Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 94

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi dẫn ông cháu nhà họ Lục về

phủ Lăng Nam vương, Lâu Dự lại nghĩ cách lo lót quan hệ, im hơi lặng

tiếng đưa Lục Thành Kiệt đang ở trong tù ra ngoài.

Với quyền thế của chàng, muốn che tai mắt nhà họ Tào để cứu một người

trong đại lao ra ngoài không phải là việc khó. Đáng tiếc là Lục Thành

Kiệt sau khi vào nhà lao đã bị tra tấn hành hình, gãy tay, què chân, võ

nghệ mất hết. Quân nhân không còn võ nghệ cũng như hùng ưng gãy cánh,

cấm quân đương nhiên không thể quay về, ngay cả vào Hắc Vân kị cũng

không được.

Lâu Dự liền bỏ tiền ra bí mật mua một tiểu viện trong thành Thượng Kinh, thu xếp cho ba người nhà họ Lục mai danh ẩn tích ở đây.

Sau khi làm xong việc này thì gần mười ngày đã trôi qua.

Mấy ngày nay Loan Loan rất vất vả, suốt ngày bị Lâu Dự bắt đọc sách luyện chữ trong thư phòng.

Lâu Dự cầm sách đứng bên cửa sổ đích thân đảm nhiệm việc dạy học, bắt

đầu từ Tam Tự kinh, bách gia tính, sau đó dạy đến thiên tự văn, thỉnh

thoảng còn chọn lựa một vài chuyện lịch sử trong sử kí ra giảng giải cho Loan Loan nghe.

Phương pháp dạy học của Lâu Dự cũng giống như phương pháp luyện binh của chàng, nghiêm khắc ngặt nghèo, cẩn thận tỉ mỉ, nhưng cách truyền đạt

giảng giải lại sinh động dễ hiểu, mới mẻ thú vị khiến người học nghiến

răng ngứa ngáy, không biết là hận hay là kính nể.

Nói đến chuyện học hành, trước kia cũng không phải Dung Diễn không đầu

tư công sức. Tiếc là Loan Loan thà bỏ thời gian ra luyện đao còn hơn bỏ thời gian ra học vài chữ. Dung Diễn vừa gọi Loan Loan đi học là Loan

Loan lại tìm đủ mọi lí do, quá buồn ngủ, quá mệt mỏi, đã đến giờ đi bắt

thỏ, đại Hồng đau bụng, tiểu Hắc biến mất phải đi tìm...

Dung Diễn bó tay hết cách với Loan Loan, cũng không muốn ép Loan Loan

quá mức. Dù sao Loan Loan cũng không cần vào triều làm quan, con gái mà, học hành ít một chút cũng không sao, chỉ cần sống sung sướng là được.

Sau một thời gian Dung Diễn cũng buông trôi bỏ mặc, nuôi thành một bé

con mù chữ.

Nhưng Lâu Dự lại nghĩ sâu hơn, xa hơn nên không thể không nhẫn tâm.

Người sau này phải làm thế tử phi nhà Lăng Nam vương, dù sao cũng không

thể không biết chữ được. Đầy bụng kinh luân, xuất khẩu thành thơ thì có

lẽ không thể trông chờ, nhưng ít nhất thì cũng phải biết viết tên phu

quân nhà mình chứ?

Vì vậy mấy ngày nay chàng bắt Loan Loan vào thư phòng, tranh thủ vừa xem báo cáo giấy tờ vừa dạy Loan Loan từng chút một.

Kể cũng lạ, Loan Loan làm nũng hay giả ngu trước mặt Dung Diễn thì luôn

luôn thuận lợi, nhưng những chiêu số này lại hoàn toàn vô dụng trước mặt Lâu Dự, bị chàng dùng bánh ngọt và mứt kẹo vừa dỗ vừa lừa ngồi xuống

bên bàn học.

Hôm nay Lâu Dự ngồi trong thư phòng lật xem lí lịch tướng lĩnh do bộ

Binh đưa tới, hương trầm trong lư hương tỏa khói lượn lờ mang theo mùi

thơm nhẹ nhàng tinh tế.

Lâu Dự vừa xem giấy tờ trên tay vừa thỉnh thoảng nhìn Loan Loan ngồi bên chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Thấy Loan Loan tập trung cầm bút, nhìn không

chớp mắt, luyện chữ hết sức chăm chú, Lâu Dự hài lòng gật đầu, chợt nghe thấy gia đinh ngoài cửa bẩm báo một tiếng: "Bẩm thế tử, tiểu hầu gia

Tuyên Bình đưa thiếp mời tới mời thế tử qua phủ dự tiệc".

Lại nữa! Lâu Dự nhướng mày, vừa định từ chối, gia đinh lại rất lanh lợi

mở miệng: "Tiểu hầu gia Tuyên Bình dặn tiểu nhân nhất định phải chuyển

cáo, tiệc rượu lần này chuẩn bị đủ các loại bánh ngọt và đồ ăn nhẹ, còn

chuẩn bị cả các loại mứt hoa quả và đồ ăn vặt có tiếng trong dân gian,

do đầu bếp giỏi nhất của Thiên Bảo trai tự tay chế biến, đảm bảo ngon

hơn bất cứ cửa hàng bình thường nào".

Loan Loan đang cầm bút khổ luyện, sau mấy ngày luyện tập cần cù, chữ Dự

đã viết rất ngay ngắn cân đối, đã có thể mang ra khoe với thiên hạ rồi.

Đột nhiên nghe thấy những lời này, cổ tay Loan Loan bất giác hạ thấp

xuống, nét cuối cùng trong chữ Dự liền biến thành một con sâu róm nhúc

nhích, vẽ ra một vết mực rất dài trên tờ giấy Tuyên Thành đẹp đẽ, hai

mắt lấp lánh ánh sáng nhìn về phía Lâu Dự đầy chờ mong.

Tuyên Bình hầu lần này đã biết học khôn. Sau khi nhiều lần mở tiệc thết

đãi Lâu Dự không thành, hắn đau khổ suy nghĩ, ôn lại một lượt kĩ càng

những lời Lâu Dự nói đêm đó, lại sai người đến hỏi thăm đầu bếp của phủ

Lăng Nam vương. Được biết dạo này khẩu vị của thế tử thay đổi hoàn toàn, bữa nào cũng không thể thiếu bánh ngọt bánh mặn, Tuyên Bình hầu bàng

hoàng tỉnh ngộ, liên tục giậm chân mắng chính mình là đầu óc bã đậu.

Vì vậy lần này hắn phải phí công tốn sức chuẩn bị cho việc mời khách, bỏ ra số tiền lớn mời Tông sư phụ, bậc thầy làm bánh ngọt của Thiên Bảo

trai đã về ở ẩn, lại sốt sắng dặn gia đinh chuyển lời, chỉ sợ Lâu Dự

không chịu đến.

Thấy hai mắt Loan Loan sáng lên nhìn mình đầy chờ mong như một con mèo

con, vẻ mặt cực kì ước ao, Lâu Dự lập tức mềm lòng, hai chữ "không đi"

sắp ra khỏi miệng lại bị thu về, lệnh gia đinh mang thiếp mời vào, mỉm

cười nhìn Loan Loan: "Muốn đi không?"

"Có". Loan Loan gật đầu như gà mổ thóc: "Em đi được không? Em chưa bao giờ dự tiệc cả. Tiệc có rất nhiều đồ ngon đúng không?"

Lâu Dự chua xót trong lòng, nói không chút do dự: "Có gì mà đi không được? Em muốn đi thì chúng ta cùng đi chứ sao".

Loan Loan hoan hô một tiếng. Mấy ngày nay bị giam lỏng trong thư phòng

bí bức lắm rồi, nghe nói có thể ra ngoài chơi, còn có bao nhiêu đồ ngon

để ăn liền không nén được tâm tình kích động, ném bút bật nhảy lung tung trong thư phòng. Bất chợt nhìn thấy trong thư phòng còn có một người

liền bật lên, hai tay ôm chặt cổ Lâu Dự, treo lơ lửng trên người chàng,

vui vẻ ra mặt, không ngừng kêu tốt.

Lâu Dự sững sờ, lập tức vòng tay ôm Loan Loan vào trong lòng, cười khổ

nói: "Loan Loan, em chủ động ôm anh như vậy, anh rất thích. Nhưng sau

này bất kể vui hay buồn đều chỉ cho phép ôm anh, tuyệt đối không cho ôm

người khác, biết chưa?"

Còn có người vui vẻ hơn Loan Loan, đó là Tuyên Bình hầu Ngô Thượng Trạch.

Tổ tiên nhà họ Ngô cũng là quan to, được phong hầu tước, tước vị thế

tập. Có điều tước vị được cha truyền còn nối, nhưng ở trong triều lại

chưa chắc có quyền có thế mãi mãi. Nói cho cùng thì thế là do người

định, được tổ tiên nâng đỡ, hậu nhân vẫn phải không ngừng cố gắng thì

mới có thể nối dài vinh sủng đời đời.

Hậu nhân nhà họ Ngô không có người nào có vị thế cao trên quan trường,

chức vụ cơ bản đều nhàn hạ, dần dần bị đẩy ra khỏi trung tâm triều đình. Nhưng người nhà họ Ngô lại rất có thủ đoạn trong việc làm ăn kiếm tiền, lũng đoạn toàn bộ các mặt hàng quan trọng của Đại Lương như muối, sắt,

rượu, đồ sứ.

Các quán rượu, quán cơm, lầu xanh tốt nhất trong thành Thượng Kinh đều là của nhà họ Ngô, có thể nói là giàu ngang một nước.

Nhưng sĩ nông công thương, thương đứng cuối cùng. Thân là thương nhân,

dù có kiếm được bao nhiêu tiền đi chăng nữa cũng vẫn phải dựa dẫm vào

quý nhân trong triều. Người nhà họ Ngô đều là thương nhân trời sinh,

khéo léo khôn ngoan, chu đáo mọi mặt, lớn nhỏ đều kiêm, giọt nước không

lọt, toàn bộ quan chức từ trên xuống dưới trong triều đều được chăm sóc

thỏa đáng, thậm chí một số quan chức phẩm bậc thấp nhưng có quyền hành

sát sườn cũng được chăm lo tử tế.

Thương nhân dựa vào thế để thu lợi, đều có một đôi mắt tinh đời và một

cái mũi nhạy cảm, hướng gió trong triều thế nào đều nắm chắc như lòng

bàn tay. Một ngôi sao mới nổi, chạm tay là bỏng như Lâu Dự, nhà họ Ngô

há lại chịu buông tha?

Lâu Dự là ai? Trong mắt các thân quý phú hào trong thành Thượng Kinh,

Lâu Dự là một gã quái vật cứng đầu cứng cổ, là loại yêu nghiệt mắt mọc

trên trán, tính tình cao ngạo, thân phận lại cao sang. Có thể trong toàn bộ triều đình Đại Lương, Lâu Dự không cần phải nể mặt bất cứ ai trừ

hoàng thượng. Chàng nói không đi thì người khác cũng không thể làm gì

được chàng.

Mấy lần mời khách trước đây đều bị từ chối, Ngô Thượng Trạch đang đau

đầu nhớ lại xem rốt cuộc mình đã làm sai chuyện gì khiến gã hung tinh

mặt lạnh này không vui. Lần này vốn cũng không ôm hi vọng gì, vẻn vẹn

chỉ là thử vận may để tỏ lòng thành, không ngờ Lâu Dự lại nhận thiếp

mời, tiểu hầu gia Tuyên Bình làm sao có thể không vui mừng khôn xiết?

Tinh thần phấn khởi, Tuyên Bình hầu quyết định ra tay mạnh bạo. Các loại bánh ngọt, rượu ngon, cao lương mĩ vị, thực đơn dài cả thước, có thể

nói là tiêu tiền như nước, khách mời như mây.

Lâu Dự không nghĩ tới mình chỉ tùy ý mang Loan Loan đến dự tiệc cho vui mà lại gây ra động tĩnh lớn như vậy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 94
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...