Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 53

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Triệu Vô Cực ngồi trong bụi cỏ, căng thẳng nghe tiếng bước chân càng ngày càng gần, lòng bàn tay nắm đao hơi ướt mồ hôi, sẵn sàng xông ra chém giết bất cứ lúc nào.

Hai ngày nay Triệu Vô Cực thật sự bị truy đuổi rất thảm. Từ sau khi mũi

tên lệnh bay lên trời rồi nổ tung hôm đó, tốc độ và tần suất sục sạo

trong núi của quân Sóc đều tăng mạnh. Bọn chúng đông người, trải ra tìm

kiếm như quét lưới khiến các thám báo Hắc Vân kị lẻn vào trong núi cực

kì vất vả.

Triệu Vô Cực đã không biết là lần thứ mấy bị truy binh đuổi, sau khi

giết mấy truy binh lạc đội, hôm nay cuối cùng cũng bị đẩy vào tuyệt

cảnh. Chỉ vài bước trước mặt chính là rất nhiều quân Sóc. Nằm trong bụi

cỏ, Triệu Vô Cực thậm chí có thể nghe thấy tiếng thở nặng nề của đối

phương. Rốt cuộc là thằng ranh nào làm lộ hành tung? Nếu bố còn sống ra

ngoài thì nhất định phải đánh cho vừa trận mới được. Triệu Vô Cực vừa

chửi thầm gã nào mấy ngày trước làm quân địch bắn tên lệnh, vừa thong

thả di động thân thể chuẩn bị liều mạng, hoàn toàn không nghĩ tới thằng

ranh bị mình chửi té tát đó chính là thế tử nhà mình.

Bụi cỏ đang trốn đã bị mũi đao gạt ra, ánh mắt Triệu Vô Cực ngưng đọng,

đang chuẩn bị ra tay, không ngờ bước chân kẻ trước mặt lại dừng lại. Một tiếng còi chói tai vang lên, hành động của các binh sĩ quân Sóc dừng

lại, không hẹn mà cùng chấm dứt tìm kiếm, đưa mắt nhìn nhau rồi tràn về

một phương hướng khác như nước thủy triều.

Chỉ chốc lát sau, quân Sóc đang tràn khắp núi đồi dường như đều đột

nhiên biến mất, giữa đất trời chỉ nghe gió thổi cỏ lay xào xạc.

Có chuyện gì vậy? Triệu Vô Cực nhìn ngang ngó dọc rồi đi ra, vẻ mặt ngỡ

ngàng, không hiểu tình hình ra sao. Lại thấy trong bụi cỏ cách đó không

xa cũng có một người bò ra, vẻ mặt ngỡ ngàng nhìn đông nhìn tây. Hai

người đối mặt với nhau, cùng giật mình rút đao, ngồi xuống chuẩn bị lao

tới. Nhưng sau khi thấy rõ mặt đối phương, cả hai cùng thở phào nhẹ

nhõm. Triệu Vô Cực dở khóc dở cười, chửi bới ầm ĩ: "Trâu Tiểu Tam, thằng khốn này, ngươi trốn ngay bên cạnh, thấy bố sắp bị tìm ra rồi mà không

giúp đỡ gì hết".

Thám báo tên là Trâu Tiểu Tam đó dáng người gầy gò nhỏ bé, lúng túng

cười làm lành: "Anh Triệu bớt giận, vừa rồi chúng đông như thế, em làm

sao dám nhảy ra? Em đang định ném hòn đá dẫn bọn chúng đi".

Nói xong hắn nhìn quanh một lát, vuốt mũi, nói với vẻ kinh ngạc: "Nhưng

mà đám quân Sóc này chạy đi đâu hết rồi? Chẳng lẽ Đế quân nước Sóc băng

hà, bọn chúng phải về chịu tang?"

Triệu Vô Cực cũng cảm thấy kì lạ, nhìn về phía quân Sóc lui lại, trầm

ngâm chốc lát. Không thể là Đế quân nước Sóc đột nhiên băng hà, quân Sóc đột nhiên lui lại, chỉ có một lí do...

Ánh mắt chợt trở nên sắc bén, Triệu Vô Cực vội nói: "Mau, chúng ta bám

theo xem xem". Còn chưa nói xong đã vội vã chạy theo hướng đám quân Sóc

lui lại.

Nghe thấy giọng Triệu Vô Cực khác thường, Trâu Tiểu Tam cũng biết tình

hình có biến, vội vàng đuổi theo. Hai người bám theo quân Sóc một quãng

xa, trên đường để lại kí hiệu đặc thù của Hắc Vân kị, lại kéo được mấy

thám báo Hắc Vân kị từ chỗ ẩn thân đi ra. Sau thời gian ăn một bữa cơm,

thám báo Hắc Vân kị lần lượt gia nhập, tạo thành quy mô của một chiến

đội nhỏ.

"Không ngờ hắn lại không chết". Hồng Tam Hỉ đứng bên cạnh vách núi hôm

trước bắn rơi Lâu Dự, nghiến răng nghiến lợi nhìn thác nước. Thủ hạ vừa

bắt được một người Sơn Dương, đương nhiên không thể không dùng cực hình

bức cung, cuối cùng người đó khai bộ lạc Sơn Dương đang ở trong khe núi

đối diện với cây cầu độc mộc. Người này còn vô ý nói một câu, mấy ngày

nay có một người ở nơi khác tới thân bị trọng thương, hiện đang dưỡng

thương trong bộ lạc.

Hồng Tam Hỉ thấy lạ, vội hỏi tỉ mỉ. Thấy hình dáng tướng mạo của người

đó giống Lâu Dự như đúc, hắn lập tức giận tím mặt. Sau khi nổi giận lại

cực kì lo lắng, thầm trách mình thích lập công to, chưa tận mắt thấy thi thể đã vội gửi thư báo công với hoàng thượng. Nếu hoàng thượng biết Lâu Dự không chết, mình sẽ mắc tội khi quân, với tính tội nhẹ phạt nặng của hoàng thượng thì chết thế nào cũng không biết.

Nói đi nói lại, chỉ cần giết được Lâu Dự là có thể xoá bỏ tội lỗi, cho

dù không được phong thưởng thì ít nhất cũng giữ được tính mạng.

Hồng Tam Hỉ tràn ngập lửa giận, hận không thể lập tức tiến vào bộ lạc

Sơn Dương, lấy thủ cấp của Lâu Dự. Đến lúc bắt người Sơn Dương đó chỉ

đường, hắn lại phát hiện người này không chịu nổi cực hình, đã cắn lưỡi

tự tử.

Chuyện đến nước này, Hồng Tam Hỉ không khác gì đã bị ép đến bên cạnh vách núi, không có đường nào để lùi lại.

Hồng Tam Hỉ cắn răng nhìn rừng núi đối diện, giận dữ hạ lệnh: "Triệu hồi tất cả quân lực, toàn lực tấn công rừng núi đối diện".

Tiếng còi chói tai vang lên, quân Sóc trải ra khắp núi nhận được lệnh, tấp nập rút về tập kết bên vách núi.

Thủ hạ dè dặt nhắc nhở, cây cầu độc mộc này rất nguy hiểm, không cần nói là quan quân châu phủ, dù là trong đội huyền tiễn cũng không có mấy

người chắc chắn đi qua thuận lợi. Mà không qua cầu thì làm sao sang được rừng núi đối diện?

Hồng Tam Hỉ không nén được giận, nâng cao giọng chói tai như dây đàn sắp đứt: "Một đám ngu dốt! Chẳng lẽ nhất định phải đi từ đây vào? Xuôi theo dòng thác, đến chỗ nước cạn thì lội qua!"

Thuộc hạ nơm nớp lo sợ vâng dạ rồi đi truyền lệnh. Quân Sóc tản ra như một đàn kiến đông nghịt, dọc theo dòng suối xuống hạ lưu.

Hồng Tam Hỉ đứng bên cạnh vách núi trông về phía xa, thấy quân lính của

mình hóa thành từng điểm đen lần lượt qua sông tại đoạn nước nông phía

hạ lưu, hừ lạnh: "Thế tử Lăng Nam vương, xem lần này ngươi còn may mắn

được như vậy nữa không?"

Dứt lời, mũi chân hắn khẽ điểm, lăng không bay lên, dẫn theo mấy tuỳ

tùng tâm phúc khinh công tốt lần lượt bay vút qua cầu độc mộc rồi biến

mất trong rừng núi đối diện.

Quân Sóc ầm ầm tập kết, lại ầm ầm biến mất. Sau khi người ngựa giải tán

hết, mười mấy cái đầu thò lên từ trong rừng, con ngươi nhìn lên nhìn

xuống, liếc trái liếc phải.

"Thế tử ở trong núi đối diện?"

"Tên mặt trắng không râu, giọng nói như gà trống đó là một thái giám, khinh công lại rất tốt".

"Nói bậy. Ta thấy khinh công của hắn còn cao hơn cả Loan Loan, như thế mà còn gọi là tốt?"

"Vừa rồi còn không biết bọn chó Sóc tại sao thoáng cái đã chạy sạch, thì ra là đều chạy đến đây bắt thế tử".

"Bọn chúng đi bắt thế tử, chúng ta phải làm thế nào? Không thể chỉ đứng nhìn được".

"Hay là chúng ta cũng xông lên đánh cho chúng một trận?"

"Cái gì? Khinh công của ngươi mà cũng đòi qua cây cầu này?"

"Anh Triệu, anh nói đi! Làm thế nào? Bọn em đều nghe anh hết".

Triệu Vô Cực là hiệu úy thám báo doanh, có quân hàm cao nhất ở đây. Lúc

này mọi người đều nhìn hắn bằng ánh mắt sáng rực, chờ đợi quyết định của hắn.

Hắn đi theo Lâu Dự nhiều năm, mặc dù thiên tư không tốt nhưng gần đèn

thì rạng, sau thời gian dài cũng học được không ít đạo dụng binh. Lúc

này nhìn thác nước chảy xuống vực sâu, lại xem địa thế chỗ quân Sóc qua

sông, hắn suy nghĩ chốc lát, chợt sáng mắt lên: "Chúng ta mặc kệ lão

thái giám đó, mà không mặc kệ cũng không làm gì được, cứ để thế tử đối

phó hắn".

Nhìn chằm chằm quân Sóc đang qua sông, trên mặt lộ ra một nụ cười vừa tà ác vừa xảo quyệt: "Các ngươi chọn nơi này qua sông, bố sẽ cho các ngươi một chiêu thuỷ yêm thất quân, tổ lật thì làm gì còn trứng lành?"

Nói xong cảm thấy hai câu thành ngữ buột miệng nói ra này tương đối trôi chảy, tỏ ra hết sức có văn hoa, hắn không cầm được dương dương tự đắc.

Lời nói có văn hóa như vậy cũng nói ra được, phương pháp có mưu lược như vậy cũng nghĩ ra được, sợ rằng ngay cả thế tử cũng phải khen ngợi. Sau

này ai dám nói lão Triệu ta là một kẻ quê mùa không có văn hóa, ta nhất

định sẽ đánh kẻ đó một trận.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 53

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 53
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...