Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 99

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm nay Vũ Định đế triệu cả nhà Lăng Nam vương vào cung, mở tiệc gia đình tẩy trần cho Lâu Dự.

Tào hoàng hậu đích thân lo liệu thực đơn, Dung quý phi đi theo, mấy

hoàng tử đều đến dự tiệc. Nói là tiệc gia đình nhưng những người ngồi ở

đây đều là người có quyền thế nhất triều đình Đại Lương.

Vũ Định đế tan triều về cung Trường Lạc, sắc mặt có vẻ mệt mỏi, Tào

hoàng hậu vội sai cung nữ mang nước nóng khăn mặt vào hầu hạ lau mặt.

Vũ Định cầm chiếc khăn mặt nóng bỏng, vừa lau mặt vừa nhìn lướt qua bàn

tiệc, thấy ngồi trong cung toàn là người mình thích, trong lòng khoan

khoái, cười nói: "Đều là người nhà cả, không cần giữ lễ tiết. Mọi người

cũng đói rồi, bắt đầu ăn đi thôi".

Tào hoàng hậu cười nói: "Đúng vậy. Dự nhi hiếm lúc về kinh, bên ngoài tự do tự tại đã quen, trong cung lại nhiều quy củ, đừng để nó gò bó quá mà khó chịu".

Trần Kiếm Ý liếc con trai một cái, trêu đùa: "Có thứ gì gò bó được nó

chứ? Bây giờ nó đã bị sương gió biên cương làm cho da mặt dày lắm rồi".

Lâu Dự cười, cầm chén rượu lên kính Vũ Định đế rồi uống cạn: "Trong

thành Thượng Kinh ai ai cũng khen tiểu chất giống như ngọc thụ lâm

phong, hoàng bá phụ nói một câu công bằng xem da mặt tiểu chất có dày

không?"

Vũ Định đế cười ha ha, ngồi xuống nói: "Ta thấy sương gió biên thùy tôi

luyện rất tốt, mấy năm nay Dự nhi tiến bộ rất nhiều, lĩnh quân, tác

chiến, chỉ huy đều chín chắn nghiêm cẩn, rất có phong thái của Ngũ đệ

năm đó".

Vũ Định đế và Lăng Nam vương là anh em cùng một mẹ sinh ra, đều là con

của hoàng quý phi Lạc thị. Năm đó Vũ Định đế kế vị mà không phải con

trưởng, cũng không phải con hoàng hậu, ngoài nguyên nhân thiên tư xuất

chúng thì người em ruột tay nắm trọng binh, năng chinh thiện chiến này

cũng là một trợ lực lớn. Vũ Định đế luôn nhớ kĩ điều này, vì vậy lúc

riêng tư vẫn xưng hô Ngũ đệ, Tam ca, trước mặt Lâu Dự thường tự xưng Tam bá, còn bắt các hoàng tử xếp thứ tự cùng Lâu Dự theo tuổi tác, suốt

ngày ca ca đệ đệ cực kì thân thiết.

Lăng Nam vương nhấp ngụm rượu, lắc đầu nói: "Thằng nhóc này đánh trận còn tạm được, tửu lượng lại không được một nửa của đệ".

Vũ Định đế cười to, đưa tay chỉ Lăng Nam vương: "Sinh được một thằng con trai văn hay võ tốt như vậy mà còn không biết đủ, nếu là ta thì không

biết sẽ vui vẻ đến mức nào".

Lời này vừa nói ra, sắc mặt thái tử và Lộc thân vương đều tối sầm lại.

Một làn khói mỏng thoáng bay qua trong mắt Tào hoàng hậu, khẽ liếc Dung

quý phi bên cạnh như có như không.

Thái tử và Lộc thân vương đều đã trưởng thành, sau lưng là nhà họ Tào

nhà cao cửa rộng, thoạt nhìn thì vinh sủng vô hạn, làm người ta ngửa mặt ngóng trông. Nhưng trên thực tế Vũ Định đế lại yêu thích Lục hoàng tử

do Dung quý phi sinh ra hơn, từng nhiều lần khen ngợi trước mặt mọi

người rằng Lục hoàng tử thông minh lanh lợi, là đứa giống mình nhất

trong ba đứa con trai.

May mà Lục hoàng tử mới có mười ba tuổi, vẫn còn bé. Hơn nữa phủ Trấn

Quốc công, cha của Dung quý phi, đời đời đại nho, trọng thi thư, giữa

triều đình đầy âm mưu quỷ kế vẫn không nghiêng không lệch, vững như đá

tảng giữa biển giận, rất có thanh danh, dường như không có quá nhiều

tham vọng với ngai vàng cao vút, vì thế Tào hoàng hậu cũng hơi yên tâm.

Sự không vui trong lòng chỉ thoáng qua, Tào hoàng hậu mỉm cười, chuyển

đề tài cực kì tự nhiên: "Dự nhi cũng đã đến tuổi nhược quán, lần này làm lễ trưởng thành xong cũng nên tìm chọn thế tử phi. Dự nhi tuấn tú thế

này, không biết sẽ làm ngả nghiêng bao nhiêu tài nữ trong thiên hạ".

Vũ Định đế nhìn về phía Tào Hoàng hậu và Dung quý phi: "Các khanh cũng

cần để ý một chút, chịu khó quan sát, chọn những danh môn khuê tú xuất

sắc nhất trong thành Thượng Kinh rồi tìm cơ hội để Dự nhi xem xem".

Tào hoàng hậu và Dung quý phi mỉm cười gật đầu nghe lệnh.

Dung quý phi dịu dàng nhã nhặn, giọng nói êm ái: "Không biết Dự nhi

thích phụ nữ kiểu gì? Có tài hay có sắc, dịu dàng hiền thục hay hoạt bát nhanh nhẹn?"

Trần Kiếm Ý cười tít mắt nhìn về phía con trai. Lần này hoàng thượng đã lên tiếng, để xem con trai mẹ làm thế nào?

Lâu Dự không đổi sắc mặt, bình tĩnh uống hết một chén rượu, nói chậm rãi: "Đều không thích".

Mọi người đều sửng sốt. Biết là ngươi kén chọn rồi, nhưng dù sao cũng

phải nói ra một tiêu chuẩn cụ thể chứ, nếu không mọi người biết chọn thế nào?

Vũ Định đế quay sang nói với Tào hoàng hậu: "Tên nhóc này yêu cầu rất

cao, các khanh phải chọn cho nó một thế tử phi xuất sắc nhất, tướng mạo

hay tâm tính đều không thể qua loa được".

Tào hoàng hậu mỉm cười đồng ý: "Hoàng thượng yên tâm, danh môn vọng tộc

có Cố gia, Ngô gia, Đào gia, cho dù đều không lọt mắt Dự nhi thì nhà

thần thiếp cũng có không ít khuê tú dung mạo hơn người, chẳng lẽ còn

không chọn được một vài cô nương xuất sắc?"

Lăng Nam vương chỉ tập trung uống rượu, buông mắt không nói, nghĩ bụng

ngươi tính toán hay lắm, nhưng tiếc là hoàng thượng sao có thể để Dự nhi lấy con gái nhà họ Tào được?

Thấy phụ hoàng và mẫu hậu đều toàn tâm toàn ý thu xếp hôn sự cho Lâu Dự, trong lòng Lộc thân vương vừa hâm mộ vừa ghen ghét. Thế lần trước ta

nạp phi, hai người có hỏi ý ta câu nào không? Nhất thời không nhẫn nhịn

được, Lộc thân vương lên tiếng mỉa mai: "Đến lúc nạp thế tử phi rồi đấy. Đến tuổi này mà ngay cả một thị thiếp cũng không có, trong thành Thượng Kinh vẫn nói thế tử Lăng Nam vương chỉ thích vũ trang không thích hồng

nhan".

Ý là bóng gió Lâu Dự có sở thích Long Dương.

Một lời nói ra, cả nhà yên lặng.

Lăng Nam vương cầm chén rượu lên uống một ngụm, hừ một tiếng nặng nề.

Sắc mặt Tào hoàng hậu trắng bệch, lén đưa mắt nhìn Vũ Định đế, âm thầm

thở dài, trong lòng thầm mắng đứa con không hiểu chuyện này.

Vũ Định đế luôn luôn không thích đứa con trai thứ ba này. Lộc thân vương còn lớn hơn Lâu Dự một tuổi, vậy mà trong lúc người ta lãnh binh tác

chiến nơi biên tái, uy danh chấn át quân thù thì mình lại sa vào tửu

sắc, cả ngày múa hát, trong phủ có vô số ca cơ thị thiếp. Ngươi tưởng ta không biết hay sao?

Thấy sắc mặt phụ hoàng bất thiện, thái tử rất bực mình với đứa em trai

lỗ mãng nông cạn của mình, vội vã lên tiếng giảng hòa: "Ý của Tam đệ là

Tứ đệ muốn tìm một cô nương là con nhà tướng, không thua kém bậc mày râu giống như Lăng Nam vương phi".

Lâu Dự nhẹ nhàng đặt chén rượu xuống, như cười như không: "Thái tử ca ca nói rất đúng, thần đệ quả thật nghĩ như vậy. Con nhà tướng thì cũng

chưa chắc, nhưng đúng là đệ thích phụ nữ võ công cao cường, chỉ cần có

thể đánh thắng đệ là được".

Chàng nói dứt lời, ngay cả Vũ Định đế cũng cảm thấy kinh ngạc. Sao khẩu

vị nặng thế hả trời, đây là tìm vợ chứ có phải tìm thị vệ đâu? Chẳng lẽ

thế tử Lăng Nam vương chọn thế tử phi lại còn phải tổ chức đại hội luận

võ kén vợ trên toàn Đại Lương hay sao?

Hơn nữa có ai không biết ngươi giỏi võ chứ? Trong khắp Đại Lương, muốn

tìm một phụ nữ võ công cao hơn ngươi thì cũng khác nào sáng sớm trồng

cây mà chiều đã đòi hóng mát?

Trần Kiếm Ý thật sự sốt ruột, quắc mắt nhìn con trai trừng trừng: "Làm

gì có cô gái nào võ nghệ cao cường như vậy? Mà cho dù võ nghệ tốt thì

tướng mạo cũng chưa chắc đã tốt, tướng mạo tốt nhưng gia thế chưa chắc

đã tốt. Tóm lại người như vậy có tìm khắp thiên hạ cũng không thấy. Con

mà cứ coi thường chuyện này như thế thì cẩn thận không hoàng bá phụ tứ

hôn cho con lấy một Chung Vô Diệm về đấy".

Lâu Dự buông mắt không nói, đột nhiên đặt chén xuống, đi tới giữa điện

quỳ hai gối xuống đất, nghiêm trang hành đại lễ quân thần với Vũ Định

đế, nghiêm mặt nói: "Hoàng bá phụ, tiểu chất xin bá phụ ban cho một ân

chỉ".

Thấy Lâu Dự trịnh trọng như thế, Vũ Định đế cười nói: "Đây là tiệc gia

đình, đều là người nhà, không chia quân thần. Có việc lớn gì mà ngươi

phải hành đại lễ như vậy? Còn không mau đứng lên!"

Lâu Dự không đứng dậy mà còn dập đầu trịnh trọng hơn, nói cực kì nghiêm

túc: "Nếu hoàng bá phụ không đáp ứng, tiểu chất sẽ không đứng dậy".

Thấy chàng kiên quyết như vậy, Vũ Định đế chán nản đáp: "Vậy ngươi nói xem là chuyện gì đi đã".

Lâu Dự nghiêm mặt nói: "Tiểu chất cả đời theo nghiệp binh đao, coi trấn

thủ biên cương, bảo vệ con dân Đại Lương là tâm nguyện lớn nhất. Thế tử

phi sau này tất nhiên phải theo chất nhi đến nơi biên tái. Biên tái

không như Thượng Kinh, gió sương băng tuyết, lưỡi đao mũi kiếm, thân thể yếu ớt một chút là sẽ không chịu nổi, vạn nhất bệnh tật yểu mạng thì

chất nhi lại mang tiếng sát thê, cũng có lỗi với con nhà người ta. Vì

vậy chất nhi muốn lấy võ tìm vợ, tìm một phụ nữ khỏe mạnh rắn rỏi, không xem dòng dõi, không cầu xuất thân, chỉ cần có thể cùng chất nhi kề vai

trấn thủ biên cương chặn bước quân thù, cam lòng chịu đựng sương gió

biên tái mà không kêu khổ là được".

Từng chữ từng câu như sắt thép leng keng, vang vang mạnh mẽ: "Nếu không

tiểu chất thà bám trụ biên cương, cả đời không lấy vợ. Xin hoàng bá phụ

ân chuẩn".

Lời chàng oai phong lẫm liệt, khí phách uy nghiêm, tấm lòng vì nước vì

dân sáng tỏ như nhật nguyệt, người nghe không khỏi cảm thấy kính nể.

Lăng Nam vương nhìn con trai rồi lại nhìn người vợ bên cạnh, trong lòng

vừa an ủi lại là cảm hoài, ngửa cổ uống chén rượu còn trơ đáy.

Trần Kiếm Ý hai mắt đỏ ửng, nhìn con trai muốn nói lại thôi, không biết là xót xa hay là sốt ruột.

Vũ Định đế cảm khái vạn phần, yên lặng một lúc lâu.

Trong lúc tất cả mọi người đều cho rằng hoàng thượng không thể đáp ứng

yêu cầu hoang đường này của Lâu Dự, Vũ Định đế lại chậm rãi gật đầu nói: "Trẫm... ân chuẩn".

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 99

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 99
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...