Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đám lính mới bị khí

trường của cô bé làm chấn động, nghĩ lại lúc trước bị tiểu quỷ này làm

tức giận mất khôn, bao nhiêu người đuổi đánh một người, không khỏi mang

tiếng ỷ mạnh hiếp yếu, cậy đông đánh ít, vì vậy ít nhiều đều cảm thấy

ngượng ngùng.

Vượn Tay Dài đứng dậy, nói không phục: "Đánh đơn thì đánh đơn, ta lên trước".

Loan Loan cười lạnh: "Tốt, ngươi dùng binh khí gì?"

Vượn Tay Dài lộ vẻ kiêu ngạo: "Ta dùng đao".

Tân binh doanh lập tức xôn xao. Gã lính mới có biệt hiệu Vượn Tay Dài này

tên là Hoàng Hỏa Bằng, cao to khỏe mạnh, trước khi nhập ngũ vẫn sống

trong rừng núi, dựa vào đốn củi kiếm sống, lực cánh tay rất mạnh, kéo

được cung ba thạch, nhấc được cả cửa sắt, một thanh quân đao đầu hổ múa

vù vù sinh gió, độc chiếm ngôi đầu trong tân binh doanh.

Mấy lính mới giao hảo với Hoàng Hỏa Bằng huých vai nháy mắt với nhau lộ vẻ đắc

ý. Về đao pháp, trong tân binh doanh không có ai thắng được Vượn Tay

Dài. Tiểu quỷ, xem lần này ngươi chết thế nào.

Lưu Chinh lo âu

vạn phần, quay sang nhìn thế tử bên cạnh, lại thấy sắc mặt Lâu Dự bình

tĩnh như nước, sóng gió không sờn, đành phải cưỡng chế dằn xuống ý nghĩ

nhắc nhở Loan Loan, nói ngập ngừng: "Vượn Tay Dài giỏi nhất là đao pháp. Tiểu quỷ đấu với hắn thì chỉ có nước thua".

Trần Thiên Kỳ cũng

lo lắng khuyên nhủ: "Thế tử, luận bàn trong quân cũng không phải không

được, nhưng sợ bọn chúng mới nhập ngũ, động thủ không biết nặng nhẹ, vạn nhất bị đánh chết hay tàn phế..."

Lâu Dự lẳng lặng lấy mấy viên thiết liên tử ra cầm trong tay, nói thản nhiên: "Không vội, cứ xem xem".

Hoàng Hỏa Bằng cầm quân đao đầu hổ nhảy lên đài cao giữa thao trường, chân

phải điểm xuống đất, tay trái ôm đao, bày thức mở đầu của đao pháp lục

hợp. Đây vốn là một hành động mang tính chào hỏi, nhưng hắn lại chĩa mũi đao ra ngoài, khuỷu tay giật về sau, không giống thức mở đầu mà lại hơi giống sát chiêu trong đao pháp lục hợp: Phản phách Hoa Sơn.

Trong suy nghĩ của Hoàng Hỏa Bằng, dùng đao pháp hắn am hiểu nhất để đánh bại Loan Loan chỉ là vấn đề thời gian, vì vậy vừa đi lên hắn đã dùng sát

chiêu, dự định giải quyết vấn đề trong vòng ba chiêu.

Loan Loan

không nói câu nào, điểm mũi chân xuống đất bay lên, tư thế nhẹ nhàng như cánh én, tốc độ lại cực nhanh. Mọi người vừa cảm thấy cô bé như một con ưng non giương cánh hoa mỹ vô hạn, tiếng than thở mới lên đến cổ họng

đã nhìn thấy con ưng non này hóa thành một tia chớp màu đen bay vút về

phía đài cao.

Người chưa đến, ánh đao đã lóe lên.

Li Quang ra khỏi vỏ, cả người Loan Loan như tên rời cung, dùng Li Quang làm đầu

mũi tên, mang xu thế bão táp bắn thẳng vào Hoàng Hỏa Bằng.

Đồng

tử Hoàng Hỏa Bằng co lại, không ngờ Loan Loan tới nhanh như vậy, uy mãnh như vậy. May mà vừa rồi mũi đao hướng ra ngoài tạo thành thế tấn công.

Hắn vội giơ ngang hổ đầu đao cản lại, keng một tiếng, miễn cưỡng dùng

mặt đao làm lá chắn ngăn cản Li Quang đâm tới như đầu mũi tên, lùi lại

mấy bước mới dừng lại được. Hắn cúi xuống nhìn lại, không ngờ hổ đầu đao lại bị thanh đao của tiểu quỷ này đâm thủng một lỗ.

Loan Loan

một chiêu đắc thủ, không hề dừng lại, trở tay dùng thức hồi đầu thị ngạn ép thẳng tới mặt đối phương. Dưới ánh mặt trời, ánh đao như ngọc vỡ ào

ào tràn tới.

Lúc này Hoàng Hỏa Bằng đã biết thanh đao trong tay

Loan Loan sắc bén vô cùng, không dám dùng cứng chọi cứng. Rốt cuộc hắn

vẫn là cao thủ dùng đao, bước chân di động, xoay người vung đao chém

thẳng tới, chính là một chiêu khai môn kiến sơn tàn nhẫn.

Trần

Thiên Kỳ cũng dùng đao, nghiên cứu rất kĩ càng về đao pháp. Thấy Hoàng

Hỏa Bằng ứng đối như thế, hắn khẽ gật đầu: "Biến chiêu mau lẹ, chuyển

thủ thành công, không tồi!"

Bên này Loan Loan cũng không dùng

cứng chọi cứng, thân pháp nhẹ nhàng, một chiêu cô yên nhiễu nhiễu rất

thanh nhã nhẹ nhàng đánh thẳng vào trung lộ đối phương.

Hai bên

quấn vào nhau, Loan Loan ỷ vào khinh công hơn người, không hề cậy mạnh

chống lại đối phương mà tùy cơ ứng biến, lấy nhanh đánh chậm, lấy nhẹ

khắc nặng.

Đao pháp của Loan Loan được truyền xuống bởi Thiên Cơ

lão nhân, do Dung Diễn vừa ép vừa nịnh mà khổ luyện thành, lại chưa từng sử dụng trong thực chiến bao giờ, bình thường chỉ dùng để đối phó sói

hoang hổ báo. Li Quang cũng đa số dùng để chẻ củi mổ cá, gần như không

hề có kinh nghiệm đối địch, chưa bao giờ biết đao pháp của mình rốt cuộc đã luyện đến trình độ gì.

Lần này bị người khác kích thích, đối

chiến công bằng trước mắt bao người, nói không chột dạ thì là nói dối,

vì vậy Loan Loan tập trung tinh thần, dùng hết công phu Dung Diễn đã

dạy.

Mới đầu còn có chút gian nan lúng túng, sau đó cô bé dần dần có lĩnh ngộ, cảm thấy như nước chảy thành sông, ý đến đao tới, động

tĩnh phù hợp, mọi việc như ý, trong lòng khoan khoái khó nói nên lời.

Dần dần đao pháp của cô bé trở nên liền mạch như như nước chảy mây trôi,

phiêu diêu thoát tục không hề mang nửa phần khói lửa nhân gian, mỗi đao

lại không rời yếu hại của đối phương.

Trần Thiên Kỳ nhìn một lát, sáng mắt lên, ơ một tiếng, nói: "Có vẻ rất lợi hại".

Sau khi giao thủ mấy chiêu, hô hấp của Hoàng Hỏa Bằng ngày càng nặng nề, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, tập trung toàn bộ tinh thần đối phó, không còn có một chút xem nhẹ coi thường nào.

Còn Loan Loan thì

dần vào cảnh giới, thân pháp và đao pháp phối hợp ngày càng thuần thục

nhuần nhuyễn, muốn gì được nấy, chiêu trước đơn giản hùng hậu, chiêu sau lại có thể ảo diệu phiêu hốt, cực kì đặc sắc thần kì.

Đám lính mới dưới đài nhìn mà hoa mắt si mê, vừa ngưỡng mộ lại vừa sợ hãi.

Trần Thiên Kỳ tặc lưỡi khen ngợi: "Không nhìn ra tiểu quỷ này gầy trơ cả xương mà lại là một hạt giống tốt để luyện đao pháp".

Lưu Chinh bên cạnh xem thường, thầm nghĩ: "Kiến văn hạn hẹp thì thấy gì

cũng lạ. Bản lãnh cưỡi ngựa của hắn tốt hơn đao pháp nhiều".

Càng đánh càng say mê, mắt Loan Loan càng ngày càng sáng, cảm thấy bộ đao

pháp này đúng như tía đã nói, ảo diệu kì dị, biến hóa khôn lường. Khi

lâm trận đối địch thường khi rơi vào cảnh cực hiểm lại tìm được lối

thoát, như xuyên qua khe núi lại thấy trước mặt rộng rãi sáng ngời, thì

ra còn có một chốn đào nguyên rộng lớn.

Vì vậy cô bé cũng không sốt ruột mà rất kiên nhẫn so chiêu với Hoàng Hỏa Bằng để cảm nhận những tinh túy của bộ đao pháp này.

Xa xa, Lâu Dự nhìn thấy vẻ mặt Loan Loan, biết cô bé đã ngộ ra, công lực

lại tinh tiến hơn, khóe miệng không nhịn được khẽ cong lên, mặc dù sắc

mặt không đổi nhưng thực ra trong lòng đang rất đắc ý.

Đứa nhỏ

này quả nhiên có ngộ tính cực cao như chàng dự đoán, là nhân tài có thể

đào tạo, ánh mắt của mình đúng là không tồi, rất không tồi!

Loan Loan không sốt ruột, nhưng Hoàng Hỏa Bằng lại sốt ruột.

Sau mấy chục chiêu hắn đã biết đao pháp của Loan Loan cao hơn mình vô số

bậc, chỉ có điều không thuần thục lắm, hơn nữa cô bé quá ít kinh nghiệm

đối địch nên bỏ lỡ rất nhiều cơ hội, vì thế hắn mới có thể đau khổ chống đỡ đến bây giờ. Nhưng bại thế của mình đã rõ ràng, đối phương lại càng

ngày càng thành thạo, cơ hội của mình cũng càng ngày càng nhỏ, cho nên

phải tốc chiến tốc thắng.

Vừa nghĩ như vậy, hắn liền quyết định

ra tay tàn nhẫn. Lúc này Loan Loan đang lăng không chém thẳng xuống đầu

hắn, Hoàng Hỏa Bằng cắn răng nhắm mắt, không ngờ lại hoàn toàn không thu chiêu hộ thân, ngược lại vung đại đao chém về phía Loan Loan.

Loan Loan đang ở trên không, thanh đại đao của Hoàng Hỏa Bằng chém tới, nếu

không né tránh thì sẽ bị chém thành hai nửa, mà bản thân Hoàng Hỏa Bằng

thì cũng sẽ bị trọng thương.

Cục diện trở thành một chết một

trọng thương, các tân binh dưới đài kêu lên hoảng sợ. Mặc dù bọn chúng

không thích Loan Loan nhưng dù sao cũng không có thâm thù đại hận như

giết cha cướp vợ, chỉ là muốn giáo huấn tiểu quỷ một chút để phát tiết

sự đố kị trong lòng mà thôi.

Lúc trước thấy cô bé có thân pháp

uyển chuyển, đao pháp như thần, trong lòng đám tân binh đã bắt đầu tôn

trọng và kính nể, lúc này thấy cô bé có thể bị chém thành hai nửa liền

không nhịn được than thở tiếc nuối.

Sắc mặt Lưu Chinh đại biến, không hẹn mà cùng Trần Thiên Kỳ bay vút tới, người đang ở trên không trung đã hô to: "Dừng tay!"

Lâu Dự nheo mắt, thiết liên tử đã chuyển đến đầu ngón tay, chuẩn bị bắn ra.

Trong chớp mắt, đột nhiên chân trái Loan Loan đạp vào chân phải mượn lực,

tung người lên cao vài thước. Hổ đầu đao xẹt qua dưới lòng bàn chân cô

bé. Sau đó ánh đen lóe lên, Loan Loan mượn thế rơi xuống, Li Quang chém

xuống dưới đao của đối phương. Keng một tiếng, hổ đầu đao gãy gọn, Loan

Loan và một nửa lưỡi đao đồng thời rơi xuống đất, vững vàng hạ xuống

trên đài.

Động tác mượn lực trên không này quả thật cực kì xảo

diệu, kì ảo khó lường. Mọi người dưới đài còn chưa than thở vì kinh hãi

và tiếc nuối xong đã tới tấp hít sâu một hơi, không ai không trợn mắt há mồm, không tin được mắt mình.

"Thượng vân thê!" Đồng tử Lâu Dự co lại, không ngờ Loan Loan lại biết thượng vân thê! Rốt cuộc đứa bé này là ai?

Bộ pháp này đã thất truyền từ lâu, ngay cả Lưu Chinh và Trần Thiên Kỳ có

lẽ cũng chưa bao giờ thấy, càng không phải nói đến những tân binh non

nớt đứng dưới đài đó.

Nhưng Lâu Dự lại cực kì quen thuộc.

Bởi vì, chàng cũng biết bộ pháp này.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...