Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Du Vãn Mộ Thừa Ngôn

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Một là bị đưa trở lại trang viên, bị nhốt cho đến chết. Hai là bị gả bừa cho một kẻ nào đó mà thôi…"

Tùy tiện gả cho ai cũng còn đỡ.

Nếu bị đưa cho mấy lão già làm thiếp, mới thật là hố lửa hang sói, cọp dữ chờ sẵn.

"Vậy nàng cam lòng sao?"

"Không cam lòng thì có thể thế nào?"

"Cánh tay đâu thể vặn nổi bắp đùi. Khi trở về chỉ có một mình ta, theo cùng là hai nha hoàn, một ma ma, ngay cả khế ước bán thân cũng chẳng nằm trong tay ta."

"Nói cho cùng, ta vẫn chỉ là một kẻ đơn độc. Ở trang viên, ta đến một chữ cũng không biết."

"Đại tỷ gây khó dễ, bắt ta đọc Tam Tự Kinh."

"Ta chưa từng học qua, làm sao đọc được? Nàng ta chẳng hỏi nguyên do, đã liền đánh ta."

"Đêm qua ta phát bệnh, nóng sốt đến mơ mơ màng màng. Tứ Nguyệt ra ngoài tìm đại phu, cũng không tìm được. Đến hôm nay, chẳng ai hỏi ta một tiếng: thân thể đã khá hơn chưa?"

"Y phục trên người ta mặc cũng chẳng vừa vặn, rộng thùng thình. Trang sức nhìn có vẻ đẹp, nhưng đều đã phai màu."

"Họ mặc kệ ta suốt mười năm, giờ đón ta về chỉ để gả đi. Căn bản chưa từng hỏi ta có bằng lòng hay không."

"Ta không phản kháng, là còn nghĩ đến công ơn sinh thành.”

"Sau khi xuất giá, ta sẽ không dễ dàng quay lại nữa."

"Tam công tử, nếu chàng không có người trong lòng, thì chọn ta cũng được."

"Ta ăn không nhiều, chẳng bận tâm chuyện ăn mặc, lại không hay làm mình làm mẩy."

"Tuy không phải thiên kim thế gia, chẳng biết cầm kỳ thư họa, cũng chẳng hiểu thơ văn ca phú…"

"Nhưng ta biết trồng hoa. Ta trồng cây nuôi cỏ rất khéo, tất cả hoa cỏ qua tay ta, không có giống nào mà không sống được."

Cố tam công tử hỏi: "Lúc trước nàng chẳng mấy thiết tha, vì sao đột nhiên lại nguyện ý gả?"

"Nếu không gả cho chàng, ta không biết sau này sẽ ra sao. Là bị đưa trở lại trang viên, hay bị gả đại cho ai đó, hoặc tệ hơn, gả cho lão già làm thiếp."

"Ta sợ.”

“Ta càng sợ, sẽ không được gặp lại nhũ nương, A huynh nữa."

"Chàng nói mình trúng độc, sống chẳng còn bao lâu. Vậy trong thời gian chàng còn sống, ta sẽ hết lòng chăm sóc chàng."

"Đợi khi chàng đi rồi, xin chàng nói giúp vài lời tốt đẹp cho ta, cho ta được tự do sống cuộc đời của mình, hoặc là vào chùa tu hành cũng được."

"Ít nhất, ta có thể sống một đời trong sạch. Không bị phụ mẫu dùng cái gọi là ân dưỡng dục mà ràng buộc."

Trong vườn, hương hoa ngào ngạt khắp nơi.

Gió nhẹ lướt qua, hương thơm thoảng tới.

Ta nói xong liền không nói gì thêm nữa.

Cố tam công tử cũng trầm mặc hồi lâu. Rồi chàng đứng dậy, hướng về phía ta mà hành lễ.

"Đã được nhị cô nương không ghét bỏ, Thừa Ngôn xin nhận mối hôn sự này."

"Đợi sau khi thành thân, sẽ dạy nhị cô nương học chữ, trước khi ta mất, sẽ an bài mọi đường lui cho nhị cô nương."

"Để nhị cô nương về sau không phải chịu bất kỳ ai khống chế, có thể an nhiên vui vẻ sống cuộc đời của mình."

Nghe vậy, ta không kìm được mà đỏ hoe khóe mắt.

Sau nhũ nương, A huynh… Ta nghĩ, có lẽ chàng là người sẽ thật lòng đối đãi tốt với ta.

Ta vội vàng nói: "Vậy chàng nhất định phải sống thêm vài năm nữa."

"Tốt nhất là sớm tìm được giải dược, sống lâu trăm tuổi mới tốt!"

6

Ngày hôn sự giữa ta và Cố Thừa Ngôn được định ra.

Vương Du Hân xông vào viện ta, đập phá rất nhiều đồ đạc. Nàng ta còn chỉ vào ta mắng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/du-van-mo-thua-ngon-igfs/chuong-5.html.]

"Ngươi cũng xứng sao? Ngươi cũng xứng sao?"

Nàng ta định ra tay đánh ta, nhưng bị người kéo lại.

Ta co rúm trong góc, sợ đến phát run.

Sau cơn giận, nàng ta lại bật cười lạnh lẽo:

"Một đứa ngốc, một kẻ bệnh tật sống chẳng bao lâu, thật đúng là một đôi trời định."

Ta muốn phản bác.

Nhưng Tứ Nguyệt đã vội lấy tay bịt miệng ta lại.

Chúng ta đều rõ, chỉ cần ta mở miệng cãi lại, hôm nay ta và Tứ Nguyệt nhất định sẽ bị đánh một trận ra trò.

Lúc rời đi, Vương Du Hân buông một câu:

"Ngươi tưởng trở về rồi, gả cho Cố Thừa Ngôn, thì sẽ thành nhị tiểu thư của nhà họ Vương sao?

"Phụ thân mẫu thân sẽ yêu thương ngươi sao?

"Ngươi chẳng qua là kẻ khắc phụ khắc mẫu, sao chổi mang tai họa, sẽ chẳng ai yêu thương ngươi đâu."

Hồng Trần Vô Định

Ta không đồng tình với lời nàng ta nói.

Ta chưa từng hy vọng phụ mẫu sẽ yêu thương ta.

Yêu thương hay không, thì có gì quan trọng?

Ta đâu phải không có ai yêu thương.

Ta có nhũ nương, có A huynh, họ đều thương ta thật lòng.

Sau khi hôn sự định ra, địa vị của ta trong Vương phủ vẫn không thay đổi.

Ta vẫn chỉ là kẻ vô hình.

Mẫu thân cũng chẳng gọi ta đến dặn dò điều gì.

Nghe nói là quản gia đang lo liệu chuyện sính lễ.

Cho bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, ta cũng không tranh giành.

Bởi ta biết, tranh cũng không được gì.

Hỷ phục do tiệm may đến đo, rồi gửi lại một bộ tạm tạm xem như xong chuyện.

Càng chẳng có chuyện tổ chức linh đình, đưa con gái gả đi vẻ vang gì.

Phía Cố gia dường như rất gấp gáp, nên ngày thành thân định vào mồng Hai tháng Mười, chỉ ba tháng sau.

Ta mỗi ngày chỉ ngồi nhìn chậu trà hoa trong viện.

Tứ Nguyệt bận hơn cả ta, suốt ngày đi ra đi vào dò hỏi tin tức.

Đến ngày mười ba tháng Tám, mẫu thân sai Đan Họa tới truyền lời: Tết Trung thu, ta không được rời viện nửa bước.

Các tỷ muội thứ xuất đều có y phục mới, ta thì không.

Họ được ăn bánh Trung thu, được đoàn tụ cùng phụ thân và các di nương, còn ta thì không.

"……"

Tứ Nguyệt vì ta mà bất bình, nhưng ta thì chẳng để tâm.

Vì ta cũng không muốn đi.

Không có y phục mới, không được ăn bánh Trung thu cũng chẳng sao.

Đợi ta gả đi rồi, ân nghĩa sinh dưỡng xem như đã trả xong.

Từ đó trở thành người xa lạ, cũng chẳng còn vướng bận.

Hà tất phải tự chuốc khổ vào thân?

Sáng ngày mười lăm, Cố Thừa Ngôn sai người mang bánh Trung thu tới.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Du Vãn Mộ Thừa Ngôn
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...