"Trên đời này, cũng chỉ có nàng tin rằng ta có thể giải được độc, có thể sống lâu."
Ta không hiểu vì sao chàng lại bi quan như vậy.
Muốn khuyên nhưng lại không biết nên khuyên từ đâu.
"Du Vãn, đến mùa xuân sang năm, chúng ta dọn ra ngoài ở nhé."
"Được."
Ở đâu cũng được, chỉ cần có Tam gia là được.
Chỉ là ta không ngờ, còn chưa ăn đến bữa cơm tất niên, thì đã xảy ra chuyện.
Khởi đầu là đại tẩu mời ta qua nói chuyện, trong phòng khi ấy chỉ có ta và nàng, còn Tứ Nguyệt thì bị mấy nha hoàn gọi sang phòng khác nói chuyện.
Nàng lấy ra một cây trâm vàng, hỏi ta có đẹp không?
Trâm ấy thật sự không đẹp, ít ra còn không bằng mấy cây trong hộp của ta.
Nhưng sợ mất lòng người, ta miễn cưỡng nói: "Đẹp lắm."
Sau đó nàng nhất quyết muốn tặng cho ta.
"Ta không cần."
"Hiền muội cứ cầm lấy đi, cũng không phải thứ gì quý giá."
Nàng cứ nhất định nhét vào tay ta.
Ta nghĩ, dù không đẹp nhưng cũng là một cây trâm vàng, sau này mang đi đổi lấy bạc, cũng có thể mua được không ít lương thực.
Bèn nhận lấy.
Để thể hiện sự tôn trọng, ta nói muốn cài lên đầu, nàng lại bảo kiểu tóc hôm nay của ta không hợp với cây trâm này, để lần sau búi kiểu tóc khác rồi cài cũng chưa muộn.
Ta thấy cũng có lý, nên nhét cây trâm vào túi tay áo.
Chỉ là ta không ngờ, vừa bước ra khỏi sân của nàng, đã có mấy bà tử hấp tấp chạy đến chặn ta lại.
"Tam thiếu phu nhân, xin dừng bước một chút, phu nhân nhà chúng ta mất một cây trâm vàng."
Các bà xông tới lục túi ta, moi từ trong tay áo ra cây trâm, còn làm bộ làm tịch nói:
"Không ngờ Tam thiếu phu nhân lại là người như vậy."
"Phu nhân chúng ta vốn rộng lượng, Tam thiếu phu nhân chỉ cần vào xin lỗi một tiếng, chuyện này sẽ cho qua. Cây trâm nếu phu nhân thích, tất nhiên sẽ tặng cho phu nhân."
Ta sững người một lúc, rồi hiểu ra.
Bọn họ muốn vu oan cho ta.
"Các ngươi nói bậy, rõ ràng là nàng ta đưa cho ta, ta đâu có trộm, cớ gì bắt ta phải xin lỗi?"
Bọn họ muốn bịt miệng ta, kéo ta vào trong viện.
Ta giãy giụa, vung tay cào vào mặt bọn họ.
Ta không trộm đồ, vì sao lại phải chịu uất ức, để người ta vu oan giá họa!
Những ngày qua, đúng là ta đã được Cố Thừa Ngôn nuôi dưỡng, ta cũng sinh ra tính khí.
Hoặc cũng có thể nói là được chàng nuông chiều mà sinh ra kiêu hãnh.
Tóm lại, bọn họ muốn dùng việc ta trộm trâm vàng để bôi nhọ ta, bắt ta quay lại viện để áp chế, lại không ngờ ta liền gây náo loạn, ra tay đánh trả, làm bọn họ bị thương.
Tứ Nguyệt ngẩn ra một lúc, cũng xông lên giúp ta.
Chúng ta hai người chống lại ba bốn người, tất nhiên không đánh lại, nhưng ta là chủ tử, bọn họ không dám thực sự ra tay mạnh.
Huống chi ta gào khóc lớn tiếng, bọn họ cũng rối loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/du-van-mo-thua-ngon-igfs/chuong-19.html.]
"Tam thiếu phu nhân, Tam thiếu phu nhân…"
Chuyện này gây náo động không nhỏ, khi Cố phu nhân cho người mời chúng ta đến, đầu tóc y phục ta đều đã lộn xộn.
"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"
"Rõ ràng là tự nàng ta tặng trâm vàng cho con, con nói không cần, nàng ta cứ nhất quyết đưa. Ra khỏi viện, ma ma đã chặn đường nói con ăn trộm trâm vàng của nàng ta, còn bảo con quay lại nói rõ.”
“Con không trộm gì cả, cớ gì phải nói rõ? Chỉ là một cây trâm vàng rách, con cũng không thiếu."
Cố phu nhân xoa trán, quay sang nhìn đại thiếu phu nhân.
Nàng ta vội nói: "Mẫu thân, đều là lỗi của con. Quả thực con đã đưa cây trâm đó cho tam đệ muội, là ma ma không rõ ràng nên mới hiểu nhầm tam đệ muội ăn trộm…"
Ta lập tức cắt lời nàng ta: "Nói cho sạch sẽ vào, ta không ăn trộm, đừng có cưỡng ép gán cho ta hai chữ trộm cắp."
Vốn dĩ ta đã không ưa gì nàng ta.
Ném món quà ta tặng là viên đá vũ hoa thì đã đành, lần này lại còn vu hãm ta, ta càng chẳng thể ưa nổi.
"Mẫu thân."
Nàng ta vừa nói vừa quỳ xuống trước mặt Cố phu nhân.
Bộ dạng đáng thương, cứ như thể là ta ức h.i.ế.p nàng vậy.
"Mẫu thân, đều là lỗi của con dâu, con dâu không quản được người trong viện, xin mẫu thân trách phạt."
“……”
Cố phu nhân nhíu mày.
Quay sang ta hỏi: "Du Vãn, con thấy thế nào? Nếu là hạ nhân làm sai, thì cứ trừng phạt nặng nề, con thấy sao?"
“……”
Ta biết phải nói gì bây giờ?
Chuyện này vốn không phải là lỗi của bọn hạ nhân.
Rõ ràng là chủ tử cố ý giật dây.
"Mẫu thân cũng thực lòng cho rằng, là hạ nhân gan to tày trời dám làm vậy sao? Chẳng phải là đại tẩu cố ý hãm hại, định lấy chuyện này uy h.i.ế.p Du Vãn sao?"
Giọng của Cố Thừa Ngôn từ ngoài cửa truyền vào.
Ta cảm nhận được không khí trong sảnh đột nhiên thay đổi, cũng cảm thấy ấm ức vô cùng.
Nhào vào lòng chàng, nước mắt rơi không ngừng.
"Yên tâm, ta sẽ không để người khác ức h.i.ế.p nàng một cách vô lý. Chuyện hôm nay, ta sẽ không bỏ qua dễ dàng."
Hồng Trần Vô Định
Giọng nói của Cố Thừa Ngôn vẫn rất nhẹ, rất dịu dàng.
Nhưng đại tẩu lại kinh hô lên: "Tam đệ, là lỗi của đại tẩu, xin hãy chừa cho ta chút thể diện…"
Cố Thừa Ngôn không để ý tới nàng ta.
Dắt ta đến một bên ngồi xuống, lấy khăn tay đưa cho ta, ra hiệu cho ta lau nước mắt.
Ta vừa lau nước mắt, vừa nghe Cố Thừa Ngôn nói: "Mẫu thân, người định thế nào?"
"Thừa Ngôn…"
"Mẫu thân, Du Vãn không hiểu chuyện, không nhìn thấu mưu mô, nhưng chẳng lẽ người cũng không nhìn ra lý do vì sao hôm nay lại xảy ra chuyện này?”
“Chẳng qua là người ban cho Du Vãn một trang trại, lại tặng nàng một hộp bạc nén, một hộp ngọc trai, có kẻ trong lòng ghen ghét, muốn dùng chuyện này mà chèn ép Du Vãn, để xả cơn tức giận trong lòng thôi."
Cố phu nhân đứng dậy.
Nhìn Cố Thừa Ngôn, lại nhìn đại thiếu phu nhân đang quỳ trên mặt đất, sau đó chậm rãi ngồi trở lại.
"Thừa Ngôn…"
--------------------------------------------------