Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 194

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trống trận rền vang, tiếng trống như sấm trên trời dường như có thể chấn động tuyết đọng thành bột mịn, làm

mọi người khí huyết sôi trào.

Hàng chục chiếc nỏ công thành bày trước trận, mũi tên sắt to như cánh

tay trẻ con lấp lánh ánh sáng lạnh khiếp người dưới ánh mặt trời.

Bộ binh khiêng thang dài, ôm dây thừng bày trận chờ địch.

Thiết Kị vệ xếp thành thế trận tấn công hình mũi dùi, chiến mã cũng được trang bị nguyên bộ trọng giáp, ngay cả trên mặt cũng có mặt nạ màu bạc, gót sắt cào mặt đất, phun hơi thở phì phì.

Hai trăm ngàn Thiết Kị vệ đao thương sáng như tuyết bị tiếng trống trận

kích thích sát khí khát máu, một khi xông lên chắc chắn sẽ là một cánh

quân như hổ như sói.

Cuộc chiến công thành có thể nổ ra trong phút chốc, bầu không khí căng

thẳng như dây cung kéo căng cực hạn, có thể đứt tung bất cứ lúc nào.

Chỉ đợi một mệnh lệnh, chiến xa to lớn sẽ ầm ầm khởi động, nghiền nát Lương Châu thành gạch vụn.

Ân Minh đứng trên chiến xa nheo mắt nhìn tường thành Lương Châu, trong lòng đầy mỉa mai trào phúng.

Mấy ngày nay Lâu Dự dẫn quân xuất kích khắp nơi, cố gắng phá vòng vây.

Người này quả nhiên dũng mãnh vô địch, rõ ràng theo thám báo Ưng Đình,

hắn đã bị trọng thương trong trận chiến với Lưu Hoài Ân, lại vẫn thúc

ngựa vung đao như vào chỗ không người, dẫn mấy ngàn người như dao cắt

bánh ngọt, thẳng tắp đánh tới trung quân, có hai lần còn suýt nữa để hắn lao được đến vị trí của mình.

Muốn chơi trò bắt giặc bắt vua trước? Lâu Dự sợ là đã quá coi trọng bản

thân mình, cũng quá xem thường Ân Minh. Đường đường đế quân nước Sóc há

lại để bị bắt dễ dàng như vậy?

Vừa nghĩ đến việc Lâu Dự có thể đã bị bức chiến thư của mình làm cho tức giận mụ mị đầu óc, trong lòng Ân Minh lại vô cùng sảng khoái.

Đâm người phải đâm vào chỗ đau, mấy câu nói đó của mình quả nhiên đã đâm trúng mệnh môn của Lâu Dự.

Loan Loan, Loan Loan.

Ân Minh thấp giọng đọc cái tên này hai lần, phát hiện lanh lảnh dễ nghe, vang vang thuận miệng, lại nhớ tới đôi mắt rét lạnh thấu xương đó, toàn thân như được dòng suối trong vắt mát lạnh thấm đẫm, ngọn lửa nôn nóng

vô danh biến mất.

Một phụ nữ được Lâu Dự yêu thương như vậy đúng là làm người ta hết sức tò mò.

Cướp mất thứ Lâu Dự yêu thích là việc hắn cực kì thích làm, huống hồ

chính hắn cũng có cảm giác kì lạ trước đó chưa từng có, hơi chua hơi

ngọt lại hơi mất mát vì muốn có mà không giành được, chẳng lẽ đây chính

là động lòng mà Hoài Ân đã nói?

Thì ra cảm giác động lòng là như vậy!

Từ lúc chào đời tới nay đế quân Ân Minh của Đại Sóc đều có tiếng lạnh

lùng hà khắc vô tình, lúc này tay phải đưa lên đè ngực, cảm nhận trái

tim đang nhảy nhót trong lòng.

Như khi còn bé mẫu hậu hát ru bên tai, trời tuyết khoác áo da chồn lên

người mình, đêm lạnh đưa tới một bát canh nóng... Mấy năm nay hắn bận

rộn theo đuổi quyền lực tối cao, mắt nhìn chằm chằm bảo tọa tít trên

cao, trong quá trình này những tình tiết dịu dàng đó đã bị xem nhẹ, thậm chí đã bị cố ý lãng quên.

Giờ đây dường như lại bị tâm tình kì diệu nào đó khơi gợi, mang theo sự

tinh khiết và ấm áp đã mất từ lâu, một lần nữa từ đáy lòng tràn lên.

Ân Minh cảm thấy chỗ sâu nhất dưới đáy lòng dần dần trở nên mềm mại. Nếu bên cạnh có một người phụ nữ mình yêu thương như Loan Loan, cuộc đời

thê lương mà cô quạnh của mình phải chăng từ đây sẽ trở nên ấm áp và

khiến mình cảm thấy quý trọng?

Bên cạnh mình đã không có một bóng người, cho dù đứng trên thượng đỉnh

quyền lực, cảm giác đứng trên đỉnh cao đó cũng sẽ ảm đạm đi vì không có

người chia sẻ.

Chuyến đuổi giết ngàn dặm dốc hết quốc lực này chẳng lẽ lại không phải

sự cứu rỗi cuối cùng do một người nội tâm héo rũ hoang vu sắp chết làm

ra để bảo vệ đóa hoa dịu dàng còn lại dưới đáy lòng?

Rõ ràng đã chiếm ưu thế binh lực nhưng lại để mặc cho đối phương liều

mạng phá vòng vây, kiên quyết vây nhưng không đánh, mắt thấy viện quân

của đối phương sắp đến, cục diện sắp nghịch chuyển, rốt cuộc đế quân

đang nghĩ gì? Hạ Huyền Kính nhìn Ân Minh, cố gắng nhịn nhưng chung quy

không nhịn được, hỏi: "Đế quân, mười lăm châu trong quận Xạ Lỗ, chúng ta đã đánh hạ được sáu châu nhưng gặp phải sự phản kích mạnh mẽ. Hiện nay

chiến sự đang rơi vào thế giằng co. Lương Châu nối thẳng đến Thượng

Kinh, quả thật là cửa ải số một của Lương triều, nếu có thể đánh hạ sẽ

dễ dàng diệt được nước Lương. Nhưng theo thám tử báo về, viện quân đông

đảo do Lương triều triệu tập đã sắp đến Lương Châu, nếu chúng ta tiếp

tục vây nhưng không đánh thì sợ rằng sẽ lỡ mất cơ hội".

Sắc mặt Ân Minh âm trầm như sắt đen: "Vây nhưng không đánh là muốn làm

cho Lâu Dự nếm thử cảm giác mãnh hổ bị nhốt trong chuồng. Nhưng bây giờ

Trẫm lại phát hiện một chuyện quan trọng hơn hành hạ Lâu Dự".

Khóe miệng cong lên lạnh lùng, ngữ điệu trở nên sắc bén: "Truyền lệnh xuống, công thành!"

Tiếng hô giết sục sôi rung trời, mưa tên rợp trời ngập đất ập xuống

tường thành Lương Châu, ngay cả bầu trời cũng bị che kín, như mây đen

cuồn cuộn trước trận mưa rào, không khí trở nên xám như chì làm mọi

người ngạt thở.

Nỏ công thành to lớn giữ tiết tấu nhịp nhàng liên tiếp bắn về phía tường thành. Cùng với mỗi một tiếng xé gió vang lên là một tiếng nổ ầm vang,

gạch đá rơi xuống lả tả, tường thành Lương Châu xây bằng đá xanh cứng

rắn lại xuất hiện thêm một lỗ hổng kinh người.

Quân phòng thủ trên tường thành bị mưa tên mãnh liệt ép cho không ngẩng đầu lên được.

Loạt mưa tên thứ nhất đã ngớt, Hạ Huyền Kính vẫy cờ lệnh, Thiết Kị vệ nhận lệnh hò hét xông lên.

Đông có mây đen ép tới, tây có thiết vệ đuổi theo.

Từ khi xuất hiện đến nay, Hắc Vân kị nằm trong tay Lâu Dự đã được đúc

thành một đội quân thép vang danh thiên hạ. Còn Thiết Kị vệ thì là vũ

khí bí mật giấu kĩ của nước Sóc, huấn luyện đã lâu, mặc dù ít lộ diện

trên chiến trường nhưng một khi xuất hiện là quét ngang ngàn quân, luôn

luôn duy trì một sự thần bí, danh tiếng sánh ngang với Hắc Vân kị.

Nhưng bởi vì đủ loại nguyên nhân khác nhau, hai đội quân cùng nổi tiếng

dũng mãnh vô cùng này lại chưa bao giờ gặp nhau trên chiến trường.

Giờ đây hai đội quân thép gặp nhau dưới thành Lương Châu, một khi đối đầu sẽ là quyết chiến sống chết.

Đối mặt với Thiết Kị vệ, Hắc Vân kị từ trên xuống dưới ai dám coi

thường, toàn quân như gặp đại địch. Qua mấy lần Lâu Dự đích thân dẫn

quân xuất chiến có thể thấy Thiết Kị vệ quả nhiên danh bất hư truyền,

bất kể năng lực tác chiến của từng binh sĩ hay cách bài binh bố trận và ý thức chiến trường của tướng lĩnh đều cao hơn quân Sóc thông thường

không chỉ vài lần.

Nếu không có sức chiến đấu siêu mạnh và năng lực chỉ huy cực kì bình

tĩnh của Lâu Dự, bốn lần tiến công chớp nhoáng phá vòng vây đó không

biết chừng sẽ không chỉ khó thành công mà còn tan tác thảm bại.

Thứ duy nhất đối phương thiếu chính là một nhân vật linh hồn có năng lực chiến đấu và sự nhạy bén trên chiến trường có thể sánh ngang với Lâu

Dự.

Mà nhân vật linh hồn của Hắc Vân kị giờ đây đang chữa thương trong phủ tướng quân.

Nghe thấy tiếng hò hét rung trời bên ngoài, Lâu Dự đột nhiên đứng bật

dậy, Phương Tranh bất ngờ không thu tay kịp, vội vàng buông mũi kim vừa

xuyên qua da thịt chàng. Dù Phương Tranh đã buông tay rất nhanh nhưng

chiếc kim vẫn xé thành một vệt trên bụng Lâu Dự, làm cho vết thương vốn

đã thê thảm càng trở nên thê thảm vô cùng.

"Vương gia!" Hầu Hành Tiễn liều mạng dẫn các tướng lĩnh đứng chặn trước

mặt Lâu Dự: "Vương gia, nếu vương gia vẫn kiên quyết phải đích thân xuất chiến thì cứ việc bước qua xác chết của chúng thuộc hạ!"

Lâu Dự nhìn đám thuộc hạ trung thành, sắc mặt nghiêm khắc. Chàng sao lại không biết bọn họ muốn tốt cho mình, hơn nữa thân thể mình quả thật

cũng đã đến cảnh tên bay hết đà.

Nhưng bọn họ không hiểu trận đánh này có ý nghĩa gì với mình. Tuyệt đối

không thể để Loan Loan rơi vào tay Ân Minh, chính mình dù có chết cũng

phải giết chết Ân Minh trước khi máu chảy khô.

"Các ngươi yên tâm, trước khi Ân Minh chết, ta sẽ không chết". Lâu Dự

rút kim ra, cầm lấy băng vải cuốn qua quýt vài vòng quanh bụng, đến lúc

xác nhận đã cuốn đủ chặt mới mặc áo vào, khoác chiến giáp lên, sau đó

chậm rãi đội mũ sắt.

"Tránh ra!" Giọng nói không giận vẫn uy.

Đám Hầu Hành Tiễn không những không tránh mà ngược lại còn ưỡn ngực đứng thẳng hơn, gần như gầm lên: "Vương gia, chúng thuộc hạ thay vương gia

xuất chiến, thề chết không làm nhục sứ mạng!"

"Muốn để ta phải động thủ sao?" Lâu Dự lạnh lùng nhìn các tướng.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, sau đó nghiến răng, quyết tâm có bị đánh cũng không nhường đường.

Đang giằng co với nhau, đột nhiên bên ngoài có tiếng bước chân thình

thịch, Thác Bạt Hồng Đạt cắm đầu xông vào. Thân hình như tháp sắt tránh

ra, một tà váy màu trắng từ phía sau hắn bay tới.

Lâu Dự thoáng nhìn, đột nhiên đứng sững lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 194

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 194
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...