dễ chịu như thế này.

Khi ấy mấy ma ma đối với ta cũng chẳng cung kính bao giờ.

Chén canh ngọt dâng lên, ta thấy ngon.

Bánh lúa mạch cũng ngon.

Nhất là khi nướng bánh lúa mạch trên than đỏ, nướng đến khi cháy cạnh, vừa ngọt vừa giòn, thơm lừng.

Canh cá suối nấu đậu phụ thì lại càng ngon, ta ăn liền hai bát.

Nếu không phải Cố Thừa Ngôn khẽ nhắc nhở mấy câu, e là ta còn ăn thêm bát nữa.

"Hồ thúc, trưa mai chúng ta vẫn ăn canh cá suối nấu đậu phụ nhé?"

"Nếu thiếu phu nhân thích, lão nô sẽ dặn bếp làm."

"Thiếu phu nhân cũng có thể nếm thử món cá suối chiên giòn, xương cũng giòn tan."

Ta nghe xong đã thấy tràn đầy mong đợi.

Trước kia từng ăn cá khô mà A huynh mang về, giòn rụm, xương cũng có thể nhai nát.

"Vậy Hồ thúc cứ sắp xếp nhé."

Ta muốn ăn hết các món ngon trên trang viện một vòng, sau đó mới chọn ra món mình thích nhất để ăn thêm nhiều lần.

Ta và Cố Thừa Ngôn ở cách nhau hai gian phòng.

Ở trang viện không nằm giường mà là nằm trên kháng.

Ta từng ghé xem thử, phía sau phòng có bếp nhóm củi, sưởi ấm giường đất lên nóng hầm hập, trải chăn đệm xong là có thể ngủ ấm áp suốt đêm.

Chỉ nhàn hạ một ngày, hôm sau ta lại bắt đầu đọc sách học chữ.

Trong phòng ấm áp, ta ôm Tam Tự Kinh, nghiêm túc đọc, ghi nhớ hình dáng từng chữ.

Cố Thừa Ngôn nói, sau khi đọc nhiều, nhớ rõ hình dạng chữ, sẽ bắt đầu tập viết.

Cuối cùng sẽ phải viết ra mà không cần nhìn.

Ta đọc rất nghiêm túc.

Cố Thừa Ngôn cũng ngồi bên cạnh đọc sách.

Ta lật qua quyển sách của chàng, chỉ nhận ra được vài chữ.

Chàng thật sự là tài học hơn người, rất lợi hại.

Ta cũng muốn cố gắng đọc sách học chữ, để sau này biết được thật nhiều chữ như chàng.

Ta không mơ làm nữ tài tử gì cả.

Chỉ nghĩ rằng, có cơ hội học chữ, thì nhất định không phụ thời gian, không phụ lòng Cố Thừa Ngôn chịu đau mà truyền dạy.

"Du Vãn."

"Vâng?"

"Nàng đã đọc rất lâu rồi, ra ngoài chơi một lát đi."

Ta lắc đầu, thật lòng chẳng muốn ra ngoài chơi.

Bên ngoài dù có vui, nhưng nếu ta đi rồi, trong phòng chỉ còn lại mình Cố Thừa Ngôn.

"Tam gia, chàng dạy ta chơi cờ đi."

"Thật sự không muốn ra ngoài sao?"

Ta kiên quyết lắc đầu: "Bên ngoài lạnh lắm, chi bằng ở trong phòng cho ấm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/du-van-mo-thua-ngon-igfs/chuong-14.html.]

"…"

Cố Thừa Ngôn trầm mặc một lúc, ánh mắt nhìn ta bỗng trở nên dịu dàng hơn hẳn.

Chàng nhẹ giọng cười nói:

"Du Vãn muốn ra ngoài chơi thì cứ đi. Tuổi của nàng lẽ ra nên vô ưu vô lo, vui đùa tung tăng mới phải. Tiểu cô nương đâu thể cứ ru rú mãi trong phòng.”

"Ra ngoài chơi cũng tốt, để ta được yên tĩnh một lúc."

Hồng Trần Vô Định

"…"

Ta trừng mắt nhìn chàng.

Là đang ghét bỏ ta lắm lời đấy à?

Thật là, ta còn đang thương chàng cô đơn lẻ bóng đây này.

Ta nói nhỏ: "Vậy ta đi thật đấy."

Chàng chê ta lắm lời, ta cũng chê chàng ít nói, chẳng thú vị gì!

Ta dắt theo Tứ Nguyệt, gọi cả con trai và con gái nhỏ nhà Hồ thúc cùng đi.

Chúng nói muốn dẫn ta ra suối bắt cá.

Lần đầu tiên ta thử dùng lồng tre bắt cá.

Đặt lồng ở đoạn nước cạn, rồi lấy gậy tre gõ gõ đuổi cá từ đầu dòng xuống.

Ta trơ mắt nhìn mấy con cá hoảng hốt bơi tới, từng con một chui tọt vào lồng tre.

Thật là kỳ diệu.

Ta reo lên: "Vào rồi, vào rồi."

Ta không nhịn được tò mò, hỏi cá suối ấy là do chúng sinh sản tự nhiên, hay là được người nuôi.

Hồ tiểu muội đáp:

"Đều là cá tự sinh sôi cả. Còn cá trong ao bên kia mới là chúng ta nuôi, thường hay cắt cỏ cho ăn."

Cá nuôi với cá suối thật ra ăn cũng không khác nhau mấy.

Nếu có khác, thì cá suối nhỏ hơn, còn cá nuôi sẽ béo hơn một chút.

Ta đâu phải loại người tinh tường khẩu vị, ăn một món mà biết nêm bao nhiêu gia vị, canh lửa ra sao.

Ta chỉ đơn giản là thoả mãn cơn thèm, ăn ngon hay không, chỉ có vậy thôi.

Hồ tiểu muội kể rằng nàng từng vào núi, trong đó có đủ loại quả dại, còn có rất nhiều thú rừng.

Nàng hỏi: "Thiếu phu nhân, người có muốn vào núi không?"

Ta hiếu kỳ, nhưng không hề muốn mạo hiểm.

Đừng nói là núi rừng sâu thẳm, chỉ cần rời xa trang viện, đến chỗ xa một chút của tá điền, ta cũng không đi.

Ta không cố ý nghi ngờ người khác có tâm xấu.

Nhưng ta hiểu rõ, nhân tâm là thứ không chịu nổi thử thách.

Ta yếu đuối, không có chút sức lực nào, nếu bị kẻ xấu nhắm vào, chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Ta không muốn c.h.ế.t một cách vô ích.

Lần đầu Hồ tiểu muội nói núi rừng tốt đẹp thế nào, ta không nghi ngờ nàng.

Nhưng sau khi ta đã từ chối, nàng vẫn cứ nhắc mãi chuyện vào núi, ta liền biết, nàng có tâm tư không hề đơn giản.

Ta cười nói: "Trời lạnh quá, ta lười ra ngoài. Chờ đến mùa xuân, nếu còn rảnh rỗi thì mới tính vào núi."

Mùa xuân cũng là cái cớ để ta tiếp tục từ chối.

Ta chỉ không hiểu, vì sao nàng lại có ý hại ta.

Ta không xử lý được nàng, nên khi về đến phòng, chờ lúc vắng người, liền kể với Cố Thừa Ngôn chuyện này.

"Tam gia, chàng nói xem nàng ta là có ý gì? Nàng ta có phải là đang muốn hại ta không?"

15

Cố Thừa Ngôn là người ôn hòa như ngọc, rất ít khi cau mày hay sa sầm nét mặt.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Du Vãn Mộ Thừa Ngôn
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...