Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thấy dáng vẻ ốm yếu của Lâu Dự, Hồng Tam Hỉ rất khinh thường. Cung tên phải dựa vào lực cánh tay. Không có

lực cánh tay, mũi tên bắn ra giống như hổ bị rút gân, sẽ không có sức đe dọa gì. Mặc dù nghe nói thế tử Lăng Nam vương là thần xạ thủ hiếm thấy

nhưng đang bị thương nặng chưa khỏi. Với tình hình thân thể của thế tử

Lăng Nam vương bây giờ, có thể bắn được một phần mười mức trước kia là

đã giỏi lắm rồi.

Trong lòng rất yên tâm, Hồng Tam Hỉ cười ác độc: "Sớm nghe nói thế tử

Lăng Nam vương thần tiễn kinh người, hôm nay bản tổng quản phải lĩnh

giáo một chút".

Dứt lời, Hồng Tam Hỉ bay lên trời, lao về phía Lâu Dự trên cây.

Không ngờ hắn đã nhanh mà tốc độ của Loan Loan còn nhanh hơn. Li Quang

vẽ ra một màn sáng, Loan Loan đột nhiên nhảy lên chặn trước mặt hắn,

hoàn toàn không cho hắn tới gần Lâu Dự nửa bước, hai người lại lập tức

thủ thế nhìn nhau.

Lâu Dự chậm rãi cầm lấy cung tên. Đó là một cây cung gỗ rất thông

thường. Khi còn nhỏ, các em bé Sơn Dương đều dùng loại cung này học bài

vỡ lòng về bắn tên.

Cánh cung bằng gỗ đơn giản, thoạt nhìn có thể gãy bất cứ lúc nào. Dây

cung không cần bao nhiêu sức mạnh đã có thể kéo ra, căn bản không thể

bắn được mũi tên hơi nặng một chút, chỉ có thể miễn cưỡng phối hợp với

mũi tên nhỏ mà nhẹ, tầm bắn ngắn, cường độ yếu. Trước mặt một bậc thầy

về tiễn thuật như Hồng Tam Hỉ, cây cung này không khác gì đồ chơi trẻ

con, quả thực không có bất cứ sức sát thương nào.

Nhưng chỉ là một cây cung gỗ như vậy, Lâu Dự đang trọng thương kéo ra

cũng có chút lực bất tòng tâm. Ngón tay hơi run, môi hơi tái nhợt, chàng run rẩy kéo cung, một mũi tên gỗ đầu sắt lắc lư bắn ra theo một quỹ

tích mắt thường thấy được, không hề mang theo tiếng xé gió bay đến trước mặt Hồng Tam Hỉ.

Hồng Tam Hỉ đang đánh nhau mê mải với Loan Loan, nghe tiếng gió đã biết

mũi tên này thong thả chậm chạp như người già tám mươi, vì vậy không hề

để trong lòng mà toàn tâm toàn ý đối phó Loan Loan. Lúc này Loan Loan

đang dùng một chiêu đâm tới dưới sườn hắn, Hồng Tam Hỉ lấy công làm thủ, lật tay chộp lên đỉnh đầu Loan Loan. Trong dự tính của hắn, Loan Loan

tất nhiên sẽ thu chiêu tự cứu mình, không ngờ Loan Loan lại không hề

quan tâm, thanh đao vẫn đâm thẳng tới, hoàn toàn không thèm nhìn sự đe

dọa trí mạng trên đỉnh đầu.

Hồng Tam Hỉ thầm đắc ý, đang định một trảo chộp vỡ đầu Loan Loan, lại

phát hiện một mũi tên gỗ run rẩy bắn tới dưới nách hắn, tốc độ không

nhanh chút nào, sức mạnh không lớn chút nào, chính xác lại không chệch

chút nào, không nghiêng không lệch bay thẳng tới mệnh môn của hắn.

Không sai! Dưới nách chính là một trong những mệnh môn của Hồng Tam Hỉ.

Mũi tên này mặc dù không có bất cứ sức mạnh nào nhưng lại cực kì đáng

sợ.

Tình cảnh của Hồng Tam Hỉ lúc này cực kì khó xử. Chiêu cũ đã dùng hết,

thu tay không kịp. Mắt thấy mũi tên đã sắp bắn trúng dưới nách mình, còn đao của Loan Loan cũng đã đâm tới sườn mình, trong tình thế cấp bách,

Hồng Tam Hỉ cân nhắc chọn việc ít nguy hiểm hơn, đành phải thu tay lui

lại tránh mũi tên đó, nhưng dù thế nào cũng tránh không thoát một đao

của Loan Loan.

Phụp một tiếng, đao của Loan Loan đâm thẳng vào dưới sườn hắn, vạch ra

một vết thương rất dài rất sâu, máu thịt lật ra, có thể thấy cả xương

trắng.

Hồng Tam Hỉ trúng đao lui lại, ôm vết thương không thể tin được, nhìn về phía Lâu Dự cách đó không xa. Sao có thể trùng hợp như vậy? Mũi tên đó

rõ ràng không có sức mạnh, không mang một chút sát khí nào, lại đáng sợ

muốn tránh cũng không được. Đây... đây nhất định là một sự trùng hợp.

Không tin lại trùng hợp lần nữa, Hồng Tam Hỉ cắn răng vận khí, tung

người lao thẳng tới, lại bị Loan Loan ngăn cản. Lâu Dự lần nữa chậm rãi

cầm lấy mũi tên, bắn ra không hề mang theo sát khí...

Lần nào cũng vậy. Loan Loan và Lâu Dự dường như có thần giao cách cảm,

không nói một câu, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng không hề gặp nhau, lại

ăn ý như vốn dĩ phải vậy.

Bên này Loan Loan bất chấp mọi sơ hở, chỉ tập trung vung đao tấn công,

tàn nhẫn hết cỡ, chiêu nào cũng là một mất một còn, đồng quy vu tận, như không muốn sống nữa.

Bên kia Lâu Dự bắn hết mũi tên này đến mũi tên khác, vẫn yếu ớt vô lực

như trước, nhưng cực kì chính xác, mũi nào cũng nhắm đúng điểm yếu của

Hồng Tam Hỉ.

Mỗi lần khi Hồng Tam Hỉ đang ra sức ngăn cản sát chiêu của Loan Loan,

mũi tên âm hiểm đó lại ngượng ngùng, lại yếu ớt, lại nhẹ nhàng, lại mềm

mại bắn về phía trống trải nhất, nguy hiểm nhất trong phòng ngự của Hồng Tam Hỉ, không mặn không nhạt, không sai không lệch.

Một đao pháp lay động quỷ mị, một tiễn pháp tinh chuẩn như thần. Hai

người này phối hợp kín kẽ như nước, Hồng Tam Hỉ bị đánh tức điên người,

luống cuống tay chân.

Ưng Trảo công của hắn đã luyện đến tầng thứ tám, một chiêu có thể vỗ nát tảng đá cứng rắn. Cánh tay bàn chân nhỏ bé của Loan Loan nếu rơi vào

tay hắn thì lập tức sẽ bị bóp nát. Về công lực và sức sát thương, hắn

cao hơn Loan Loan không chỉ một cấp bậc. Vốn hắn rất tự tin có thể giết

gọn Loan Loan sau đó lấy tính mạng Lâu Dự, không ngờ lại bị hai người

này một đao một tên đánh cho thảm hại hết sức, chỉ một lát sau trên

người đã bị Li Quang chém ra vài vết thương sâu thấy xương.

Chính là người này đã bắn Lâu Dự rơi xuống vách núi, sống chết cách nhau một ranh giới mong manh. Loan Loan cực hận Hồng Tam Hỉ, ra tay không để lại bất cứ đường sống nào, từng đao đoạt mạng. Lại ỷ vào Lâu Dự bắn tên chi viện, Loan Loan càng đánh càng hăng, không hề có nỗi lo phía sau.

Hồng Tam Hỉ biết lần này đã gặp phải cường địch. Bên kia quân đội qua

sông đến nay vẫn không có tin tức, không có động tĩnh nào. Hắn càng ngày càng lo lắng, tâm tình rối loạn, động tác càng thiếu chuẩn mực.

Thác Bạt Hồng Đạt nhanh chóng giải quyết xong hai trọng tiễn xạ thủ đó,

kéo đại đao ngoan ngoãn đứng bên cạnh xem chiến đấu. Lúc này nhìn đã mê

mẩn, thấy Loan Loan đánh hoa cả mắt, không ngừng khen tốt. Hồng Tam Hỉ

nghe tiếng Thác Bạt Hồng Đạt cổ vũ Loan Loan thì càng nôn nóng, nghĩ lần này nếu không giết được thế tử Lăng Nam vương thì trở về sẽ mắc tội khi quân, khó thoát khỏi tử lộ, vì thế hắn quyết định phải liều mạng.

Thôi thì giết được tên nào hay tên đó.

Ánh mắt chợt sắc bén, hai tay đan chéo, khí tức toàn thân thu lại, thân

hình dường như phồng to vài phần, hai bàn tay rung động lách cách, dài

ra nửa tấc. Hồng Tam Hỉ gầm lên một tiếng, bất chấp thanh đao đang đâm

đến bụng mình của Loan Loan, liều mạng cá chết lưới rách, sử dụng sát

chiêu của ưng trảo công định đánh chết Loan Loan trước.

Lâu Dự xem tình thế biết lợi hại, sắc mặt lập tức đại biến, bất chấp

đang bị thương nặng không thể vận khí, cưỡng chế thúc giục nội tức, trút nội lực vào mũi tên. Mũi tên không còn yếu ớt vô lực nữa mà mang theo

tiếng xé gió sắc bén, bắn thẳng về phía mắt phải của Hồng Tam Hỉ, đồng

thời hét lớn một tiếng với Thác Bạt Hồng Đạt đang đứng xem chiến đấu bên cạnh: "Còn nhìn cái gì? Động thủ!"

Thác Bạt Hồng Đạt như bừng tỉnh mộng, vung hắc thiết đại đao mang tiếng xé gió vù vù chém thẳng vào đầu Hồng Tam Hỉ.

Loan Loan, Lâu Dự, Thác Bạt Hồng Đạt, ba người gần như đồng thời ra tay, toàn bộ nhắm vào yếu hại. Thời gian lúc này dường như đọng lại.

Ưng trảo của Hồng Tam Hỉ đã tóm vào cổ Loan Loan, đao của Loan Loan đã

chạm vào bụng hắn. Hồng Tam Hỉ đang chuẩn bị co bàn tay lại thì mũi tên

của Lâu Dự đã đến trước mí mắt hắn. Hắn vừa định quay đầu tránh tên lại

phát hiện một thanh hắc thiết đại đao từ bên cạnh đã gào thét chém

đến...

Nói ra thì dài nhưng mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp mắt.

Kì thực thời gian cũng dường như đông cứng chỉ trong một nháy mắt, sau

đó đao đâm vào bụng, tên bắn vào mắt phải, đầu bị hắc thiết đại đao chém rơi xuống đất, máu tươi phun tung toé.

Ngón tay chỉ kịp để lại dấu tay màu xanh đen trên cổ Loan Loan, Hồng Tam Hỉ đã biến thành một cái xác không đầu.

Loan Loan rút đao, gỡ từng ngón tay cứng đờ trên cổ ra, sau đó bay lên, một cước đá văng cái xác Hồng Tam Hỉ.

Cái xác đổ vật, máu chảy ngoằn ngoèo thấm xuống đất phủ cành khô lá mục, vô số con kiến to màu đen từ dưới gốc cây chui ra, bò đến chỗ cái

xác...

Tận mắt nhìn thấy đàn kiến ăn xác chết, Loan Loan nôn khan một tiếng, nói: "Đây là con gì? Kiến ăn thịt người à?"

Thác Bạt Hồng Đạt lau hắc thiết đại đao vào thi thể Hồng Tam Hỉ, không

hề để ý: "Đám kiến này thích ăn thịt thối, chỉ một hồi sau sẽ ăn sạch sẽ chỉ còn xương trắng, ngay cả con ngươi cũng không còn".

Loan Loan lại nôn khan mấy tiếng.

Lâu Dự che miệng ho kịch liệt, máu tươi từ kẽ tay chảy ra. Mũi tên vừa

rồi đã dùng đến chân khí, lúc này toàn thân như có ngàn vạn mũi kim đâm, đau đớn như kinh mạch đứt đoạn, ho như xé phổi.

Loan Loan sốt ruột nhảy lên cành cây đỡ lấy Lâu Dự, vừa giận vừa cáu:

"Đã nói là không được dùng chân khí cơ mà? Tốc độ của tôi nhanh hơn hắn, trước khi hắn bóp nát cổ tôi, tôi nắm chắc có thể giết hắn trước".

Lâu Dự che miệng lắc đầu không nói, thầm nghĩ, ta sao có thể để ngươi mạo hiểm như vậy được?

Cố gắng kiềm chế đau đớn, nỗ lực khống chế tâm tình xao động, Lâu Dự

cười an ủi, nói với Loan Loan: "Ta không sao. Ngươi đừng lo".

Lại nhìn về phía Thác Bạt Hồng Đạt: "Khụ khụ... Thác Bạt Hồng Đạt, cầm thủ cấp của Hồng Tam Hỉ về chỗ anh trai ngươi".

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...