Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Hôn Hậu Ái

Chương 61

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong lúc An Nhiên còn đang tức giận vì cuộc điện thoại vừa xong, cửa phòng làm

việc lại bị đẩy ra, ngẩng đầu nhìn lên, thấy Tiếu Hiểu đứng ở cửa, khóe miệng

vênh lên nhìn cô.

“Có việc?” giọng nói An Nhiên hơi có chút lạnh lùng. Không

biết từ lúc nào, cô có cảm giác, dường như Tiế Hiểu luôn cố ý nhằm vào cô, nói

chuyện thì luôn châm chọc.

“Nga, không có gì.” Tiếu Hiểu nhún vai không hề

gì, từ ngoài đi vào, kéo cái ghế ra ngồi xuống trước mặt An Nhiên, nói: “Chỉ là

muốn hỏi cuối tuần vừa rồi vui vẻ chứ?”

An Nhiên nhìn cô ta, cúi đầu tiếp tục

cầm lấy bút và thước đo vẽ, trên miệng thản nhiên nói: “Rất tốt.”

Tiếu Hiểu

cũng không giận thái độ lãnh đạm của cô, ngồi ở đó nhìn móng tay vừa đi cắt sửa

tối qua của mình, liếc nhìn bản vẽ của cô, thuận miệng nói: “bản thiết kế còn

chưa vẽ xong.”

“Ừ.” An Nhiên đáp lại qua quýt, nhưng không hề ngẩng

đầu.

An Nhiên không biết cô ta muốn làm gì, nhưng mà từ sau khi cô ta nói

muốn ra tay với Mạc Phi, trực giác của cô luôn muốn tránh cô ta, trước kia không

phải là chưa từng nghe qua tai tiếng của cô ta, tác phong làm việc của cô ta mọi

người đều rõ ràng, đều là đồng nghiệp, nỗ lực của cô ta, cô cũng chứng kiến nên

vẫn thấy những lời đồn đãi kia không công bằng đối với cô ta, nhưng từ sau lần

đó, cô đột nhiên có nhớ tới một thành ngữ, không có lửa làm sao có khói, ruồi

nhặng không đậu trên quả trứng không nứt vỏ, nếu cô ta không có gì, người khác

sẽ không nói cô ta cái gì.

Thật ra thì trong công ty vẫn đồn đại cô ta và

Hoàng Đức Hưng có quan hệ không bình thường, mà nhiều tác phẩm khá của cô ta

cũng xuất phát từ tay của Hoàng Đức Hưng. Trước kia cô không nghĩ tới tính xác

thực của những lời đồn này, nhưng mà ngày đó khi cô đi vào Du Nhiên Cư, cô cảm

giác được rõ không khí có chút không bình thường, dù bọn họ đã che giấu rất tốt,

thế nhưng khi Tiếu Hiểu bỏ đi phòng vệ sinh, khóe miệng Hoàng Đức Hưng có dính

son môi màu đỏ của Tiếu Hiểu, nó đã nói rõ cho cô biết hai người bọn họ ở trong

phòng làm cái gì trước khi cô đến.

Tiếu Hiểu có phần buồn chán ngồi ở trước

mặt An Nhiên, nhìn cô nghiêm túc vẽ bản vẽ kia, khóe miệng cong lên.

Lại ngồi

một lúc lâu, Tiếu Hiểu rốt cục đứng lên, xoay người đi ra ngoài, giống như đột

nhiên nghĩ đến cái gì, lại quay đầu, cười nói với An Nhiên: “a, đúng rồi, suýt

nữa em quên mất, vừa rồi tổng giám bảo tôi nhắc chị, tối nay có tiệc rượu, ở

Giang Thành đại tửu điếm, các nhà thiết kế của công ty phải tham dự.”

An

Nhiên nhìn cô ta, gật đầu, “Được, tôi biết rồi.”

Tiếu Hiểu hiểu rõ gật đầu,

đưa tay mở cửa phòng làm việc chuẩn bị đi ra ngoài, lại trong nháy mắt mở cửa,

không quay đầu lại nói: “An Nhiên, cuộc tranh tài thiết kế bản thảo tòa thị

chính lần này nhất định tôi sẽ không thua, đúng rồi, nói cho chị biết, công ty

có ý định căn cứ vào cuộc tranh tài bản thảo lần này để xác định cái ghế trưởng

nhóm thiết kế, cho nên, nói cách khác, tôi đã vững chắc xác định vị trí trưởng

nhóm thiết kế của ‘Chân Thành kiến trúc’ rồi.” Nói xong, liền mở cửa trực tiếp

đi ra ngoài, để lại cho An Nhiên một bóng dáng phong tình vạn chủng đong

đưa.

An Nhiên nhìn cánh cửa phòng làm việc từ từ khép lại kia một lúc lâu,

mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, một lần nữa cầm lấy bút và công cụ vẽ của mình để

tiếp tục bản thiết kế chưa hoàn thành.

Trước khi tan sở, An Nhiên gọi điện

cho Tô Dịch Thừa, nói buổi tối mình có tiệc rượu, chắc là về muộn. Việc về muộn

gọi điện báo trước là sáng nay Tô Dịch Thừa yêu cầu cô, anh nói, anh không muốn

thỉnh thoảng khi về nhà chào đón anh là một cảnh tịnh mịch, cho nên dù về muộn

thì ít nhất gọi một cú điện thoại cho anh, để anh còn có chuẩn bị.

Cô không

thấy anh là loại đàn ông làm nũng này, nhưng qua nét mặt buổi sáng của anh, cô

có thể thấy rõ sự oán trách và tủi thân. Cho nên cô lập tức không chút do dự gật

đầu đồng ý. Nếu làm thêm giờ hoặc về muộn thì trước khi tan tầm sẽ gọi điện

thông báo cho anh.

Đúng lúc, buổi tối Tô Dịch Thừa cũng có xã giao, chỉ dặn

dò cô uống ít rượu, dường như chỗ anh rất bận nên không nói thêm gì nữa rồi cúp

điện thoại.

‘Giang Thành đại tửu điếm’ là nhà hàng lớn nhất thành phố Giang

Thành, ở trên bờ sông Lam, từ trên nhà hàng nhìn ra xa có thể thấy được cảnh đêm

Giang Thành, cùng một nửa Thanh Thành cách khá xa Giang Thành. Cách ‘Giang Thành

đại tửu điếm’ không xa là ‘quảng trường Giang Tân’ tối đến thì thật náo nhiệt,

có người mở nhạc khiêu vũ, còn có người mang con trẻ đến đây chơi đùa, còn có

nhiều đôi tình nhân ăn xong cơm tối thì cùng dắt tay nhau tản bộ, sau đó đi dọc

theo đập nước đang xây dựng bên bờ sông, hát dân ca, nói lời yêu thương.

Hai

tòa thành phố cách nhau một con sông, vì bề rộng con sông quá lớn, mà Giang

Thành và Thanh Thành đều ở khu vực duyên hải đông nam, mùa hè đã quen với bão,

khi có bão ập tới, mặt sông dâng lên từng đợt sóng khổng lồ, điều này khiến cho

việc thi công cầu gặp khó khăn, cho nên cây cầu nối liền hai thành phố vẫn mãi

chưa có quy hoạch khởi công xây dựng. Mà bây giờ, vì không có cây cầu nối thông

này nên giao thông giữa hai thành phố chỉ có thể dựa vào tàu thủy trên sông, vào

ban đêm, đèn màu của đoàn tàu thủy tập trung lại lấp lánh ánh hồng, nhìn từ xa

có một ý vị khác, trông thật đẹp mắt.

An Nhiên nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ,

khóe miệng khẽ nở nụ cười, đột nhiên, một giọng nói nam tính vang lên, cô quay

đầu lại, là một đồng nghiệp trong bộ phận thiết kế của công ty.

“An Nhiên,

tổng giám tìm cô đấy, nhanh sang đó một chút.” Nam đồng nghiệp kia vội

nói.

Tiệc rượu tối nay là do hiệp hội bất động sản Giang Thành tổ chức, trừ

người trong giới, còn có nhiều nhân vật nổi tiếng và cán bộ thị ủy của Giang

Thành, cho nên Hoàng Đức Hưng đặc biệt coi trọng.

An Nhiên gật đầu với anh

ta, “Được, tôi biết rồi.” Nhìn lại cảnh đêm ngoài cửa sổ một lần nữa, rồi mới

xoay người đi về phía hội trường tiệc rượu.

Thật ra thì cô không thích những

trường hợp này, giao tiếp luôn luôn là điểm thiếu sót của cô, nếu để cho cô

chọn, cô thà rằng ở phòng làm việc làm thêm giờ thiết kế cả một đêm. Thật ra đây

cũng không phải là lần đầu tiên cô đến những nơi như thế này, nhưng mà có đi

nhiều hơn nữa, cô cũng không thích ứng được. Bởi vì ở những nơi như thế này,

những người tham dự đều là những nhân vật nổi tiếng có máu mặt trong giới kinh

doanh, hoặc là những người gọi là quan chức nhà nước. Nói chuyện với những người

này rất tốn đầu óc, có nhiều lúc, những vị bụng phệ kiêu căng gọi là nhân vật

nổi tiếng kia, ánh mắt của những người gọi là quan lớn cũng trởn nên suồng sả

không thèm che giấu. Cho nên An Nhiên vẫn không quen được những trường hợp như

thế này. Nhưng mà công việc, cô vẫn phải đi thích ứng với nó, chứ không có

chuyện nó thích ứng với cô, cho nên dù không thích, cô vẫn phải đến.

An Nhiên

đẩy cửa đi vào, giờ phút này trong đại sảnh đang mở điệu Waltz, giai điệu tuyệt

vời kia lôi kéo cả hội trường tham gia vào khiêu vũ. Từng đôi nam nữ nhảy múa

giữa hội trường.

An Nhiên không có tâm trạng thưởng thướng, nhìn xung quanh

tìm kiếm đồng nghiệp công ty, rồi tìm được Hoàng Đức Hưng lúc này đang nói cười

ở gần cạnh sàn nhảy bên phải hội trường, mà Tiếu Hiểu thì đứng cạnh, trong bộ lễ

phục toàn thân màu đen, thấp ngực hở lưng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102: .2
Chương 103
Chương 103: .2
Chương 104
Chương 105
Chương 105: .2
Chương 106
Chương 107
Chương 107: .2
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: .2
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Hôn Hậu Ái
Chương 61

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...