Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 157

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cung điện màu xanh đen ở đế đô Đại

Sóc, nền lát đá xanh, xà nhà gỗ lim, trong đại điện trống trải ngoài

chiếc ngai rồng tít trên cao chỉ có mấy cây cột bằng gỗ đàn hương màu

đen to hai người ôm, ngay cả một hoa văn hơi phức tạp hoa lệ một chút

cũng không có, lộ ra một khí thế lạnh lẽo uy nghiêm.

Ân Minh tính tình lạnh nhạt, ngoài lúc lên triều thì thường ngày chỉ để

một mình Lưu Hoài Ân hầu hạ, trong đại điện không có một thái giám cung

nữ nào khác. Đến mùa đông nơi này cực kì lạnh lẽo, đốt bao nhiêu lò than ngân sương cũng vô dụng.

Hai người chủ tớ này cũng khác thường, dường như không sợ lạnh, mỗi lần đều ở trong đại điện này vài canh giờ liền.

"Thực ra ta cũng sợ lạnh". Ân Minh đặt bút lông xuống, xoa bóp ngón tay

hơi cứng đờ, nói với Lưu Hoài Ân: "Như khanh vẫn tốt hơn, nội công thâm

hậu, không lạnh được".

Lưu Hoài Ân ngoan ngoãn cúi đầu, nói: "Vì sao bệ hạ không di giá đến thiên điện Bích Sa Trù? Ở đó ấm áp hơn nhiều".

"Chỗ đó hương nồng đau đầu, ấm áp làm người ta buồn ngủ, Trẫm sao có thể ở được". Ân Minh đứng lên đi lại mấy bước, hoạt động tay chân hơi tê

cóng.

"Không được thì đến ngự thư phòng, cũng phải tốt hơn đại điện". Lưu Hoài Ân nói.

"Không đi. Trẫm cứ cảm thấy lạnh giá giúp người ta tỉnh táo thanh tâm".

Ân Minh nhìn mũi băng trong suốt treo trên góc mái ngoài điện phát ra

ánh sáng bảy màu dưới ánh mặt trời, than thở: "Bốn mùa nối tiếp, cảnh

tượng đổi thay, một năm chỉ có một lần cơ hội, nếu muốn nhìn thấy cảnh

đẹp như vậy nữa lại phải đợi thêm một năm. Hàng năm như thế, quá lãng

phí thời gian".

Ngữ khí như cảm khái bãi bể nương dâu.

"Bệ hạ còn trẻ, cần gì sốt ruột". Lưu Hoài Ân khuyên nhủ.

"Cơ hội chỉ khẽ buông là mất ngay. Trước kia lúc nước Lương nhỏ yếu

không một cước giẫm chết, giờ đây bọn chúng đã lớn mạnh, muốn thôn tính

sẽ khó hơn nhiều. Với tình hình hiện nay, cho dù Trẫm ngày đêm không

nghỉ chăm lo việc nước, chỉ sợ sinh thời cũng khó đạt thành tâm nguyện".

Hắn đưa mắt nhìn Lưu Hoài Ân: "Trẫm còn trẻ, nhưng khanh lại già rồi.

Nếu khanh bỏ mặc tất cả buông tay về tây thì còn ai cùng Trẫm đi trên

con đường thống nhất thiên hạ không thể quay lại này?"

Lưu Hoài Ân không có phản ứng gì, mặt không biểu cảm: "Ý bệ hạ là?"

Ân Minh như cười như không: "Hoài Ân này, Trẫm đã nói đến nước này, tại sao khanh vẫn không cảm động một chút nào?"

Khóe mắt mình có mấy nếp nhăn không biết, nhưng tâm tư Ân Minh đã chuyển mấy vòng, Lưu Hoài Ân lại có thể đoán được tám chín phần mười. Lưu Hoài Ân đi theo Ân Minh hơn mười năm, từ khi Ân Minh vẫn là một hoàng tử đã

theo hầu bên cạnh nên quá mức hiểu hắn. Người này lạnh lùng thâm trầm,

đối với chính mình còn nghiêm khắc ngặt nghèo như thế, đối với người

khác lấy đâu ra dù chỉ một chút lòng trắc ẩn xót thương?

"Nếu bệ hạ không đợi được thì ngay lúc này đã có một cơ hội tốt nhất".

Lưu Hoài Ân ngẩng đầu nói: "Ưng Đình do thám được, lần này hai nước trao đổi quốc thư, quan chủ sự nước Lương là Lâu Dự".

Ánh mắt Ân Minh sắc lạnh: "Quả thật là vậy?"

Đối phương lề mề không chịu trình danh sách sứ đoàn, lão nô nghi ngờ

phái thám tử đi tìm hiểu. Người nước Lương vẫn giấu chuyện này rất kín,

nhưng một việc lớn như vậy há có thể giấu nhẹm đi được, bao giờ cũng có

một vài manh mối lộ ra".

"Lâu Dự dám đích thân đến đế đô, hắn chán sống rồi chắc?"

Ân Minh vẫn cảm thấy khó tin. Lâu Dự là tảng đá cản đường lớn nhất trên

con đường đến đại nghiệp nhất thống thiên hạ của mình. Chính mình ngày

nghĩ đêm mong tìm cách diệt trừ hắn, tuyệt đối không ngờ người này lại

gan to hơn trời, chủ động chui đầu vào rọ, chuyện này thật sự làm mọi

người khó mà hiểu được.

Đối với chuyện này, loại cáo già như Lưu Hoài Ân cũng có cảm giác "Lâu

Dự chắc chắn đã uống nhầm thuốc", bất kể nghĩ từ góc độ nào cũng vô cùng khó hiểu. Hắn chỉ có nước lắc đầu cười khổ: "Tên này luôn luôn đi những nước không theo lẽ thường. Lần này nếu không phải hắn quá tự tin thì

chính là đầu óc có vấn đề".

Đột nhiên hắn lại nghĩ đến một vấn đề: "Thời gian gần đây Dung Hàm vào quốc y quán của đế đô, có phải Lâu Dự..."

Sau khi dặn dò Lưu Hoài Ân phái thêm người âm thầm theo dõi chặt chẽ một chút, Ân Minh liền bỏ chuyện của Dung Hàm sang một bên. Lúc này nghe

Lưu Hoài Ân nhắc tới, sắc mặt hắn lập tức trở nên rất kì dị: "Ý khanh

là... Lâu Dự bất chấp sống chết, mạo hiểm tính mạng đi xa ngàn dặm tới

đế đô chính là để gặp Dung Hàm một lần?"

Nói xong chính hắn cũng rùng mình, lạnh toát chân tay.

Lưu Hoài Ân cũng nổi da gà khắp người. Nhi nữ tình trường có thể làm cho anh hùng thoái chí, nhưng nếu đối tượng của tình trường đó là một người đàn ông...

Cố gắng gạt bỏ những hình ảnh không thể tưởng tượng nổi trong đầu đi,

Lưu Hoài Ân khom người nói: "Bất kể Lâu Dự vì sao mà đến, lão thần đã

lệnh cho Ưng Đình chuẩn bị tốt, toàn lực chặn giết hắn".

***

Đại doanh Hắc Vân kị Lương Châu, trước cửa lều trung quân có tiếng ồn ào.

"Tránh ra!" Tiếng gầm như sấm làm người nghe đau nhức hai tai.

"Không tránh!" Tiểu binh gác cửa trung với chức trách, nắm chặt áo người đó, sống chết không chịu buông tay, lại không chống lại được sức mạnh

của người đó nên bị kéo thẳng vào lều trung quân.

Một người to khỏe như cột thép đứng trong doanh trướng, doanh trướng vốn rộng rải lập tức có cảm giác chật chội.

"Vương... vương gia, Dực Uy tướng quân chưa thông truyền đã xông vào". Tiểu binh gác cửa đỏ bừng mặt, chỉ người đó trách móc.

Lâu Dự khẽ ngước mắt nhìn người đó một cái, phất tay nói: "Biết rồi, ngươi ra ngoài đi".

Tiểu binh trợn mắt nhìn người đó một cái rồi mới tức giận lui ra.

Lâu Dự nhìn người vừa đến: "Thác Bạt Hồng Đạt, tìm ta có chuyện gì?"

Năm đó Thác Bạt Hồng Đạt bỏ đi khỏi Hắc Vân kị đến nhờ cậy Long Hổ vệ.

Chuyện hắn cùng Lâu Dự đánh nhau một trận trong Hắc Vân kị lan truyền

khá xa. Với thân phận kẻ thù của Lâu Dự, hắn được Tào Giác, người nắm

giữ Long Hổ vệ khi đó tín nhiệm thu làm thân vệ.

Một ngày trước khi Lâu Dự gây binh biến, Thác Bạt Hồng Đạt một đao chém

rơi đầu Tào Giác, sau đó lẩn vào đại quân chạy trốn đến Lương Châu.

Khi Lăng Nam vương nắm giữ Hắc Vân kị, hắn tác chiến dũng mãnh, hung hãn không sợ chết, một thanh đại đao hắc thiết không gì cản nổi, dựa vào vô số chiến công thăng liền mấy cấp, giờ đây đã là Dực Uy tướng quân tứ

phẩm.

Khí thế trên người Lâu Dự như tảng băng vỡ trên sông băng, vừa sắc bén

vừa lạnh thấu xương, người khác tới gần cũng phải rùng mình, đưa mắt

khắp toàn quân cũng chỉ có tên Thác Bạt Hồng Đạt lỗ mãng này dám xông

vào quân trướng của chàng.

Thác Bạt Hồng Đạt bước tới vài bước, cực kì hấp tấp, tiếng nói hào sảng

dường như từ trong lồng ngực phun ra: "Có phải ngươi tìm được Loan Loan

rồi không?"

Đầu óc có tiến bộ rồi đấy!

Lâu Dự không bao giờ vòng vo với hắn, cũng trả lời dứt khoát: "Không nhất định là cô ấy, ta chỉ nắm chắc năm phần".

Thác Bạt Hồng Đạt đứng thẳng tắp, cau mày, vẻ mặt rõ ràng là không tin:

"Chỉ nắm chắc năm phần mà ngươi đã cam chịu mạo hiểm đích thân đến đế đô nước Sóc?"

Ánh mắt Lâu Dự lấp lánh nhìn tới: "Cho dù chỉ có một chút manh mối ta cũng sẽ đi".

Nghe thấy Lâu Dự nói như vậy, Thác Bạt Hồng Đạt lập tức nói không cần

nghĩ ngợi: "Được, ta cũng đi! Kẻ nào dám ngăn cản Loan Loan về, ta sẽ

chém chết con bà kẻ đó!"

"Ngươi không thể đi". Lâu Dự nói chém đinh chặt sắt.

Thác Bạt Hồng Đạt nổi giận đùng đùng, bất chấp người trước mặt này Tây

Lương vương hay là Đông Lương vương, kéo tay áo lên định đánh nhau một

trận.

Nhưng lời Lâu Dự nói sau đó lại như một chiếc đinh ghim cứng hắn tại chỗ cũ.

"Nếu Loan Loan không ở đế đô mà lần này ta không về được, sau này ngươi phải đi tìm đón cô ấy về".

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 157

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 157
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...