Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 112

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mùa xuân năm Vũ Định thứ sáu, tuyết đọng tan, sắc xanh chưa thịnh.

Lâu Dự đích thân dẫn hơn mười ngàn Hắc Vân thiết kị vượt sông Thú, diệt

quân biên phòng, công thành chiếm đất, tiến thẳng hướng đông, chẳng mấy

chốc

đã đánh tới dưới chân núi Đen.

Vượt núi Đen đi về phía đông, qua năm thành trì nữa là đến đế đô nước Sóc.

Quân kì nhà họ Lâu phấp phới như một mũi tên độc bắn thẳng đến trái tim nước Sóc.

Trong ngoài triều đình nước Lương đều phấn chấn, Vũ Định đế ban liền ba

thánh chỉ khen thưởng thế tử Lăng Nam vương anh dũng thiện chiến.

Nhưng khi đánh tới chân núi Đen, Lâu Dự lại thay đổi thế tấn công điên cuồng, chuyển sang tiến chậm.

Không thể tiến về phía trước nữa. Chàng có giỏi thao lược chinh chiến

hơn nữa cũng chỉ có một đội quân này. Khi lương thảo không có cung ứng,

viện binh không đến, nếu vẫn một lòng cầu thắng thì nhất định sẽ rơi vào vòng vây trùng trùng của quân địch, trở thành một cánh quân đơn độc

không có chỗ dựa dẫm.

Mặc dù vẫn đang đánh thắng trận nhưng Lâu Dự không hề bị thắng lợi làm

cho choáng váng đầu óc. Nếu chàng thật sự cho rằng nước Sóc dễ diệt như

vậy, đầu Ân Minh dễ chém như vậy thì cũng không khác nào một kẻ ngớ

ngẩn.

Dưới sự chỉ huy của Lâu Dự, đội Hắc Vân thiết kị này không tiến mà lùi,

chỉ trong một đêm đã nhanh chóng rút về sông Thú, trên đường còn tiện

thể nuốt mất mấy đội quân Sóc tại các châu quận đi qua.

Sáng sớm hôm sau Hắc Vân kị không tiến lên nữa mà cấp tốc rút lui ngoài

dự đoán của mọi người, chủ lực quân Sóc đã điên cuồng phản công, mười

vạn đại quân chạy tới, bao vây thành Phong Tây nho nhỏ chật như nêm cối. Mà Lâu Dự và Hắc Vân kị lại vừa khéo chạy thoát qua khe hở cuối cùng

trước khi mười vạn đại quân khép kín vòng vây.

Khi đánh hung dữ như mãnh hổ, lúc rút trơn trượt hơn cá chạch, hành quân dứt khoát, thái độ kiên quyết, tốc độ nhanh chóng không hề thua kém khi bôn tập ngàn dặm làm thống soái quân Sóc tức giận đến mức liên tiếp ói

máu ba lần.

Đến lúc Lâu Dự lui về sông Thú, đại quân hàng chục vạn do thái tử lãnh

binh mới chạy tới nơi, hạ trại trong thành Kính Bắc bên sông Thú.

Trong nửa tháng ngắn ngủi, Lâu Dự dẫn theo một đám trai tráng gan dạ

dũng mãnh không sợ chết, đói thì ăn gạo rang ngay trên lưng ngựa, khát

thì bốc tuyết đọng ven đường, cuồn cuộn như gió, đằng đằng sát khí chạy

qua gần nửa lãnh thổ giang sơn nước Sóc, mông gần như không rời yên

ngựa, mắt không khép lại quá nửa đêm.

Lúc này một đám kị binh Hắc Vân kị toàn bộ đều râu ria tua tủa, hai mắt đỏ ngầu, quần áo rách nát, mặt đầy sương gió.

Đây đâu phải Hắc Vân thiết kị đánh đâu thắng đó? Đây quả thực chính là đám Cái Bang của Đại Lương.

Ánh mắt thái tử ngỡ ngàng đưa qua đưa lại giữa đám người đen thui, không làm sao tìm được Lâu Dự, đành phải lớn tiếng hỏi: "Lâu Dự, thế tử Lăng

Nam vương Lâu Dự ở đâu?"

Trong đội kị binh có người đáp: "Thần ở đây".

Giọng nói khàn khàn sắp mất tiếng.

Thái tử nghe tiếng nhìn lại, giật mình kinh hãi: "Ngươi... ngươi làm sao bẩn như vậy?"

Trên mặt Lâu Dự bám một lớp dày đen sì sì không biết là máu hay là bụi

đất, không nhìn thấy màu da vốn có, râu ria lởm chởm, tóc dài rối bù,

đâu còn một chút phong thái "tay cầm thương bạc, rạp trên tuấn mã" mà

cưỡi trên lưng Truy Phong chính là một cặp chủ tớ đen sì, quá khác biệt

tưởng tượng của thái tử.

Lâu Dự lau mặt thờ ơ như không, nhảy xuống ngựa, quỳ một gối xuống thi lễ: "Thần ra mắt thái tử".

Gần vạn tướng sĩ Hắc Vân kị cũng xoay người xuống ngựa, động tác chỉnh

tề, gót giày nện đất chấn động lớp băng chưa tan hết trên sông Thú lũ

lượt vỡ vụn, đồng thanh hô to: "Ra mắt thái tử!"

Vạn người cùng gầm lên chấn động, thái tử tim đập thình thịch, hai tay run lên.

Thái tử cố gắng đè nén khí huyết không yên, giữ vẻ mặt ung dung bình

thản, ngồi trên lưng ngựa, nặn ra một nụ cười hòa ái dễ gần, hai tay khẽ nâng: "Miễn lễ miễn lễ, các tướng sĩ vất vả rồi, mau mau đứng lên!"

Không ngờ tướng sĩ Hắc Vân kị vẫn quỳ một gối dưới đất không hề nhúc nhích.

Thái tử không rõ nguyên do, hai tay vẫn giữ yên trên không, mắt nhìn kị

binh Hắc Vân kị quỳ đông nghịt dưới đất, vẻ mặt hơi lúng túng.

Lâu Dự đứng lên, ôm quyền nói: "Cảm ơn thái tử!"

Đến lúc này gần vạn Hắc Vân thiết kị mới đồng loạt đứng lên, mũ giáp va chạm, đồng loạt ôm quyền hô to: "Cảm ơn thái tử!"

Vẫn thường nghe Lâu Dự trị quân nghiêm cẩn, nhưng không ngờ hắn lại có uy danh trong quân như vậy.

Đáy mắt thái tử thoáng hiện lên một bóng tối không dễ phát hiện, vẻ mặt

lại không hề thay đổi, cười nói hết sức thân thiết: "Hắc Vân kị lần này

đại thắng, lập được công đầu, bản thái tử rất vui vẻ. Thế tử và các

tướng quân đều vất vả rồi, mau mau tắm rửa nghỉ ngơi đi thôi".

Lâu Dự tạ ơn thái tử, lệnh cho Hắc Vân kị về doanh. Đội ngũ gần vạn

người này như một dòng suối nhỏ ào ạt chảy vào biển cả, quay về doanh

trại của từng người.

Lâu Dự không tháo mũ giáp, lại đến gặp các tướng lĩnh cao cấp Công Tôn

Minh, Vương Ký, Tống Bách Lý, dặn dò sơ qua về tình hình chiến đấu và

tình hình

quân ta rồi mới về doanh trướng của mình.

Chàng thân là phó thống soái đại quân nên đương nhiên có doanh trướng

độc lập. Trước đó chàng đã sai người dẫn Loan Loan đến doanh trướng của

mình,

lúc này hất rèm đi vào, lập tức nhìn thấy Loan Loan ngồi ngơ ngác trên tấm da hổ.

Lâu Dự không nhịn được cười, đi tới giúp Loan Loan tháo mũ sắt, vuốt mái tóc cô bé: "Cô bé ngốc nghếch lại đang nghĩ gì mà ngẩn ra thế?"

Loan Loan cúi đầu nhìn xuống người mình, ngập ngừng đau khổ, âm thanh lí nhí gần như không thể nghe thấy: "Em... muốn tắm".

Trước kia còn có thể lén chạy đến Dị Thiên Nhai tắm, bây giờ thì làm thế nào? Trên người vừa dính vừa hôi, đen sì sì, bẩn đến mức chính mình

cũng không thể chịu nổi. Nhưng bên ngoài có cả mấy trăm ngàn đàn ông,

làm gì có nơi nào để trốn đi tắm? Chẳng lẽ trời rét thế này lại phải

xuống sông Thú tắm?

Nghe thấy chữ "tắm", tay Lâu Dự khẽ run lên, lập tức bình tĩnh đặt mũ

sắt xuống bên cạnh, động tác cực kì tự nhiên ôm Loan Loan vào trong

lòng, trêu chọc: "Nhân tiện anh cũng cần tắm, để khỏi phiền phức, hay là chúng ta tắm chung?"

Lại thế rồi! Gã này và vị Lâu tướng quân uy nghiêm quyết đoán trước vạn quân vừa rồi thật sự là cùng một người sao?

Hai người đều chưa bỏ áo giáp, lúc này ôm nhau như vậy, giáp sắt phát ra tiếng va đập lanh lảnh như tiếng chuông, rung động tận đáy lòng.

Loan Loan thẹn quá hóa giận, hung ác giẫm mạnh lên mu bàn chân Lâu Dự,

giận dỗi: "Anh... anh mà còn trêu em nữa, em... em sẽ... em sẽ..."

Nhất thời không nghĩ ra mình có thể làm gì Lâu Dự, Loan Loan nghẹn lời, lại giẫm mạnh một cái nữa.

Hai người chung sống đã lâu, Loan Loan ngày càng thoải mái tự nhiên trước mặt Lâu Dự, vẻ ngây thơ thiếu nữ lộ ra rõ ràng.

Lâu Dự rất thích nhìn dáng vẻ vừa sốt ruột vừa tức giận, mím môi đỏ mặt của Loan Loan, cảm thấy hết sức thú vị.

Chàng khỏe mạnh rắn rỏi, bị giẫm vài cái như vậy cũng không khác gì gãi

ngứa, không hề có cảm giác đau. Thấy Loan Loan tức giận xấu hổ đến đỏ cả tai, chàng mới buông cô bé ra, cười nói: "Anh đã sắp xếp rồi. Lát nữa

sẽ có người mang nước nóng và đồ dùng tắm rửa tới. Anh đã điều năm mươi

người canh gác ngoài cửa, em cứ yên tâm mà tắm trong lều, bảo đảm ngay

cả một con ruồi cũng không bay vào được".

Loan Loan nghe vậy hơi yên tâm, lại xấu hổ lòng bàn chân cũng nóng lên,

nhỏ giọng nói: "Thế anh... đi đâu... tắm?" Chữ "tắm" cuối cùng vo ve như muỗi.

Lâu Dự nói, đầu mày khóe mắt toàn là nét cười, học đúng diễn xuất của

đám công tử hào hoa trong thành Thượng Kinh, làm bộ chuẩn bị cởi giáp

trụ: "Thì ra Loan Loan quả thật không nỡ rời Lâu Dự ca ca, vậy thì tắm

chung nhé!"

Loan Loan nghẹn thở, nghĩ bụng dù thế nào cũng đánh không lại, đưa mắt

nhìn quanh, dùng mũi chân hất một ống tên rỗng bằng sắt dưới đất lên,

tung người đá bay về phía Lâu Dự: "Không được, anh... anh... anh mau đi

ra ngoài!"

Lâu Dự vung tay bắt được "ám khí" xé gió bay đến đó, cao giọng cười lớn: "Được được được, anh ra ngoài, anh đi tìm Dung Hàm".

Nhịn cười đi ra khỏi doanh trướng, nhớ lại vẻ mặt của Loan Loan vừa rồi, Lâu Dự lại không nhịn được thoải mái cười thành tiếng, tiếng cười vang

vọng hồi lâu không dứt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...