Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này Lâu Dự đang ở trong doanh trướng của chủ soái, diễn tập trên sa bàn với các sĩ quan.

Nghe thấy tiếng ồn ào rung trời bên ngoài, chàng nhướng mày.

Lưu Chinh quan sát sắc mặt chàng, nói: "Hình như là tiếng ồn từ tân binh doanh truyền đến".

Lâu Dự nhìn về phía đô úy tân binh doanh Trần Thiên Kỳ ngồi đầu tiên bên phải.

Trong ánh mắt lạnh lùng của Lâu Dự, Trần Thiên Kỳ như ngồi bàn chông, lập tức đứng lên, nói: "Thuộc hạ đi xem bọn ranh con này đang làm trò gì".

Trần Thiên Kỳ đi ra doanh trướng, vừa lúc gặp một quân sĩ tân binh doanh vội vàng chạy qua. Hắn đưa tay tóm lại, quát hỏi: "Có chuyện gì mà ầm ĩ

thế? Vi phạm quân kỉ, muốn ăn quân côn à?"

Lính mới đó vốn nghe

nói có chuyện náo nhiệt nên vội vã chạy đến, bây giờ bị đô úy tóm lại

quát hỏi, lập tức hoảng lên, nói nơm nớp lo sợ: "Bẩm... bẩm đô úy, tôi

cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Nghe nói đám Vượn Tay Dài đang giáo huấn một tên mã phu không hiểu quy củ".

Vượn Tay Dài chính là người cao to đó, bởi vì thân hình cao lớn, chân dài tay dài nên bị đặt cho ngoại hiệu là Vượn Tay Dài.

Lâu Dự ngồi trong quân trướng, nghe thấy hai chữ mã phu liền nghĩ tới một

người, tay cầm lá cờ nhỏ dùng để diễn tập trên sa bàn, trầm ngâm không

nói.

Trần Thiên Kỳ tức giận tím mặt, không nén được giận đi về

phía tân binh doanh: "Một đám vô dụng, giáo huấn một mã phu mà lại lật

tung doanh trại nhà mình? Trói tất cả lại đánh hai mươi quân côn".

Đúng lúc này một âm thanh trong trẻo truyền ra từ doanh trướng chủ soái: "Chờ đã".

Trần Thiên Kỳ dừng bước, thấy Lâu Dự vén rèm đi ra, nói bình thản: "Ta đi cùng ngươi".

Tân binh doanh lúc này đã không thể miêu tả bằng hai chữ lộn xộn nữa rồi.

Loan Loan nhảy lên nhảy xuống trong doanh trại, vớ được thứ gì ném thứ đó.

Chăn bông, quần áo, giầy, bô, chậu rửa mặt, mũ sắt bay lung tung, nhất

thời người ngã ngựa đổ, gà chó không yên.

Các tân binh cũng khôn

hơn, biết người ta khinh công rất cao, dù thế nào cũng không đuổi kịp,

liền sử dụng chiến thuật biển người. Do sợ xảy ra án mạng vi phạm quân

kỉ, tất cả mọi người đều hiểu ngầm không dùng vũ khí, chỉ cầm túi lưới,

cán chổi chia nhau bao vây, dựa vào ưu thế số đông để chặn hết các ngả

đường chạy trốn của Loan Loan, lại dùng túi lưới ném tới rợp trời ngập

đất.

Chiêu này Lâu Dự cũng đã dùng đến khi bắt tiểu Hắc lần

trước, với của linh hoạt của báo đen cũng tránh không thoát. Khinh công

của Loan Loan mặc dù tốt nhưng cũng chạy trời không khỏi nắng, bị túi

lưới trùm lên người, trở thành một con cá mắc cạn chỉ có thể bật nhảy

tại chỗ.

Vượn Tay Dài xoa trán bị đập sưng vù, đầu dính đầy phân

ngựa, hưng phấn xông tới đá Loan Loan mấy cái: "Xem ngươi còn chạy kiểu

gì!"

Hai cú đá rất mạnh, Loan Loan đau đớn co rúm người, lại quật cường cắn răng không kêu một tiếng.

Các tân binh mặt mũi bầm dập vây tới, lại nhìn thấy doanh trại bừa bãi chén bát như bị quân địch càn quét qua, càng nghĩ càng giận, quyền cước như

mưa tới tấp đổ ập xuống người Loan Loan.

Loan Loan bị trùm trong

túi lưới không thể nào nhúc nhích, chỉ có thể co quắp, dùng cánh tay bảo vệ những chỗ yếu hại, cắn răng im lặng để mặc các tân binh đấm đá.

Bên này các tân binh đánh rất sướng tay, không để ý có mấy người vừa xuất

hiện cách đó không xa, đang dừng lại yên lặng đứng xem.

Lâu Dự bắt tay sau lưng đứng ở đó, môi mím chặt, mặt không biểu cảm.

Cuối cùng Trần Thiên Kỳ cũng thấy rõ người đang nằm dưới đất bị quyền đấm

cước đá kia chính là tên mã phu lần trước tướng quân thu nhận, dặn dò

phải chăm sóc đàng hoàng. Hắn thầm mắng đám ranh con này đúng là tìm

chết.

Đàn ông mà, lại là một đám quân nhân huyết khí phương

cương, tụ tập lại một chỗ, có đánh nhau cũng là khó tránh khỏi, nhưng

tuyệt đối không cho phép cậy mạnh bắt nạt yếu, cậy đông bắt nạt ít.

Nhiều người đánh một người như vậy, người bị đánh lại là mã phu, còn là

mã phu nhỏ tuổi nhất, không cần nói đã phạm vào điều tối kị của Lâu

tướng quân mà ngay cả chính mình cũng rất khó chấp nhận.

"Không

ra thể thống gì". Lưu Chinh thở hổn hển đi tới định ra lệnh dừng ngay

trận đánh hội đồng này nhưng lại bị Lâu Dự dùng ánh mắt ngăn lại.

Nhìn vẻ mặt khó phân biệt vui giận của Lâu Dự, Lưu Chinh hơi lo lắng: "Thế

tử, nếu không can thiệp thì sợ rằng sẽ xảy ra án mạng mất".

Ánh mắt Lâu Dự lạnh như băng, giọng nói lại lạnh nhạt: "Cứ để xem".

Không biết vì nguyên nhân gì, chàng có một cảm giác thân thiết khó hiểu và

một sự tin tưởng hoàn toàn không có nguyên do với đứa bé tên là Loan

Loan này.

Loan Loan mặc dù ít tuổi nhưng tính tình có góc có

cạnh, thân pháp võ công hiển nhiên được cao nhân chỉ bảo, cử chỉ nói

năng mặc dù hoang dã nhưng vẫn có một chút quý khí cao sang khó diễn tả, cộng thêm nhạy bén thông tuệ, tâm cảnh thần khiết, trải qua tôi luyện

nhất định sẽ thành châu báu.

Người thế tử Lăng Nam vương nhìn trúng làm sao có thể chết dễ dàng như vậy?

Hơn nữa trong quân tôn trọng kẻ dũng, muốn tồn tại trong Hắc Vân kị cao thủ như rừng, Loan Loan không thể sống trong sự bao che của chàng được, làm như vậy chỉ khiến mọi người cười nhạo và xem thường.

Trong

trường học, lớp trưởng bao giờ cũng là người học tốt nhất. Cũng như vậy, trong quân đội người mạnh nhiều như mây, làm đại ca chắc chắn là người

có nắm đấm cứng nhất. Đặc biệt là trong Hắc Vân kị không coi trọng xuất

thân môn phiệt, muốn giành được sự tôn trọng thì phải dựa vào sức mạnh

của chính mình, phải thật sự chứng tỏ được năng lực.

Nhớ năm đó

Lâu Dự là thế tử mà lúc mới vào Hắc Vân kị vẫn phải giao đấu hơn mười

trận, sau khi lộ rõ sức chiến đấu siêu cường mới khiến đám sĩ quan Hắc

Vân kị tâm phục khẩu phục.

Cho nên trận đánh hôm nay, Loan Loan không thể không đánh.

Nhìn Loan Loan co tròn trên mặt đất, ôm đầu bị quyền đấm cước đá cách đó

không xa, hai mắt Lâu Dự sâu không thấy đáy, lặng im không nói, chỉ có

mấy mạch máu màu xanh giật giật hai bên thái dương mới cho thấy tâm tình tương đối khó chịu của chàng lúc này.

Loan Loan ôm đầu nằm trên

mặt đất, bảo vệ các chỗ hiểm trên người như đầu và ngực, cho nên mặc dù

có vẻ thê thảm vô cùng nhưng lại chỉ là tổn thương bên ngoài.

Lúc này cả người cô bé đầy bùn đất, bị trúng vô số quyền cước, nhưng trước

mắt lại hiện lên nụ cười ấm áp dịu dàng của Dung Diễn.

"Loan

Loan, trong cuộc đời con cứ làm mọi chuyện theo ý thích của mình, yêu

người con muốn yêu, làm chuyện con muốn làm. Có tía ở đây, không ai có

thể bắt nạt con nữa".

Loan Loan ngẩng đầu lên, hỏi câu hỏi cô bé quan tâm nhất: "Thế con có thể đánh người con muốn đánh không?"

Dung Diễn cười tủm tỉm xoa đầu cô bé: "Có thể! Bất kể con muốn đánh ai, tía cũng giúp con..."

Tía, tía, tía xem, Loan Loan đã lớn rồi, không cần tía giúp cũng sẽ không để bất kì ai bắt nạt nữa.

Trong lòng Loan Loan cực kì chua xót, hai tay nắm chặt. Đột nhiên cô bé mở

mắt ra, mang theo cả túi lưới bay lên, đập vào một người bên cạnh khiến

tên lính mới đó bay ra ngoài. Đà bay của cô bé không giảm, lại đụng ngã

mấy người nữa rồi mới dừng lại.

Nhân lúc mọi người chưa phản ứng

lại, cô bé hất túi lưới ra, nhặt một cây gậy lên quét ngang ra ngoài.

Cây gậy quét đến đâu, các tân binh tới tấp né tránh đến đấy, chỉ chớp

mắt sau xung quanh cô bé đã có một khoảng trống hình tròn.

Bị khí thế của cô bé áp đảo, tân binh doanh đang huyên náo đột nhiên có một chớp mắt yên tĩnh.

Loan Loan chống gậy xuống đất, đứng ở giữa vòng tròn như một con dã thú bị

ép vào đường cùng, ánh mắt lộ ra sát ý tàn nhẫn lạnh lùng liếc tới.

Không biết vì sao những người bị ánh mắt cô bé quét đến lại cảm thấy ánh mắt đó như hàn băng nhọn hoắt đâm thẳng vào trong lòng khiến tất cả đều không nhịn được run rẩy.

Đứa bé này rõ ràng mặt mũi bầm dập, cả

người toàn đất cát, mũi miệng đều chảy máu, nhưng khí thế lại lẫm liệt

làm mọi người không thể nhìn thẳng vào.

Khóe miệng lộ ra nét cười rét lạnh, Loan Loan gằn từng chữ: "Tía ta đã nói, dùng đông đánh ít là

chiến thuật, lấy ít đánh nhiều là kẻ dũng. Từ giờ trở đi, một mình ta

đấu với tất cả các ngươi!" Giọng nói của Loan Loan non nớt nhưng lại

tràn đầy khí phách, thoạt nghe như có tiếng sắt thép leng keng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...