Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Hôn Hậu Ái

Chương 32

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm sau khi An Nhiên tỉnh lại, Tô Dịch Thừa đã rời đi, nửa giường bên cạnh trống

rỗng.

An Nhiên nằm trên giường, nghiêng đầu nhìn cái gối khác, khuôn mặt khẽ

phiếm hồng, cô nghĩ là cô sẽ không có quen, không có thói quen bị một người đàn

ông xa lạ ôm ngủ, nhưng xem ra, hiện tại sự việc hình như không hoàn toàn như

vậy, cô cũng không chán ghét cái ôm của anh, thậm chí có cảm giác an toàn, tĩnh

lặng chưa từng có.

Đến khi An Nhiên làm vệ sinh xong, thay quần áo đi ra

ngoài, vừa mở cửa phòng đã ngửi thấy một làn hương thức ăn thơm nức.

Quay đầu

nhìn về phía phòng bếp, thì thấy Tô Dịch Thừa mặc tạp dề đưa lưng về phía cô

đang chiên cái gì đó, lò nướng bên cạnh đang có hai miếng sandwich đã nướng

xong. An Nhiên sững sờ nhìn một cái, rồi không tự giác mà đi đến phòng bếp, nhìn

thấy trên bàn ăn đã bày hai phần trứng ốp lết, bộ dáng đã chín năm phần, lòng đỏ

lòng trắng phân biệt rõ ràng.

Vào lúc An Nhiên thất thần, thì Tô Dịch Thừa

nhấc nồi xoay người, gặp ánh mắt của An Nhiên, anh khẽ cười: “Dậy rồi à, vừa vặn

ăn sáng.” Nói xong, anh đặt nồi giò chiên lên mâm.

“Anh…” An Nhiên nhìn anh,

mở miệng định nói gì đó lại không biết nói gì.

“Muốn uống sữa tươi hay nước

hoa quả?” Tô Dịch Thừa hỏi, rồi xoay người đi mở tủ lạnh lấy đồ uống, vừa nói:

“Hay là uống sữa tươi đi, buổi sáng uống sữa tươi rất tốt.” Anh xoay người nhìn

lại An Nhiên, chỉ thấy cô vẫn nhìn chằm chằm vào mình, liền khó hiểu hỏi: “sao

vậy?”

An Nhiên lắc đầu, vòng qua tường bếp, sau đó ngồi xuống trước bàn

ăn.

Tô Dịch Thừa đưa sữa tươi đã hâm nóng cho cô, còn rót cho mình ly nước

hoa quả, ngồi xuống ở đối diện cô, đưa bữa ăn sáng cho cô xong, nói: “Nếm thử

xem có hợp khẩu vị không.”

Nghe thế, An Nhiên gật đầu, miệng cắn miếng trứng

ốp lết, cười cười với anh, “ăn ngon.”

Tô Dịch Thừa mỉm cười, cắn miếng bánh

sanwich, uống ly nước hoa quả. “Ăn xong anh đưa em đi làm, hôm nay anh phải đi

công tác ở huyện Quế Châu, chắc buổi tối không về được, buổi tối tự em lái xe về

không có vấn đề gì chứ.”

An Nhiên nhìn anh, tức giận thì thầm: “Tôi cũng

không phải trẻ con.” Năm nay cô đã 28 tuổi rồi, đã ra xã hội độc lập trên dưới

sáu năm, toàn là về nhà một mình a!

Tô Dịch Thừa liếc nhìn cô một cái, rồi

cười cười, lấy ra một cái chìa khóa từ trong ví tiền đặt trên bàn ăn, “Đây là

chìa khóa nhà, hôm qua anh đã làm thêm một cái nhưng quên đưa cho em.”

An

Nhiên gật đầu, bỏ cái chìa khóa vào trong túi áo.

Ăn sáng xong Tô Dịch Thừa

khăng khăng đưa An Nhiên đi làm, An Nhiên từ chối không được, đành để anh đưa

đi, nhưng cách công ty một ngã rẽ thì bảo anh dừng lại, cô không muốn lại bị

người cùng công ty bắt gặp, nếu mỗi người đều nghĩ như Tiếu Hiểu thì cô thật

không có cách nào sống nổi.

Chẳng qua là An Nhiên không ngờ Mạc Phi lại chờ ở

cửa công ty, đứng trước cửa, gương mặt tuấn tú, vóc người có tỷ lệ hoàn mỹ, tựa

như là chiếc xe sang trọng bắt mắt, thường thu hút ánh mắt của không ít cô gái

trẻ của công ty An Nhiên cùng những công ty khác.

An Nhiên vẫn biết Mạc Phi

là người đàn ông đẹp trai hơn người, điều này từ khi mới vào đại học cô đã biết

rõ, nếu không thì anh sẽ không chiếm lấy danh hiệu gương mặt điển trai nhất

trường Đại Liên trong bốn năm liền, mà Trình Tường nhà Lâm Lệ chỉ có thể đứng

thứ hai. An Nhiên thừa nhận từng có thời gian ngắn cô bị gương mặt tuấn tú này

mê hoặc, nhìn thế nào cũng không chán ghét, nhìn thế nào cũng đẹp đẽ. Nhưng mà

chính gương mặt này từng mang đến cho cô tổn thương sâu sắc nhất.

An Nhiên

hít sâu, cứ gặp hết lần này đến lần khác, khiến lòng cô từ kích động ban đầu,

đến ngày hôm qua giả vờ bình tĩnh, đến giờ phút này lại đối xử với anh như không

có gì, cô tin mình sẽ rời bỏ tình yêu bốn năm, cùng với sáu năm chưa quên được,

từ từ quên lãng những vướng mắt suốt mười năm với người đàn ông này.

Chia tay

gặp lại vẫn làm bạn bè, lời này rất khó áp dụng vào trường hợp của An Nhiên, cô

không có cách nào đối xử với Mạc Phi như đối với Lâm Lệ, cũng không thể coi anh

như đồng nghiệp trong công ty, cuối cùng lựa chọn duy nhất chính là làm người xa

lạ.

Hít sâu một hơi, cô đi về phía trước, mắt nhìn thẳng phía trước, ánh mắt

không hề dừng lại trên người anh, dù chỉ 0.01 giây. Nếu đã không có cách nào trở

thành người thân thiết nhất, cũng không muốn trở thành người đáng hận nhất, có

lẽ, chỉ có thân phận người xa lạ mới thích hợp cho nam nữ đã chia tay.

Mạc

Phi nhìn cô từ từ đi qua trước mặt mình, ánh mắt kia không hề nhìn anh lấy một

cái, trái tim anh giống như là thủy tinh rơi xuống nát vụn.

“An Nhiên.” Đúng

là vẫn không chịu được, khi cô đi qua anh đưa tay ra nắm tay cô thật chặt.

An

Nhiên không xoay người, không nhìn anh một cái, chỉ nói: “Làm phiền anh buông

tay.” Là ngữ điệu của người xa lạ, không hề pha trộn cảm xúc gì.

“An Nhiên,

chúng ta nói chuyện một chút, anh có lời muốn nói với em.” Mạc Phi nắm tay cô

chặt hơn nữa, anh không dám buông tay, dù biết mình đã không có tư cách nắm tay

cô, nhưng anh biết, nếu lúc này anh buông tay, anh thật sự không giành được cô

nữa, người đàn ông xuất sắc ngày hôm qua khiến anh có phần sợ hãi.

An Nhiên

nhắm mắt lại, cô thật sự không có ý định khiến tình huống quá ồn ào, khó xử. Hít

một hơi thật sâu, xoay người, cố gắng khiến mình thật bình tĩnh nhìn anh ta, rồi

nói: “Nếu anh thật có gì cần nói vậy thì chúng ta nói rõ ràng ở đây, nhưng mà,

trước tiên buông tay tôi ra.”

Mạc Phi không buông tay, nhìn cô thật sâu, nói:

“Chúng ta đổi chỗ nói đi.” Anh có lời nói với cô, nhưng mà tất nhiên sẽ không ở

đây, nhiều người đi lại không phải là địa điểm thích hợp.

“Xin lỗi, đến giờ

tôi phải đi làm rồi.” Mặt không có biểu tình gì, An Nhiên nói xong liền muốn rút

tay ra, nhưng bị anh nắm chặt, làm thế nào cũng không rút ra được. An Nhiên có

chút bực bội, tức giận nhìn chằm chằm anh, lớn tiếng hỏi: “Đến tột cùng là anh

muốn làm cái gì!”

“Anh chỉ muốn nói chuyện rõ ràng với em một chút.” Mạc Phi

nhìn cô chằm chằm, nhưng cũng không buông tay.

“Chị Cố?” Phía sau, Lăng Lâm

mặc một bộ đồ công sở thời trang Channel màu hồng cùng một túi xách đồng màu,

nhìn An Nhiên và Mạc Phi, cười cười có phần mờ ám: “Chị Cố, bạn trai chị hả, rất

đẹp trai.” Nói xong, cản bản không đợi An Nhiên trả lời đúng hay không, liều

nghiêng đầu chào hỏi Mạc Phi: “Xin chào, em tên là Lăng Lâm, là thực tập sinh

của chị Cố.”

Mạc Phi chỉ cười cười với cô ta, nhưng không giải thích nhiều

cũng không muốn giải thích. Tay vẫn nắm chặt An Nhiên, hôm nay, anh phải nói rõ

với cô, nếu không, anh sợ anh thực không còn cơ hội.

“Lăng Lâm, cô giúp tôi

xin tổng giám đốc cho nghỉ một tiếng.” An Nhiên nói với Lăng Lâm xong, rồi quay

đầu nói với Mạc Phi: “Quán cà phê đối diện, tôi chỉ có một tiếng.”3

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102: .2
Chương 103
Chương 103: .2
Chương 104
Chương 105
Chương 105: .2
Chương 106
Chương 107
Chương 107: .2
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: .2
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Hôn Hậu Ái
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...