Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 191

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trời đất u ám, mây đen che kín bầu

trời, một trận sấm rền từ chân trời kéo tới, bầu không khí nặng nề làm

mọi người gần như ngạt thở.

Quân đội còn lại của nước Sóc đã tấn công các châu phủ khác trong quận

Xạ Lỗ, hai mươi vạn Thiết Kị vệ vây chặt thành Lương Châu như thùng sắt.

Hai mươi vạn Thiết Kị vệ như một cơn thủy triều màu xanh đen tầng tầng

lớp lớp tràn đến trên đồng bằng, trong trận hình dày đặc lấp lánh ánh

sáng nhiếp hồn đoạt phách của đao kiếm.

Vây nhưng không đánh, chỉ lấy khí thế nuốt phong vân áp bức mài mòn tinh thần của quân thủ thành Lương Châu, làm hao mòn hết ý chí chiến đấu và

dũng khí của quân đội thủ thành.

Đánh trận chính là đánh người, một khi lòng người xuất hiện dấu hiệu sụp đổ sẽ dẫn đến binh bại như núi lở, còn sống sót cũng đã đến đường cùng.

Ai nói Ân Minh không hiểu dụng binh? Hắn hiểu sâu sắc đạo của lòng người.

Nhìn Thiết Kị vệ đông nghịt khí thế ép người dưới tường thành, Hầu Hành

Tiễn trợn mắt xem thường. Vừa nhìn lối đánh như đỉa bám này đã biết Ân

Minh không phải kẻ quân tử lòng dạ bao la.

"Vương gia, đánh thế nào?" Lữ Nam Cung nhìn Lâu Dự, hỏi rất dứt khoát.

Người đàn ông trước mặt này mặc dù trẻ hơn tất cả mọi người bọn họ,

nhưng bọn họ đều đã quen với việc chỉ nghe lệnh chàng mỗi khi gặp phải

vấn đề khó khăn. Có một bộ óc thông minh như vậy bên người, chính mình

còn phải động não thì chính là không có đầu óc.

"Thùng sắt dù chắc, búa vàng vẫn phá được". Âm thanh của Lâu Dự không có sóng gió, hạ lệnh: "Hầu Hành Tiễn!"

"Có thuộc hạ!"

"Ngươi chọn lựa bảy ngàn Hắc Vân kị, phải chọn những hảo thủ giỏi chinh

chiến nhất, trang bị ngựa nhanh nhất, đao sắc nhất. Ba ngàn người của

tiên

phong doanh mang thêm liên nỏ. Ta cần lấy chiến đội này làm búa tạ phá vỡ thùng sắt".

Thùng sắt độ dày đều nhau, tiếp giáp kín kẽ, nhìn như hoàn toàn tròn vẹn không có sơ hở, nhưng điểm yếu của nó cũng chính là ở đây.

Cùng một lượng sắt như nhau, thùng càng lớn thép lại càng mỏng. Ân Minh

dùng hai mươi vạn đại quân vây thành, xem như đáng sợ nhưng binh lực

phân tán, binh lực phân bố ở mỗi một điểm lại không hề quá nhiều, lúc

này xuất kì bất ý dùng búa tạ đập tới sẽ có thể phá thùng mà ra, đánh

thẳng đến đầu não địch.

Trước mỗi trận chiến, khẩu khí của Lâu Dự đều sẽ đặc biệt bình tĩnh,

không nhanh không chậm, chín chắn trầm ổn, có sự sáng suốt bình tĩnh

vượt xa tuổi tác làm mọi người cảm thấy yên lòng.

Cảm giác quen thuộc nàn tràn ngập toàn thân, Hầu Hành Tiễn chỉ cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, lớn tiếng vâng lệnh: "Rõ!"

"Lữ Nam Cung!"

"Có thuộc hạ!"

"Ngươi dẫn năm ngàn người của tên nỏ doanh dùng cung cứng tên nặng yểm

hộ đội ngũ ra ngoài thành tác chiến, mang hết mười chiếc nỏ công thành

lên tường thành, khi cần thiết cũng có thể phối hợp công thủ!"

"Rõ!" Lữ Nam Cung quyết đoán ôm quyền.

"Triệu Long!"

"Có thuộc hạ!"

"Ngươi dẫn năm ngàn người ở phía sau tiếp ứng đội tiên phong, sẵn sàng bổ sung chiến lực cho đội tiên phong bất cứ lúc nào".

"Rõ!"

"Ngô Quán!"

"Có thuộc hạ!"

"Ngươi dẫn một vạn người xuất kích bốn phía, giương đông kích tây phân

tán sự chú ý của quân Sóc. Nhớ rõ, địch tiến ta lùi, địch lùi ta đuổi,

một khi đón đánh nhất định phải tiêu diệt hết".

"Rõ!"

Mệnh lệnh hạ đạt đâu vào đấy, các tướng lĩnh như bầy sói khát máu ngửi thấy mùi máu, tất cả đều xắn tay áo, hai mắt tỏa sáng.

"Còn ta, ta làm gì?" Đột nhiên một âm thanh như tiếng sấm vang lên bên

cạnh làm tuyết đọng trên tường lại rơi xuống mỏng hơn vài phần.

Thác Bạt Hồng Đạt vẫn đứng bên cạnh chờ đợi, thấy tất cả các tướng lĩnh

đều nhận được mệnh lệnh tác chiến, chỉ có mình là không có phần, lập tức sốt ruột như hàng trăm móng vuốt cào cấu trong lòng.

"Ngươi và ta cùng làm đầu búa ra thành tác chiến". Lâu Dự nói.

Với chỉ số thông minh của Thác Bạt Hồng Đạt, nếu bắt hắn dẫn một đội ngũ thì chẳng khác gì người mù cưỡi ngựa mù nửa đêm đi cạnh ao sâu, nguy

hiểm cực kì. Nhưng nếu để hắn làm đầu búa tiên phong mở đường đánh địch

thì lại là lựa chọn vạn người có một.

Tiêu tiền phải tiêu vào việc cần thiết, thép tốt phải dùng để rèn lưỡi đao, Lâu Dự biết rõ đạo dùng người.

Thác Bạt Hồng Đạt nghe vậy mừng rỡ, khuôn mặt giãn ra như hồ dán khô quắt bị nước hòa tan.

Đột nhiên nghe thấy Lâu Dự phải đích thân xuất chiến, Hầu Hành Tiễn và

Lữ Nam Cung cùng biến sắc mặt, đồng thanh kêu lên: "Không được!"

Lâu Dự lạnh lùng liếc mắt đến, trong mắt toàn là kiên nghị quả quyết,

mặc dù không nói một câu nào nhưng ý tứ lại hết sức rõ ràng.

Ta đã quyết định, không cần khuyên nữa.

"Vương gia, thương thế của vương gia còn chưa đỡ, tuyệt đối không thể đích thân tác chiến". Hầu Hành Tiễn vội nói.

Một đám tướng lĩnh nhìn Lâu Dự, sắc mặt mỗi người đều khó coi như tai

nạn sắp ập xuống, không hẹn mà cùng hạ quyết tâm. Mặc kệ, kể cả sau này

bị phạt đánh quân côn, hôm nay nhất quyết phải ngăn cản vương gia.

Ánh mắt Hầu Hành Tiễn và Lữ Nam Cung gặp nhau, càng thêm quyết tâm. Nếu

vương gia vẫn kiên quyết ra trận, dứt khoát gánh tội danh phạm thượng,

một gậy đánh ngất vương gia đưa về phủ tướng quân.

Vẻ mặt vui mừng còn đọng trên mặt Thác Bạt Hồng Đạt, hắn đang định hưng

phấn nói mấy lời nói hùng hồn lại bị vẻ mặt khó coi của mọi người làm

cho nghẹn lại trong cổ họng. Lúc này hắn mới nhớ tới vết thương hiểm ác

cùng cực trên người Lâu Dự, bộ mặt đen sì dường như cũng trắng hơn một

chút, buột miệng nói: "Chán sống à? Ngươi làm sao có thể cầm được đao

nữa?"

Mặc dù Thác Bạt Hồng Đạt vẫn thấy Lâu Dự không vừa mắt lắm nhưng điều

này không ngăn cản được sự sùng bái tự nhiên sinh ra trong lòng sau khi

tận mắt thấy cuộc đại chiến giữa Lâu Dự và Lưu Hoài Ân.

Không thể không thừa nhận gã mặt trắng này cũng có chút tài cán.

Hồi tưởng lại cảnh tượng chiến đấu hôm đó, trong lòng Thác Bạt Hồng Đạt cuồn cuộn ba đào, đến giờ vẫn không thể nguôi được.

Hôm đó, trong gió lạnh tuyết bay, đao Yêu Nguyệt của Lâu Dự mang theo

sát ý ngập tràn, vô cùng tàn nhẫn chém xuống theo kẽ hở xuất hiện trong

khí trường của Lưu Hoài Ân. Đồng tử Lưu Hoài Ân co chặt, đao của Lâu Dự

tới quá nhanh, quá tàn nhẫn, ánh mắt quá mức cay độc. Đúng trong chớp

mắt khí tức của hắn lưu chuyển không thông, nội tức không vạn lên được,

hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn thanh đao của Lâu Dự chém thẳng xuống đầu

trong mưa tuyết dày đặc.

Phòng thủ hay né tránh đều đã muộn, vậy thì cùng chết!

Bộ mặt già nua khô héo của Lưu Hoài Ân càng trắng bệch như ma, môi lại

đỏ rực ướt át, hai hàng lông mày trắng dựng ngược, nội lực thông qua khí hải tuyết sơn cuồn cuộn không ngừng chuyển vận đến xương khớp tứ chi.

Trường thương tăng tốc vòng xuống, tiếng xé gió khiếp người như rồng bay xé rách mây mù, mang theo sự quyết liệt và dũng mãnh bị ép ra vì tuyệt

vọng, đâm thẳng đến bụng Lâu Dự.

Thời gian dường như dừng lại, bông tuyết phiêu linh đầy trời dường như

cũng bị một đòn toàn lực này làm khiếp sợ, giảm bớt tốc độ bay xuống.

Tiếng kêu kinh hãi của Thác Bạt Hồng Đạt, tiếng hét giận dữ điên cuồng

của Hầu Hành Tiễn còn nghẹn trong cổ họng, hai người đó đã động.

Thương của Lưu Hoài Ân đâm vào bụng Lâu Dự như mũi dùi nóng đỏ đâm vào

tuyết, mũi thương mang theo máu từ phía sau chui ra, đâm xuyên qua người Lâu Dự, máu tươi tí tách.

Ánh đao của Lâu Dự lại biến mất. Thác Bạt Hồng Đạt cố gắng mở mắt trong

mưa tuyết, mới phát hiện đao Yêu Nguyệt đã dừng lại trong cổ Lưu Hoài

Ân, chém thật sâu vào xương cổ hắn.

Lưỡi đao bị kẹt cứng trong xương cổ, máu tươi từ vết chém không ngừng

phun ra. Nửa người Lưu Hoài Ân bị nhuộm thành màu đỏ tươi, máu tươi từ

vạt áo rơi xuống đất từng giọt.

Lưu Hoài Ân trợn trừng mắt, tuyết trắng trên lông mày lấm tấm máu đỏ, vẻ mặt tỏ ra cực kì dữ tợn.

Lâu Dự tay phải cầm đao, tay trái nắm ngược chuôi đao, coi thường vết

thương kinh khủng xuyên thủng bụng mình, giữ nguyên tư thế chém xuống.

Tiếng kêu giết, tiếng đánh nhau trên đồng bằng dường như càng ngày càng

xa, hai người không hề nhúc nhích, đông cứng như tượng đá trong mưa

tuyết.

Nói ra thì dài nhưng kì thực rất ngắn, cổ họng Lưu Hoài Ân kêu lách

cách, hắn đột nhiên vặn cán thương, mũi thương màu bạc bắn máu tung tóe, vết thương ở bụng Lâu Dự bị xé rách vô cùng thê thảm.

Gần như đồng thời, Lâu Dự đột nhiên giật tay lại, tiếng lưỡi đao ma sát

với xương cổ phát ra làm người ta nổi da gà. Máu tươi như mưa to xối vào mặt đao

ào ào chảy xuống, cuối cùng cũng có thể để lại một vết máu lờ mờ trên lưỡi đao Yêu Nguyệt.

Sau một thoáng yên lặng ngắn ngủi, hai người đột nhiên tách ra.

Trong ánh mắt Lưu Hoài Ân có sự đau khổ và không cam lòng đến cùng cực.

Một tiếng rắc vang lên, xương cổ gãy lìa, đầu hắn gục xuống vai, cổ gần

như đã hoàn toàn bị cắt đứt, đầu chỉ còn dính vào người bằng một lớp da

mỏng manh.

Trong mắt Lâu Dự không hề có vẻ hưng phấn mà chỉ cực kì lạnh lùng nhìn

Lưu Hoài Ân, đến tận khi đầu hắn gãy xuống mới thở phào nhẹ nhõm ôm vết

thương trước bụng.

Truy Phong và chiến mã của Lưu Hoài Ân cào móng thiếu kiên nhẫn, xác Lưu Hoài Ân mất thăng bằng đổ uỵch xuống đất.

Cùng lúc đó Lâu Dự cũng lắc lư, sắc mặt trắng bệch, ngất đi ngã xuống ngựa, khóe miệng lại vẫn giữ nụ cười nhạt nhẽo lạnh lùng.

***

Vết thương nặng như vậy mà chỉ để quân y xử lí một chút, băng vải quấn dày dưới áo giáp còn thấm máu tươi ra ngoài.

Hầu Hành Tiễn và các tướng lĩnh đều không che giấu nổi sự không đành

lòng và lo lắng, khuyên bảo không được, đánh cũng đánh không lại, đành

phải trơ mắt nhìn Lâu Dự vũ trang từ đầu đến chân cưỡi lên Truy Phong.

Lâu Dự tay cầm dây cương, đứng vững vàng trước mặt các tinh nhuệ Hắc Vân kị được chọn lựa kĩ càng làm đội tiên phong, vững như bàn thạch, nặng

như Thái sơn.

Mặc dù chàng chỉ đứng ở đó không nói gì cũng đã khiến tất cả tinh nhuệ

Hắc Vân kị cảm thấy có một ý niệm và dũng khí vô hình từ trên người

chàng phát ra, xuyên qua gió và tuyết, truyền đến thân thể mỗi người.

Đó là sự tự tin nắm chắc thắng lợi.

Hắc Vân tinh kị đông nghịt không một tiếng động, ánh mắt Lâu Dự chậm rãi lướt qua các thuộc hạ thiện chiến trung thành này, đột nhiên rút đao

Yêu

Nguyệt ra giơ lên, chĩa thẳng lên trời cao.

Các Hắc Vân tinh kị đồng loạt hò hét kinh thiên động địa: "Thắng lợi! Thắng lợi! Thắng lợi!"

Âm thanh vang vọng tứ phương, nghe mà nhiệt huyết sôi trào.

Cùng với tiếng hô rung trời chuyển đất, cổng thành Lương Châu mở rộng

ra, Lâu Dự cưỡi ngựa dẫn đầu xông ra ngoài. Lấy chàng làm đầu mũi nhọn,

bảy ngàn dũng sĩ Hắc Vân kị như sóng lớn vỗ bờ, thẳng tiến không lùi lao vào đội hình quân địch.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 191

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 191
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...